Nguyễn Vũ Tuấn Dương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Vũ Tuấn Dương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống, thói quen trì hoãn tựa như một bóng ma vô hình, lặng lẽ giam cầm tiềm năng và đánh cắp tương lai của mỗi người. Nó không phải là một thế lực hùng mạnh, dễ dàng nhận diện, mà là những lời thì thầm xoa dịu sự lười biếng, những lý do ngụy biện cho sự chần chừ. Cứ thế, từng ngày trôi qua, những công việc lẽ ra cần hoàn thành lại chất đống, những dự định ấp ủ dần tan biến như bọt biển.

Thói quen trì hoãn không chỉ đơn thuần là sự chậm trễ trong hành động, mà còn là một trạng thái tâm lý phức tạp. Nó sinh ra từ nỗi sợ hãi thất bại, sự thiếu tự tin vào khả năng của bản thân, hoặc đơn giản chỉ là sự nuông chiều bản thân trước những cám dỗ của hiện tại. Dù xuất phát từ nguyên nhân nào, hậu quả mà nó gây ra đều vô cùng nghiêm trọng.

Trong cuộc sống hiện tại, sự trì hoãn tạo ra một vòng xoáy tiêu cực không hồi kết. Những công việc tồn đọng gây ra căng thẳng, lo lắng và cảm giác tội lỗi thường trực. Chúng ta đánh mất sự tập trung và năng suất làm việc, bỏ lỡ những cơ hội để học hỏi và phát triển. Thời gian trôi đi một cách lãng phí trong sự dằn vặt và hối tiếc. Thay vì tận hưởng những khoảnh khắc hiện tại, tâm trí chúng ta luôn bị ám ảnh bởi những "deadline" cận kề và những nhiệm vụ chưa hoàn thành.

Nguy hiểm hơn cả, thói quen trì hoãn gieo rắc những "hạt mầm" thất bại cho tương lai. Những mục tiêu lớn lao, những ước mơ cháy bỏng sẽ mãi chỉ là những ảo ảnh nếu thiếu đi hành động quyết liệt và kịp thời. Mỗi sự chần chừ là một bước lùi, một cơ hội bị bỏ lỡ trong cuộc đua không ngừng của cuộc sống. Trong một thế giới cạnh tranh khốc liệt, sự chậm trễ có thể khiến chúng ta bị bỏ lại phía sau, đánh mất những cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp, phát triển bản thân và đạt được những thành tựu đáng lẽ thuộc về mình.

Không chỉ ảnh hưởng đến sự nghiệp, thói quen trì hoãn còn tác động tiêu cực đến các mối quan hệ cá nhân. Những lời hứa không được thực hiện, những cuộc hẹn bị hủy bỏ vào phút chót có thể gây ra sự thất vọng và mất lòng tin từ những người xung quanh. Dần dần, chúng ta có thể trở nên cô lập, đánh mất những mối quan hệ quý giá chỉ vì sự thiếu trách nhiệm và kỷ luật của bản thân.

Để phá vỡ xiềng xích của thói quen trì hoãn, chúng ta cần phải có một sự thay đổi sâu sắc trong nhận thức và hành động. Hãy bắt đầu bằng việc xác định rõ những mục tiêu và ưu tiên trong cuộc sống. Chia nhỏ những công việc lớn thành những bước nhỏ hơn, dễ thực hiện hơn. Lập kế hoạch cụ thể và đặt ra những "deadline" thực tế. Quan trọng hơn cả, hãy rèn luyện ý chí và kỷ luật bản thân, học cách vượt qua sự lười biếng và những cám dỗ tức thời.

Hãy nhớ rằng, thời gian là một nguồn tài nguyên vô giá và hữu hạn. Mỗi khoảnh khắc trôi qua đều không thể lấy lại được. Đừng để thói quen trì hoãn trở thành "kẻ trộm" tàn nhẫn, đánh cắp những cơ hội và tiềm năng của bạn. Hãy hành động ngay hôm nay, xây dựng những viên gạch vững chắc cho tương lai, để một ngày nào đó nhìn lại, chúng ta sẽ không phải hối tiếc vì những điều đã bỏ lỡ chỉ vì sự chần chừ của ngày hôm qua. Hãy biến mỗi ngày thành một bước tiến gần hơn đến những ước mơ của bạn.

