Hoàng Văn Chí Bảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Nhân vật heo trong truyện được xây dựng với những nét tính cách đáng chú ý. Ban đầu, heo im lặng trước lời chất vấn có phần kiêu ngạo của gà, vẫn tiếp tục ăn như không muốn tranh cãi. Điều đó cho thấy heo điềm tĩnh và không thích khoe khoang công lao của mình. Tuy nhiên, khi bị gà chê bai là vô dụng, heo đã tức giận và lên tiếng khẳng định giá trị của bản thân bằng câu hỏi: “Thịt của ta để làm gì mi có biết không?”. Câu nói ấy vừa thể hiện sự tự trọng, vừa cho thấy heo ý thức rõ vai trò của mình đối với con người. Heo không làm những việc như gáy báo thức hay giữ nhà, nhưng lại có ích theo một cách khác. Qua nhân vật heo, tác giả gửi gắm thông điệp: mỗi cá nhân đều có giá trị riêng, không nên vội vàng đánh giá hay xem thường người khác. Câu 2. Em hoàn toàn tán thành quan điểm: “Khen ngợi người khác không làm mình kém đi.” Trong cuộc sống, lời khen là sự ghi nhận và trân trọng những nỗ lực, thành công của người khác. Khi biết khen ngợi đúng lúc, chân thành, ta không hề mất đi giá trị của bản thân mà còn thể hiện sự tự tin và rộng lượng. Người biết ghi nhận cái hay của người khác thường là người có tâm hồn đẹp và tinh thần tích cực. Ngược lại, nếu vì sợ thua kém mà ghen tị, không muốn khen ai, ta sẽ tự làm mình nhỏ bé. Lời khen còn giúp tạo động lực, gắn kết các mối quan hệ và lan tỏa năng lượng tốt đẹp trong tập thể. Vì vậy, khen ngợi người khác chính là cách để cùng nhau tiến bộ, chứ không phải sự so sánh hơn thua.
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, nếu gia đình là điểm tựa vững chắc, thì tình bạn chính là luồng gió mát lành thổi vào tâm hồn. Có ai đó đã từng nói: "Một người bạn thân thiết giống như một cuốn sách hay, càng đọc càng thấy thấm thía". Quả thực, cuộc sống này sẽ trở nên tẻ nhạt và vô vị biết bao nếu thiếu vắng những người bạn. Tình bạn là một sợi dây gắn kết vô hình nhưng bền chặt giữa những con người không cùng huyết thống nhưng lại đồng điệu về tâm hồn, sở thích hay lý tưởng. Nó bắt đầu từ những lời chào hỏi vu vơ, rồi lớn dần qua những buổi học chung, những lần cùng nhau vượt qua khó khăn. Tại sao cuộc sống không thể thiếu vắng tình bạn? Trước hết, bạn bè là những người đồng hành tuyệt vời nhất trên con đường đời đầy rẫy chông gai. Khi chúng ta vấp ngã hay thất bại, một lời động viên từ người bạn thân có sức mạnh lớn lao hơn bất cứ liều thuốc bổ nào. Họ không chỉ là người lắng nghe những tâm tư thầm kín mà còn là tấm gương phản chiếu để chúng ta nhìn nhận lại bản thân, hoàn thiện những khiếm khuyết. Ngược lại, khi niềm vui đến, nó sẽ được nhân đôi nếu có bạn bè cùng chia sẻ. Hạnh phúc không phải là có thật nhiều tiền, mà là có những người bạn để cùng cười vang bên mâm cơm đạm bạc. Hơn thế nữa, tình bạn giúp chúng ta mở rộng thế giới quan. Mỗi người bạn mang đến một góc nhìn mới, một trải nghiệm mới, giúp ta thoát khỏi cái tôi ích kỷ để học cách yêu thương và thấu hiểu. Những tình bạn đẹp như Lưu Bình - Dương Lễ hay Bá Nha - Tử Kỳ trong văn học đã trở thành biểu tượng bất diệt về lòng trung thành và sự tri kỷ, minh chứng cho sức mạnh cảm hóa lòng người của tình bạn chân chính. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, khái niệm tình bạn đôi khi bị thực dụng hóa bởi những toan tính, lợi ích cá nhân. Có những "người bạn" chỉ xuất hiện khi ta thành đạt và biến mất khi ta gian nan. Đó không phải là tình bạn thực thụ. Để có một tình bạn đẹp, chúng ta cần sự chân thành, tin tưởng và lòng vị tha. Đừng chỉ mong đợi nhận lại, mà hãy học cách cho đi trước. Tóm lại, tình bạn là món quà vô giá mà cuộc sống ban tặng. Hãy trân trọng và vun đắp cho những mối quan hệ ấy bằng cả trái tim. Bởi lẽ, "có một người bạn thân là có một kho báu", và cuộc đời sẽ chỉ thực sự rực rỡ khi ta có những người bạn cùng bước đi dưới ánh mặt trời.
