Nguyễn Bình Minh
Giới thiệu về bản thân
C1:
Nhân vật chính trong truyện là ba con vật (gà, chó, heo). Đây thuộc kiểu nhân vật là loài vật
C2:
Sự kiện chính là cuộc đối thoại và tranh luận giữa gà, chó và heo về công lao/giá trị của mình đối với người chủ
C3:
Nhân vật: Sử dụng con vật làm nhân vật chính, biết nói năng và suy nghĩ như người. Cốt truyện: Ngắn gọn, xoay quanh một tình huống tranh luận đời thường. Nghệ thuật: Sử dụng biện pháp nhân hóa và đối thoại. Mục đích: Không chỉ kể chuyện giải trí mà còn nhằm đưa ra một bài học, lời khuyên về cách nhìn nhận cuộc sống và con người.
C4:
Chủ đề: Khẳng định giá trị riêng biệt của mỗi cá nhân và bài học về sự tôn trọng, không nên kiêu ngạo hay xem thường đóng góp của người khác. Căn cứ: Dựa vào lời kết của truyện: "anh nông dân... chợt nhận ra mọi đồ vật, vật nuôi trong nhà nếu sử dụng đúng mục đích, đúng chức năng đều hữu ích." và sự thay đổi nhận thức của gà sau khi nghe heo nói.
C5:
Câu chuyện về ba con vật đã để lại trong em bài học sâu sắc về lòng khiêm tốn và sự trân trọng giá trị của người khác. Trong cuộc sống, mỗi cá nhân đều có những thế mạnh và vai trò riêng biệt, không ai là vô ích. Thay vì tự mãn, kiêu ngạo về thành tích của bản thân như chú gà, chúng ta cần học cách lắng nghe và thấu hiểu những đóng góp thầm lặng xung quanh. Sự khiêm tốn giúp ta nhìn nhận thế giới một cách bao dung và đa chiều hơn. Khi biết trân trọng người khác, chúng ta không chỉ tạo nên một cộng đồng đoàn kết mà còn tự hoàn thiện chính mình. Đừng bao giờ lấy thước đo của mình để phán xét giá trị của người khác, bởi mỗi "mắt xích" đều quan trọng để cỗ máy xã hội vận hành tốt đẹp.
Câu 1: Trong đoạn trích, giáo sư Otto Lidenbrock hiện lên là một nhà khoa học đại diện cho bản lĩnh, trí tuệ và khát vọng chinh phục mãnh liệt. Trái ngược với sự hoảng loạn của nhân vật "tôi", giáo sư luôn giữ được sự điềm tĩnh đáng kinh ngạc trước những biến động dữ dội của thiên nhiên như nhiệt độ tăng cao hay kim địa bàn nhiễu loạn. Sự bình thản đó không phải là sự liều lĩnh mù quáng, mà bắt nguồn từ kiến thức uyên bác. Ông không nhìn thấy cái chết trong miệng núi lửa, mà nhìn thấy "dịp may duy nhất" để trở lại mặt đất. Qua cách ông "tươi cười" và "bình thản tính toán", ta thấy được một tâm hồn lạc quan và niềm tin tuyệt đối vào khoa học. Giáo sư Lidenbrock không chỉ là người dẫn đường về mặt địa lý mà còn là chỗ dựa tinh thần, truyền cảm hứng về lòng dũng cảm và ý chí kiên cường cho đồng hành của mình giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Câu 2: Trong xã hội hiện đại, sự thành công thường được đo lường bằng những con số và danh hiệu. Chính vì vậy, ý kiến cho rằng: "Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình" là một nhận định hoàn toàn xác đáng, phản ánh một thực trạng tâm lý đáng báo động. Trước hết, áp lực thành tích đã trở thành một bóng ma tâm lý đè nặng lên vai những người trẻ. Từ ghế nhà trường đến môi trường công sở, sự cạnh tranh khốc liệt khiến nhiều bạn trẻ rơi vào cái bẫy của việc "phải dẫn đầu". Khi kết quả không như mong đợi, thay vì rút kinh nghiệm, họ dễ rơi vào trạng thái mặc cảm, tự ti và chọn cách từ bỏ để giải thoát bản thân khỏi cảm giác thất bại. Bên cạnh đó, kì vọng quá cao từ gia đình và chính bản thân cũng là tác nhân quan trọng. Nhiều bậc phụ huynh vô tình biến con cái thành công cụ để hiện thực hóa ước mơ dang dở của mình, tạo ra một viễn cảnh về sự hoàn hảo không tì vết. Đồng thời, sự phát triển của mạng xã hội cũng khiến giới trẻ tự tạo áp lực cho mình khi liên tục so sánh bản thân với "con nhà người ta". Khi thực tế phũ phàng va chạm với những ảo tưởng về sự thành công nhanh chóng, sự nhiệt huyết ban đầu dễ dàng tan biến, thay vào đó là tâm lý buông xuôi.Tuy nhiên, bỏ cuộc không hẳn là do giới trẻ yếu đuối, mà đôi khi vì họ thiếu kỹ năng quản trị cảm xúc và chưa xác định được giá trị thực của bản thân. Việc dễ dàng từ bỏ sẽ tạo ra một thế hệ ngại va chạm, sợ sai lầm và đánh mất cơ hội khám phá những tiềm năng thực sự của chính mình.