Câu 1. Văn bản tập trung bàn về mặt trái và tác hại của việc phụ thuộc vào công nghệ trong cuộc sống hiện đại.

Câu 2. Câu văn nêu ý kiến trong đoạn (3): → “Nhưng bây giờ rất hiếm có công việc nào giờ giấc rạch ròi như thế.”

Câu 3. a. Phép liên kết được dùng: phép lặp (lặp từ “thời gian”). b. Phép liên kết chủ yếu giữa đoạn (1) và (2): phép nối (từ nối: “Một trong số đó là…”).

Câu 4. Bằng chứng trong đoạn (4) có ý nghĩa: → Làm rõ và tăng sức thuyết phục cho luận điểm về việc công nghệ xâm phạm đời sống riêng tư (ví dụ: tivi thông minh, thiết bị điện tử theo dõi người dùng…).

Câu 5. Thái độ của người viết: → Lo ngại, cảnh báo và phê phán việc con người quá phụ thuộc vào công nghệ.

Câu 6: Từ góc nhìn của một người trẻ, để tạo sự gắn kết với người thân, bạn bè trong thời đại công nghệ, em cần: → Sử dụng công nghệ hợp lí, không quá phụ thuộc; → Dành thời gian gặp gỡ, trò chuyện trực tiếp với người thân, bạn bè; → Quan tâm, lắng nghe và chia sẻ nhiều hơn trong đời sống thực; → Tham gia các hoạt động chung (học tập, vui chơi, ngoại khóa)để tăng sự kết nối. => Như vậy, cần cân bằng giữa thế giới công nghệ và đời sống thực để giữ gìn các mối quan hệ.

Câu 1 (0,5 điểm): Từ ngữ chỉ thời gian là "một hôm". Từ đó cho thấy thời gian tiêu biểu trong truyện ngụ ngôn: Không xác định cụ thể.

Câu 2 (0,5 điểm): Điểm chung của hai nhân vật chính: Bảo thủ với quan điểm của mình.

Câu 3 (1,0 điểm): Sự kiện chính trong truyện: Hai vợ chồng người thầy bói (chồng đui, vợ điếc) tranh cãi về một đám tang trong khi người chồng chỉ nghe được âm thanh của trống kèn, còn người vợ chỉ thấy được cờ phướn.

Câu 4 (1,0 điểm):

– Đề tài: Bài học về cách nhìn nhận vấn đề trong cuộc sống.

– Căn cứ xác định:

+ Nhân vật chính trong truyện: Hai vợ chồng người thầy bói.

+ Nội dung chính của văn bản: Hai vợ chồng người thầy bói – chồng thì đui, vợ thì điếc – cãi nhau vì mỗi người chỉ cảm nhận được một phần của sự thật (người chồng chỉ nghe thấy trống kèn, người vợ chỉ nhìn thấy cờ phướn).


Câu 1. Phương tiện phi ngôn ngữ: hình ảnh (ảnh minh họa đua thuyền độc mộc)

Câu 2. Lễ hội đua thuyền độc mộc được tổ chức nhằm: → Giữ gìn, bảo tồn văn hoá bản địa và tưởng nhớ anh hùng A Sanh.

Câu 3. Chi tiết: “Thuyền độc mộc dùng để chở bộ đội, vũ khí, lương thực qua sông…” Cảm nhận: → Cho thấy vai trò rất quan trọng của thuyền độc mộc trong kháng chiến, góp phần vào chiến thắng; thể hiện sự sáng tạo và tinh thần yêu nước của người dân.

Câu 4. Biện pháp tu từ: liệt kê (chở bộ đội, vật tư, lương thực, vũ khí…). Tác dụng: → Làm rõ công dụng của thuyền độc mộc, nhấn mạnh vai trò to lớn của nó trong kháng chiến.