Bài học sâu sắc nhất từ câu chuyện "Con lừa và bác nông dân" là khi gặp khó khăn, thử thách, tuyệt đối không được bỏ cuộc, mà hãy giữ vững ý chí, bình tĩnh đối mặt để biến nghịch cảnh (đất) thành bậc thang cơ hội, từ đó nỗ lực vươn lên. Cần tư duy tích cực, biến trở ngại thành động lực để tự cứu mình thay vì than vãn.
Đối tượng Suy nghĩ Hành động Bác nông dân Tiêu cực và từ bỏ: Ông cho rằng con lừa đã già, cái giếng cũng cần lấp lại, nên việc cứu con lừa là vô ích (không có lợi lộc gì). Quyết định chôn sống con lừa bằng cách nhờ hàng xóm đến xúc đất đổ xuống giếng. Con lừa Tích cực và kiên cường: Thay vì tuyệt vọng chờ chết, nó chọn cách biến khó khăn (đất vùi lấp) thành cơ hội để thoát thân. Mỗi khi đất đổ lên lưng, nó lắc mình cho đất rơi xuống và bước chân lên trên. Cứ thế, nó dần dần bước cao hơn cho đến khi thoát ra ngoài.
Đọc văn bản sau: CUỘC THÁM HIỂM VÀO LÒNG ĐẤT (trích) […] Một sự ghê sợ dai dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi. Tôi linh cảm một tai biến rùng rợn sắp tới, ngoài trí tưởng tượng của con người. Thoạt đầu chỉ là một ý nghĩ lờ mờ, nhưng dần dần nó được định hình, rồi bám chặt lấy suy nghĩ của tôi. Tôi nhận ra những lớp đá hoa cương bắt đầu lay động. Nhiệt độ càng ngày càng tăng đang hừng hực khắp khoảng không gian nhỏ hẹp của cái giếng này. Tôi quyết định lấy địa bàn ra xem. Nhưng hình như nó cũng điên lên! Kim của nó chỉ loạn xạ từ hướng này sang hướng khác. Tôi biết rất rõ rằng tác động của từ trường dưới lòng đất rất mạnh, do vậy chuyển động của kim địa bàn cũng không làm tôi sợ. Nhưng có những hiện tượng khác khiến tôi không thể bỏ qua. Đâu đây bắt đầu có những tiếng nổ ì ầm, nghe càng lúc càng liên tục hơn. Rồi chẳng mấy chốc nó trở thành tiếng ầm vang không dứt. Không còn nghi ngờ gì nữa, vỏ trái đất sắp bị phá vỡ, chúng tôi sắp bị nghiền nát. − Chú ơi! − Tôi kêu lên − Chúng ta sắp nguy đến nơi rồi! − Cháu lo sợ gì vậy? − Giáo sư bình tĩnh hỏi − Có chuyện gì thế? − Chú nhìn mà xem, vách đá đang chuyển động, nước sôi sùng sục, hơi nước càng ngày càng dày đặc, kim địa bàn giật giật như lên cơn động kinh… toàn là những triệu chứng của động đất. − Động đất à? Không phải đâu! – Giáo sư nhẹ nhàng lắc đầu nói − Theo chú, đây là những dấu hiệu báo trước sắp có một vụ phún xuất! − Núi lửa sắp hoạt động! Chúng ta đang ở trong miệng ống của một núi lửa sắp phun trào? − Đúng vậy! − Giáo sư tươi cười nói − Chú nghĩ chúng ta đang gặp may đấy! Gặp may? Chú tôi phát điên rồi sao? Ý ông muốn nói gì? Mà sao ông lại bình thản và mỉm cười thế kia? − Cái gì? − Tôi gào lên − Mình sắp bị phun lên trời cùng với lửa và nham thạch, một trận mưa tro bụi! Vậy mà chú cho là mình gặp may sao! − Đúng vậy! − Giáo sư bình thản nhìn tôi qua cặp kính trắng và nói − Bởi đây chính là dịp may duy nhất để chúng ta có thể trở lại mặt đất. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi thấy giáo sư nói đúng, hoàn toàn đúng! Chưa bao giờ tôi thấy ông có vẻ can đảm và tự tin hơn khi ông bình tĩnh tính toán cơ hội thoát chết của chúng tôi.