Câu 1: Cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa. Câu 2: Trong câu: "Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi." Chủ ngữ chính: Sự ghê sợ. Cách mở rộng: Chủ ngữ được mở rộng bằng cách sử dụng cụm danh từ. Tác giả đã thêm các định ngữ (tính từ và cụm từ bổ trợ) vào sau danh từ trung tâm: "dai dẳng": Chỉ tính chất kéo dài. "không gì cưỡng nổi": Chỉ mức độ mạnh mẽ, tuyệt đối của cảm xúc. Tác dụng: Việc mở rộng này giúp cụ thể hóa trạng thái tâm lý cực độ của nhân vật "tôi", làm cho nỗi sợ trở nên hữu hình và nặng nề hơn đối với độc giả. Câu 3: Phẩm chất của nhân vật: Sự thông thái và quyết đoán: Khả năng phân tích tình huống cực nhanh dựa trên nền tảng khoa học. Bản lĩnh và lòng dũng cảm: Giữ được sự tỉnh táo, thậm chí là lạc quan (mỉm cười) ngay cả khi đối mặt với cái chết cận kề. Khát vọng khám phá mãnh liệt: Niềm tin vào khoa học giúp ông vượt qua nỗi sợ hãi bản năng của con người. Câu 4: Phẩm chất: -Nhạy bén và quan sát tốt:Nhận ra sự thay đổi của kim địa bàn, nhiệt độ tăng, vách đá chuyển động và tiếng nổ ì ầm để cảnh báo nguy hiểm. -Biết lắng nghe và thấu hiểu lẽ phải:Dù ban đầu hoảng loạn, nhưng sau khi nghe giáo sư giải thích, nhân vật "tôi" đã suy nghĩ lại và thừa nhận: "Tôi thấy giáo sư nói đúng, hoàn toàn đúng!". Câu 5
:Nếu trở thành một nhà thám hiểm, tôi khao khát được thực hiện một chuyến du hành vào không gian vũ trụ, cụ thể là đặt chân lên Sao Hỏa. Vũ trụ bao la luôn là bài toán lớn nhất mà nhân loại đang tìm lời giải, và Sao Hỏa chính là "người láng giềng" đầy bí ẩn chứa đựng cơ hội về sự sống ngoài Trái Đất. Việc lựa chọn không gian này xuất phát từ sự tò mò về nguồn gốc của hệ mặt trời và mong muốn tìm kiếm một ngôi nhà thứ hai cho con người trong tương lai. Đứng trước sự tĩnh lặng tuyệt đối và vẻ đẹp hoang sơ của hành tinh đỏ, tôi tin rằng con người sẽ học được cách trân trọng hơn sự sống trên hành tinh xanh. Cuộc hành trình này chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy như chuyến đi của giáo sư Lidenbrock, nhưng những kiến thức mới mẻ mang về sẽ là kho báu vô giá cho khoa học. Thám hiểm không chỉ là đi để thấy, mà là đi để mở rộng giới hạn của tư duy con người.
ik
C1:diễn ra ở phễu núi lửa
C2:Nó mở rông chủ ngữ bằng cụm chủ-vị
C3:− vì ông phát hiện ra mình đang ở trong miệng ống của núi lửa, núi lửa sắp phun trào, ba người từ trong lòng đất có thể bắn ra ngoài, trở lại mặt đất.
−, em thấy giáo sư là một người yêu khoa học, có vốn tri thức sâu rộng
C4:-PC1:giàu trí tưởng tượng:Hình dung cảnh bị phun trào
-PC2:Dũng cảm, vượt lên trên sợ hãi: thấy mình bình thản ngẫm nghĩ về tình trạng hiện tại.
C5: