Trần Tùng Lâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Tùng Lâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Văn bản tập trung bàn về những tác động tiêu cực và hệ lụy của việc lệ thuộc vào công nghệ hiện đại đối với cuộc sống con người (suy giảm kỹ năng, mất cân bằng thời gian, xói mòn giao tiếp và mất quyền riêng tư). Câu 2: Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3): "Công nghệ khiến cho công việc xâm nhập cả vào cuộc sống gia đình và vui chơi giải trí." (Hoặc có thể xác định câu: "Nhưng bây giờ rất hiếm có công việc nào giờ giấc rạch ròi như thế.") Câu 3:
  • a. Phép liên kết: Phép thế (Cụm từ "Ngoài thời gian đó" thay thế cho ý "làm việc 8 giờ một ngày trong 5 – 6 ngày một tuần" ở câu trước).
  • b. Phép liên kết chủ yếu: Phép nối (Sử dụng cụm từ "Một trong số đó" để nối đoạn (2) với đoạn (1)).
Câu 4: Bằng chứng trong đoạn (4) (về tivi thông minh, ngân hàng theo dõi thói quen chi tiêu...) có ý nghĩa tăng sức thuyết phục, tính xác thực cho nhận định về việc công nghệ đang xâm phạm quyền riêng tư. Nó giúp người đọc nhận diện rõ ràng mối nguy hiểm hiện hữu và kín đáo từ những thiết bị quen thuộc hàng ngày. Câu 5: Thái độ của người viết: Lo ngại, phê phán và cảnh báo. Tác giả lo lắng trước sự xói mòn các giá trị con người và lên tiếng cảnh báo về sự mất tự do, riêng tư do lệ thuộc quá mức vào công nghệ. Câu 6: Để tạo sự gắn kết trong thời đại công nghệ, chúng ta có thể:
  • Thiết lập "vùng không công nghệ": Cam kết không dùng điện thoại khi ăn cơm hoặc khi trò chuyện trực tiếp với người thân, bạn bè.
  • Ưu tiên gặp gỡ trực tiếp: Thay vì nhắn tin, hãy dành thời gian rủ bạn bè, người thân cùng tham gia các hoạt động ngoại khóa, thể thao hoặc dã ngoại.
  • Lắng nghe chủ động: Tập trung hoàn toàn vào câu chuyện của đối phương để thấu hiểu cảm xúc, thay vì chỉ tương tác qua các biểu tượng cảm xúc trên mạng xã hội.


Câu 1. Đặc điểm thời gian trong truyện:
Thời gian trong truyện mang tính phiếm chỉ, không xác định rõ ràng ("Một hôm"), tạo cảm giác câu chuyện có thể xảy ra ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, nhấn mạnh tính chất ngụ ngôn, bài học rút ra quan trọng hơn bối cảnh cụ thể.
Câu 2. Điểm chung của hai nhân vật chính:
  • Đều là thầy bói (làm nghề đoán mệnh người khác nhưng không biết bản thân mình).
  • Đều bị khiếm khuyết cơ thể (chồng đui, vợ điếc).
  • Đều phiến diện, bảo thủ, tin vào cái mình cảm nhận được mà phủ nhận cái khác.
Câu 3. Sự kiện chính trong truyện:
Vợ chồng thầy bói cãi nhau to tiếng trên đường khi gặp một đám ma: người vợ điếc thấy cờ phướn (nhìn) nhưng không nghe thấy trống kèn, còn người chồng đui nghe thấy trống kèn (nghe) nhưng không thấy cờ phướn, dẫn đến việc cãi nhau xem đám ma chỉ có cờ hay chỉ có kèn.
Câu 4. Đề tài và căn cứ xác định:
  • Đề tài: Truyện ngụ ngôn về cách nhìn nhận sự vật, hiện tượng trong cuộc sống.
  • Căn cứ: Câu chuyện kể về sự cãi vã của hai nhân vật khiếm khuyết về một sự việc, qua đó mượn câu chuyện ngụ ngôn để phê phán cái nhìn phiến diện, chủ quan và khuyên con người cần cái nhìn toàn diện.
Câu 5. Đoạn văn nghị luận:
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Trong cuộc sống, mỗi người có một vị trí, hoàn cảnh và giác quan khác nhau, dẫn đến những góc nhìn (quan điểm) khác nhau về cùng một sự vật. Nếu chỉ giữ khư khư góc nhìn của mình (như cặp vợ chồng thầy bói) thì chỉ thấy được một phần sự thật, dẫn đến tranh cãi, hiểu lầm. Biết lắng nghe giúp ta bổ sung thông tin, hiểu rõ toàn cảnh và đưa ra đánh giá chính xác hơn. Ví dụ, trong một nhóm làm bài tập, nếu các thành viên tôn trọng ý kiến trái chiều của nhau thay vì tranh cãi, nhóm sẽ tìm ra giải pháp tối ưu nhất cho vấn đề.