Trong cuộc đời mỗi con người, có những mối quan hệ làm nên ý nghĩa của sự tồn tại. Nếu gia đình là điểm tựa đầu tiên thì tình bạn chính là người bạn đồng hành trên suốt chặng đường trưởng thành. Bởi vậy, nói rằng cuộc sống không thể thiếu vắng tình bạn là một nhận định hoàn toàn đúng đắn. Trước hết, tình bạn giúp con người vượt qua cảm giác cô đơn. Con người vốn là một sinh thể xã hội, luôn cần được lắng nghe và thấu hiểu. Khi có bạn bè bên cạnh, ta có thể chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, ước mơ và cả những điều khó nói. Một lời động viên đúng lúc, một cái nắm tay khi ta thất bại đôi khi có giá trị hơn bất cứ món quà vật chất nào. Thiếu đi tình bạn, cuộc sống sẽ trở nên lặng lẽ và thiếu sắc màu. Không chỉ vậy, tình bạn còn là môi trường để mỗi người học cách sống tốt hơn. Bạn bè giúp ta nhận ra điểm mạnh để phát huy, chỉ ra điểm yếu để sửa đổi. Sự cạnh tranh lành mạnh trong học tập hay công việc giữa những người bạn có thể trở thành động lực để cùng nhau tiến bộ. Nhiều thành công lớn trong cuộc sống cũng bắt nguồn từ sự hợp tác bền chặt giữa những người bạn tin cậy. Hơn nữa, tình bạn chân thành còn dạy ta về lòng vị tha, sự sẻ chia và tinh thần trách nhiệm. Khi biết nghĩ cho bạn, biết giữ lời hứa và tôn trọng lẫn nhau, ta cũng đang hoàn thiện nhân cách của chính mình. Những kỉ niệm bên bạn bè sẽ trở thành hành trang quý giá theo ta suốt đời. Tuy nhiên, tình bạn chỉ thực sự có ý nghĩa khi được xây dựng trên sự chân thành và tôn trọng. Nếu lợi dụng hay giả dối, mối quan hệ ấy sẽ nhanh chóng tan vỡ. Vì thế, mỗi người cần biết trân trọng, vun đắp và gìn giữ tình bạn như một giá trị thiêng liêng. Tóm lại, tình bạn là ánh sáng làm ấm áp tâm hồn và tiếp thêm sức mạnh cho con người. Một cuộc sống thiếu vắng tình bạn sẽ khó có thể trọn vẹn và hạnh phúc.
