Chu Bảo An
Giới thiệu về bản thân
Hai vợ chồng người thầy bói trong văn bản là hình tượng ngụ ngôn đặc sắc phê phán thói bảo thủ, chủ quan và cái nhìn phiến diện. Dù bị mù (nhân vật ẩn dụ cho sự khiếm khuyết trong nhận thức) nhưng cả hai lại tự tin phán về hình thù con voi chỉ qua việc sờ một bộ phận, dẫn đến những kết luận sai lệch hoàn toàn. Sự hài hước và mỉa mai nằm ở chỗ: họ không chỉ sờ được một phần mà còn "khăng khăng cho rằng mình đúng", coi nhẹ quan điểm của người khác. Kết cục xô xát, toác đầu, chảy máu là bài học đắt giá về phương pháp nhìn nhận vấn đề: không nên nhìn sự vật một phía, thiếu cơ sở mà lại bảo thủ, cố chấp. Truyện qua đó phê phán thói lí sự cùn, thiếu trí tuệ trong xã hội, khuyên con người cần lắng nghe, toàn diện và khiêm tốn.
Câu 2: Trong kỷ nguyên số, mạng xã hội (MXH) như Facebook, TikTok trở thành một phần không thể thiếu. Thế nhưng, đằng sau hàng nghìn bạn bè ảo và những lượt "like", một thực trạng đáng buồn đang diễn ra: con người ngày càng cô đơn hơn. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm này. Thứ nhất, MXH tạo ra ảo giác về sự kết nối. Chúng ta dễ dàng "kết bạn" với hàng trăm người, nhưng những mối quan hệ đó thường hời hợt, chỉ dừng lại ở màn hình điện thoại. Con người dành thời gian "lướt" tin tức, ngắm nhìn cuộc sống của người khác thay vì đối thoại trực tiếp. Sự tương tác ảo này không thể thay thế những cái ôm, ánh mắt hay những cuộc trò chuyện thực tế, khiến cảm giác trống rỗng trong tâm hồn ngày càng lớn. Thứ hai, MXH khiến con người cô đơn ngay trong không gian gia đình. Không khó để bắt gặp cảnh một gia đình cùng ngồi trong phòng khách nhưng mỗi người ôm một điện thoại. Chúng ta đang hiện diện về vật chất nhưng lại vắng mặt về tinh thần. Sự kết nối với thế giới bên ngoài quá lớn làm đứt gãy kết nối với những người thân yêu nhất. Cuối cùng, việc so sánh bản thân với "cuộc sống hoàn hảo" của người khác trên mạng tạo ra tâm lí tự ti và xa lánh xã hội. Khi thấy người khác đi chơi sang chảnh, thành công, ta cảm thấy cuộc sống mình kém cỏi, từ đó khép kín và cô độc. Tóm lại, mạng xã hội là công cụ, không phải cuộc sống. Để không trở thành kẻ cô đơn trong thời đại số, chúng ta cần chủ động giảm thời gian ảo, trân trọng những giá trị kết nối thực tế và học cách lắng nghe chính mình.
Trong cuộc sống, chúng ta không thể tránh khỏi những lúc bị "đổ đất đá" lên mình (đó là những khó khăn, thất bại, sự chỉ trích hay những biến cố bất ngờ). Thay vì để những khó khăn đó vùi lấp mình trong tuyệt vọng, hãy học cách "lắc mình cho đất rơi xuống" và "bước chân lên trên". Điều này có nghĩa là chúng ta cần tận dụng chính những thử thách để làm bài học, làm kinh nghiệm giúp bản thân tiến cao hơn, xa hơn.
Bác nông dân chọn cách buông xuôi, tiêu cực khi thấy khó khăn, trong khi con lừa thể hiện sự kiên cường, thông minh và nỗ lực tự cứu mình.
Nếu trở thành một nhà thám hiểm, tôi sẽ lựa chọn du hành tới vùng biển sâu thẳm nhất của đại dương
Câu 2: Nghị luận về việc giới trẻ dễ bỏ cuộc trước áp lực Trong xã hội hiện đại, chúng ta thường nghe về những tấm gương khởi nghiệp thành công, nhưng ít ai bàn về một thực trạng đáng ngại: Giới trẻ hiện nay thường dễ bỏ cuộc do áp lực từ thành tích và kỳ vọng. Tôi hoàn toàn tán thành với ý kiến này. Trước hết, áp lực thành tích đã biến cuộc sống của nhiều bạn trẻ thành một cuộc đua không hồi kết. Từ ghế nhà trường đến môi trường công sở, những con số, bảng xếp hạng và "con nhà người ta" trở thành thước đo duy nhất cho giá trị bản thân. Khi mục tiêu đặt ra quá xa rời thực tế, chỉ một thất bại nhỏ cũng dễ khiến họ cảm thấy sụp đổ, dẫn đến tâm lý buông xuôi. Bên cạnh đó, kỳ vọng quá cao từ gia đình và chính bản thân là một "con dao hai lưỡi". Cha mẹ thường mong muốn con cái viết tiếp những giấc mơ dang dở của mình, vô tình tạo nên một gánh nặng tâm lý khủng khiếp. Đồng thời, sự phát triển của mạng xã hội khiến giới trẻ rơi vào cái bẫy "so sánh xã hội", tự đặt ra những chuẩn mực hoàn hảo về sự thành đạt trước tuổi 30. Khi thực tế không như là mơ, họ dễ dàng rơi vào trạng thái kiệt sức (burnout)và chọn cách từ bỏ để giải thoát bản thân. Tuy nhiên, việc dễ bỏ cuộc không hoàn toàn là lỗi của cá nhân. Đó là hệ quả của một nền giáo dục quá chú trọng vào kết quả mà quên đi việc rèn luyện bản lĩnh và kỹ năng đối mặt với thất bại. Để khắc phục, giới trẻ cần học cách thiết lập mục tiêu phù hợp, hiểu rằng thất bại là một phần của hành trình trưởng thành. Gia đình và xã hội cũng cần thay đổi cái nhìn về thành công, hãy cổ vũ nỗ lực thay vì chỉ tôn vinh danh hiệu. Tóm lại, sự kiên trì là một "cơ bắp" cần được rèn luyện. Chỉ khi gạt bỏ được sức nặng của những kỳ vọng viển vông, người trẻ mới có thể tự tin bước đi trên con đường mình chọn mà không sợ hãi trước những khúc quanh của cuộc đời.