Câu 1. Đặc điểm thời gian trong truyện:
Thời gian trong truyện mang tính phiếm chỉ, không xác định rõ ràng ("Một hôm"), tạo cảm giác câu chuyện có thể xảy ra ở bất cứ đâu, bất cứ lúc nào, nhấn mạnh tính chất ngụ ngôn, bài học rút ra quan trọng hơn bối cảnh cụ thể.
Câu 2. Điểm chung của hai nhân vật chính:
  • Đều là thầy bói (làm nghề đoán mệnh người khác nhưng không biết bản thân mình).
  • Đều bị khiếm khuyết cơ thể (chồng đui, vợ điếc).
  • Đều phiến diện, bảo thủ, tin vào cái mình cảm nhận được mà phủ nhận cái khác.
Câu 3. Sự kiện chính trong truyện:
Vợ chồng thầy bói cãi nhau to tiếng trên đường khi gặp một đám ma: người vợ điếc thấy cờ phướn (nhìn) nhưng không nghe thấy trống kèn, còn người chồng đui nghe thấy trống kèn (nghe) nhưng không thấy cờ phướn, dẫn đến việc cãi nhau xem đám ma chỉ có cờ hay chỉ có kèn.
Câu 4. Đề tài và căn cứ xác định:
  • Đề tài: Truyện ngụ ngôn về cách nhìn nhận sự vật, hiện tượng trong cuộc sống.
  • Căn cứ: Câu chuyện kể về sự cãi vã của hai nhân vật khiếm khuyết về một sự việc, qua đó mượn câu chuyện ngụ ngôn để phê phán cái nhìn phiến diện, chủ quan và khuyên con người cần cái nhìn toàn diện.
Câu 5. Đoạn văn nghị luận:
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Trong cuộc sống, mỗi người có một vị trí, hoàn cảnh và giác quan khác nhau, dẫn đến những góc nhìn (quan điểm) khác nhau về cùng một sự vật. Nếu chỉ giữ khư khư góc nhìn của mình (như cặp vợ chồng thầy bói) thì chỉ thấy được một phần sự thật, dẫn đến tranh cãi, hiểu lầm. Biết lắng nghe giúp ta bổ sung thông tin, hiểu rõ toàn cảnh và đưa ra đánh giá chính xác hơn. Ví dụ, trong một nhóm làm bài tập, nếu các thành viên tôn trọng ý kiến trái chiều của nhau thay vì tranh cãi, nhóm sẽ tìm ra giải pháp tối ưu nhất cho vấn đề.


Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những sự kiện tuy ngắn ngủi nhưng lại thể hiện rõ nét khí phách và lòng yêu nước nồng nàn. Một trong những câu chuyện để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là sự việc Trần Quốc Toản bóp nát quả cam tại hội nghị Bình Than. Năm 1282, quân Nguyên Mông lăm le xâm lược nước ta lần thứ hai. Trước tình hình đất nước lâm nguy, vua Trần Nhân Tông đã mở hội nghị Bình Than để bàn kế sách đánh giặc cùng các vương hầu, quan lại. Trần Quốc Toản khi ấy mới chỉ là một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Với lòng nhiệt huyết và khao khát được góp sức bảo vệ tổ quốc, chàng đã lặn lội tìm đến bến Bình Than. Tuy nhiên, vì chưa đến tuổi trưởng thành, Trần Quốc Toản không được vào dự bàn việc quân. Đứng trên bờ, nhìn thấy các vị vương hầu ra vào bàn bạc, lòng chàng như lửa đốt. Nghĩ đến cảnh quân giặc đang lộng hành, còn mình lại bị coi là trẻ con không được dự bàn việc đại sự, Quốc Toản vừa tức giận vừa tủi thân. Lúc bấy giờ, vua thấy chàng đứng chờ lâu nên đã ban cho một quả cam quý. Quốc Toản tạ ơn vua nhưng trong lòng vẫn không nguôi ý chí quyết chiến. Chàng không kìm được sự phẫn nộ, đôi bàn tay nắm chặt lại đến mức vô tình bóp nát quả cam quý lúc nào không hay. Khi xòe tay ra, quả cam chỉ còn là những mảnh xác nát vụn. Sự việc này không chỉ là một hành động bộc phát, mà nó đã trở thành biểu tượng cho tinh thần "Tuổi trẻ chí cao" của người Việt. Ngay sau đó, Trần Quốc Toản đã về huy động gia nô và thân thuộc, đóng thuyền chiến, đúc vũ khí và may lá cờ thêu sáu chữ vàng: "Phá cường địch, báo hoàng ân". Đội quân trẻ tuổi ấy đã lập nên nhiều chiến công hiển hách, góp phần cùng quân dân nhà Trần đánh tan giặc Nguyên Mông. Câu chuyện về quả cam bị bóp nát mãi là bài học quý giá về lòng yêu nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với vận mệnh của đất nước.