Cuộc du hành diễn ra ở không gian phễu núi lửa
Câu văn:"một sự ghê tởm dài dẳng không gì cưỡng nổi bỗng xâm chiếm tâm hồn tôi"mở rộng thành phần chủ ngữ bằng cụm chủ - vị
-Giáo sư bình thản khi phát hiện mình đang ở trong miệng ống núi lửa , núi lửa sắp phun trào , bà người từ trong lòng đất có thể bắn ra ngoài , trở lại mặt đất .từ đó em nhận ra giáo sư là một người yêu khóa học , có vốn trị thức sâu rộng
- giàu trí tưởng tượng: hình dùng cảnh bịphun trào cùng nham thạch thạch
- dũng cảm vượt lên trên sợ hãi : dù bạn đầu hoảng loạn , nhân vật dần lấy lại sự bình tĩnh, bỗng thấy mình cũng bình thản nghẫm nghĩ về tình trạnghiện tại Nếu được trở thành một nhà thám hiểm, tôi sẽ lựa chọn dấn thân vào hành trình khám phá đại dương sâu thẳm – nơi vẫn còn là "vũ trụ huyền bí" ngay trên Trái Đất. Dưới áp suất cực lớn và bóng tối vĩnh cửu, thế giới ấy ẩn chứa những loài sinh vật kỳ lạ với khả năng phát quang tự thân và cấu tạo cơ thể vượt xa trí tưởng tượng của con người. Tôi khao khát được chiêm ngưỡng những rặng núi lửa ngầm đang phun trào hay những rãnh vực sâu thẳm như Mariana, nơi lưu giữ những bí mật về lịch sử hình thành hành tinh. Việc khám phá lòng biển không chỉ thỏa mãn trí tò mò mà còn giúp nhân loại hiểu rõ hơn về hệ sinh thái quan trọng nhất đang điều hòa khí hậu toàn cầu. Đứng trước sự mênh mông và tĩnh lặng của đại dương, tôi cảm nhận được sự khiêm nhường của con người trước mẹ thiên nhiên hùng vĩ. Mỗi phát hiện mới dưới đáy sâu chắc chắn sẽ là một mảnh ghép quý giá để bảo vệ "hành tinh xanh" trước những biến đổi khắc nghiệt. Chính sự giao thoa giữa vẻ đẹp lộng lẫy và sự nguy hiểm đầy thách thức đã khiến đại dương trở thành điểm đến lý tưởng nhất trong cuộc đời thám hiểm của tôi.
Câu 1. Nhân vật chính trong truyện là các con vật (gà, chó, heo), thuộc kiểu nhân vật loài vật được nhân hoá – đặc trưng của truyện ngụ ngôn. Câu 2. Sự kiện chính của truyện là cuộc đối thoại giữa gà, chó và heo về việc mỗi con đã làm gì để giúp ích cho chủ, qua đó làm rõ giá trị và vai trò của từng con vật. Câu 3. Đặc điểm của truyện ngụ ngôn được thể hiện trong văn bản: Nhân vật là loài vật nhưng được nhân hoá, biết nói năng, suy nghĩ như con người. Câu chuyện ngắn gọn, xoay quanh một tình huống đơn giản. Thông qua câu chuyện về các con vật để gửi gắm bài học đạo lí sâu sắc cho con người (bài học về sự khiêm tốn và biết trân trọng giá trị của người khác). Câu 4. Chủ đề của truyện: Mỗi người đều có giá trị và ích lợi riêng; cần biết khiêm tốn và tôn trọng sự đóng góp của người khác. Căn cứ xác định: Dựa vào cuộc tranh luận giữa các con vật, đặc biệt là chi tiết gà nhận ra sự hiểu biết chưa đầy đủ của mình và lời kết truyện khẳng định mọi vật nuôi nếu sử dụng đúng mục đích đều hữu ích. Câu 5. Qua câu chuyện, em nhận ra rằng trong cuộc sống mỗi người đều có một vai trò và giá trị riêng. Không ai là vô dụng nếu họ được đặt đúng vị trí của mình. Vì vậy, chúng ta không nên kiêu ngạo hay xem thường người khác chỉ vì họ không giống mình. Khi biết khiêm tốn, ta sẽ học hỏi được nhiều điều và được mọi người yêu quý hơn. Đồng thời, việc trân trọng sự đóng góp của người khác giúp tập thể trở nên đoàn kết, gắn bó. Mỗi người như một mảnh ghép tạo nên bức tranh hoàn chỉnh của cuộc sống. Biết tôn trọng người khác cũng chính là cách để hoàn thiện bản thân mình.