Câu 5. Bài học: → Cần trân trọng, giữ gìn và phát huy các giá trị văn hoá truyền thống; góp phần bảo tồn bản sắc dân tộc.


Câu 1: Văn bản tập chung vào vấn đề sự kiên trì

Câu 2: Như một hạt giống được gieo phải mất một thời gian để nảy mầm và phát triển thành cây rồi cho trái. Kiên trì yêu cầu sự kiên nhẫn và sự lâu dài.

Câu 3: a: phép nối

b: phép

câu4:

Câu5:Thomas Edison, nhà phát minh người Mỹ. Ông đã thử nghiệm hơn 1.000 vật liệu khác nhau trước khi tìm ra vật liệu thích hợp để làm ra chiếc bóng đèn điện đầu tiên.

Câu 1: nhân vật chính thuộc kiểu nhân vật ngụ ngôn

Câu 2: Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con đã giúp ích gì cho chủ, qua đó làm gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình.

Câu 3:Nhân vật là con vật nhưng mang đặc điểm, tính cách của con người

Câu 4;Chủ đề của truyện là: Mỗi người đều có giá trị riêng, cần sống khiêm tốn và biết trân trọng sự đóng góp của người khác

+ lời nói của heo, sự nhận ra sai lầm của gà  nhận xét cuối truyện của người nông dân.

Câu 5:Từ nội dung của truyện, em rút ra bài học sâu sắc về đức tính khiêm tốn và biết trân trọng người khác. Trong cuộc sống, không ai là vô dụng, mỗi người đều có khả năng và giá trị riêng của mình. Nếu kiêu ngạo và chỉ nhìn vào bề ngoài, ta sẽ dễ đánh giá sai người khác giống như gà trong câu chuyện. Khi biết lắng nghe và suy nghĩ thấu đáo, con người sẽ hiểu và tôn trọng nhau hơn. Sự đóng góp của mỗi người, dù lớn hay nhỏ, đều đáng được ghi nhận. Chỉ khi sống khiêm tốn và biết trân trọng người xung quanh, xã hội mới trở nên tốt đẹp và gắn bó hơn.

Câu 1 : Diễn ra ở phễu núi lửa

Câu 2 :Câu văn mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cách sử dụng cụm danh từ.

  • Chủ ngữ chính: "Sự ghê sợ".
  • m tính từ bổ ngữ như "Một", "dai dẳng", "không gì cưỡng nổi" được thêm vào để làm
  • Làm cho câu văn có cảm xúc, giúp câu Thành phần mở rộng: Các tính từ và cụvăn giàu hình ảnh và biểu cảm hơn.

câu 3 : Giáo sư bình thản vì ông có kiến thức khoa học uyên bác.

Câu 4 : + Nhận ra ngay sự thay đổi của môi trường

+Nhiệt độ tăng

Câu 5: Nếu được trở thành một nhà thám hiểm, em sẽ lựa chọn dấn thân vào hành trình khám phá đại dương sâu thẳm, nơi được mệnh danh là "vũ trụ thứ hai" ngay trên Trái Đất. Dù con người đã đặt chân lên Mặt Trăng, nhưng hơn 80% diện tích đáy biển vẫn còn là một ẩn số đầy mê hoặc đối với chúng ta. Em khao khát được tận mắt chứng kiến những loài sinh vật kỳ quái có khả năng phát sáng tự thân trong bóng tối vĩnh cửu của vùng vực thẳm. Sự tĩnh lặng tuyệt đối và áp suất cực lớn dưới lòng đại dương không làm em sợ hãi mà càng kích thích bản năng chinh phục những giới hạn của con người. Khám phá biển sâu không chỉ là để thỏa mãn trí tò mò, mà còn giúp tìm ra những nguồn tài nguyên mới hay các phương thuốc quý giá phục vụ y học. Qua đó, em hy vọng có thể truyền tải thông điệp về việc bảo tồn hệ sinh thái biển đang dần bị đe dọa bởi biến đổi khí hậu. Đối với em, đại dương chính là kho báu vĩ đại nhất mà thiên nhiên vẫn đang giữ kín chờ đợi dấu chân của những người dũng cảm.