Trong văn bản "Những quả bóng lửa" (trích Biên niên sử Hỏa Tinh), nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc nhất với em là người cha. Ông hiện lên là một người điềm tĩnh, sâu sắc và có tầm nhìn xa trông rộng khi đưa gia đình rời bỏ Trái Đất đang tàn lụi để tìm kiếm sự sống mới trên sao Hỏa. Thay vì hoảng loạnông chấp nhận thực tại và quyết tâm xây dựng một tương lai khác cho các con. Sự vững chãi, tình yêu thương và trách nhiệm của ông là chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho gia đình trong cuộc di cư đầy rủi ro. Hành động của ông không chỉ là sự sinh tồn, mà còn chứa đựng khát vọng vươn tới những không gian sống mới tốt đẹp hơn.

Đoạn trích trong "Cuộc thám hiểm vào lòng đất" (Jules Verne) khắc họa tâm lý sợ hãi của nhân vật "tôi" (Axel) khi đối mặt với hiểm họa núi lửa phun trào dưới lòng đấtđối lập với sự bình thản của giáo sư Lidenbrock. Ông xem đây là cơ hội duy nhất để thoát khỏi lòng đất, thể hiện tư duy khoa học và lòng dũng cảm.
  • Tâm trạng nhân vật "tôi" (Axel): Sợ hãi, hoảng loạn trước các dấu hiệu nguy hiểm (đá lay động, nhiệt độ tăngđịa bàn loạn, tiếng nổ, nước sôi).
  • Thái độ của Giáo sư Lidenbrock: Bình thản, lạc quan, nhận ra đây là hiện tượng núi lửa sắp phun trào chứ không phải động đất thông thường.
  • Ý nghĩa: Trích đoạn thể hiện khao khát chinh phục thiên nhiên, niềm tin vào khoa học và sự dũng cảm đối mặt với tử thần để tìm đường sống. 

c1Nhân vật giáo sư trong văn bản không chỉ là một nhà trí thức uyên bác mà còn là một con người giàu lòng nhân ái, thấu hiểu và tôn trọng con người. Qua cách cư xử nhẹ nhàng, tinh tế và sự quan tâm sâu sắcông đã tạo ra một môi trường học tập, giao tiếp ấm áp, giúp người đối diện cảm thấy được trân trọng. Vẻ đẹp nhân văn của nhân vật toả sáng ở tấm lòng yêu thương, sự chân thành và lối ứng xử nhân hậu, không khoảng cách. Sự hiện diện của giáo sư đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình người, sự thấu cảm và sức mạnh của giáo dục nhân văn trong cuộc sống.

c2Trong xã hội hiện đại, quan điểm "giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc vì áp lực thành tích và kì vọng quá cao từ bản thân và gia đình" là một nhận định hoàn toàn chính xác. Áp lực vô hình này tạo ra những gánh nặng tâm lý nặng nề, khiến nhiều bạn trẻ mất đi bản lĩnh và dễ dàng buông xuôi trước khó khăn. 

Thực tế, không khó để bắt gặp hình ảnh các bạn học sinh phải học thêm dày đặc, thức khuya dậy sớm để đạt điểm cao, hay mang trong mình áp lực phải trở thành "con nhà người ta". Sự kỳ vọng quá lớn từ gia đình, mong muốn con cái thành đạt, nổi tiếng hoặc phải theo đuổi những ngành nghề "thời thượng" khiến giới trẻ cảm thấy ngột ngạt. Khi không đạt được những tiêu chuẩn đó, họ dễ nảy sinh tâm lý tự ti, hoang mang, cảm thấy bản thân kém cỏi và quyết định bỏ cuộc thay vì kiên trì vượt qua.  Bên cạnh đó, chính áp lực cao từ bản thân - muốn thành công sớm, muốn được công nhận ngay lập tức - cũng là nguyên nhân khiến họ chán nản khi gặp thất bại đầu đời. Trong thời đại mạng xã hội phát triển, việc so sánh mình với những "thành công" của người khác làm tăng thêm áp lực, khiến nỗi sợ thất bại lớn hơn cả mong muốn thành công. Áp lực này làm mất đi sự sáng tạo, sự linh hoạt, khiến họ trở nên cứng nhắc và dễ phụ thuộc vào các khuôn mẫu có sẵn.  Hậu quả là không chỉ kết quả học tập giảm sút mà sức khỏe tâm thần của giới trẻ cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Để giải quyết vấn đề này, gia đình cần giảm bớt gánh nặng thành tích, thấu hiểu và tôn trọng đam mê của con cái. Bản thân giới trẻ cần học cách yêu thương chính mình, chấp nhận thất bại như một phần của sự trưởng thành và trang bị cho mình tư duy kiên trì, vững vàng. Tóm lạiáp lực thành tích và sự kỳ vọng quá mức là "sát thủ" thầm lặng giết chết ý chí. Việc tạo ra một môi trường phát triển lành mạnh, bớt áp lực sẽ giúp giới trẻ tự tin, bản lĩnh và vững vàng hơn trên con đường của mình.

c2 việc lam khen ngợi người khác ko làm mình kém đi