Lý Thúy Mai
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm
Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.” Câu nói khuyên mỗi người hãy dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn để theo đuổi ước mơ và khám phá khả năng của bản thân. Trong cuộc sống, nếu chỉ vì sợ thất bại mà không dám hành động, con người sẽ bỏ lỡ nhiều cơ hội quý giá và dễ nuối tiếc về sau. Dám thử sức không có nghĩa là liều lĩnh, mà là biết chấp nhận khó khăn, thử thách để trưởng thành. Thất bại có thể khiến ta vấp ngã, nhưng cũng mang lại những bài học kinh nghiệm quý báu. Ngược lại, nếu không dám bắt đầu thì sẽ không bao giờ biết mình có thể làm được điều gì. Là học sinh, chúng ta cần mạnh dạn học hỏi, rèn luyện kỹ năng, đặt ra mục tiêu và kiên trì theo đuổi ước mơ. Chỉ khi dám bước ra khỏi “bến đỗ an toàn”, mỗi người mới có cơ hội phát triển bản thân và chạm tới thành công.
Câu 2
Bài làm
Trong đoạn trích Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên là hình ảnh tiêu biểu của người mẹ Việt Nam giàu lòng yêu thương, đức hi sinh và tình mẫu tử bao la.
Trước hết, người mẹ là người hết lòng yêu thương con. Dù Tâm đã xa nhà sáu năm, ít thư từ, ít quan tâm đến mẹ, bà vẫn luôn mong ngóng và chờ đợi ngày con trở về. Khi gặp lại con, bà xúc động đến rơi nước mắt, chỉ nghẹn ngào hỏi: “Con đã về đấy ư?”. Những lời hỏi han về sức khỏe, công việc của con cho thấy tình yêu thương của bà chưa bao giờ vơi cạn. Ngay cả khi biết con từng ốm, bà cũng day dứt vì không thể lên thăm.
Không chỉ yêu thương, người mẹ còn là người giàu đức hi sinh và bao dung. Bà sống cô đơn trong căn nhà cũ, cuộc sống thiếu thốn nhưng không một lời oán trách. Bà luôn nghĩ cho con, sợ làm phiền con và chỉ mong con được bình an, hạnh phúc. Khi Tâm đưa tiền, bà run run đỡ lấy, nước mắt rưng rưng vì cảm động chứ không phải vì số tiền ấy. Bà trân trọng tấm lòng của con hơn giá trị vật chất.
Thạch Lam đã khắc họa nhân vật người mẹ bằng nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, ngôn ngữ đối thoại mộc mạc, giàu cảm xúc. Qua những cử chỉ, ánh mắt, lời nói giản dị, người đọc cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng và sự hi sinh âm thầm của người mẹ. Đồng thời, hình ảnh người mẹ càng làm nổi bật sự vô tâm, lạnh nhạt của Tâm khi chỉ nghĩ rằng gửi tiền là đã làm tròn bổn phận.
Đoạn trích không chỉ ca ngợi vẻ đẹp của người mẹ mà còn nhắc nhở mỗi người phải biết yêu thương, kính trọng và quan tâm đến cha mẹ khi còn có thể. Tình mẫu tử là thiêng liêng, vô giá; đừng để đến khi mất đi mới cảm thấy hối hận vì đã không dành đủ thời gian và tình yêu thương cho đấng sinh thành.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2.
Hai lối sống mà tác giả nêu là:
Sống khép mình, tĩnh tại, sợ thay đổi, dễ sinh muộn phiền.
Sống vận động, bước đi, trải nghiệm, không ngừng tiến về phía trước.
Câu 3.
Trong câu: "Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng."
Biện pháp tu từ: So sánh và ẩn dụ
Tác dụng:
Làm cho cách diễn đạt sinh động, giàu hình ảnh.
Nhấn mạnh quy luật của cuộc sống: con người, đặc biệt là tuổi trẻ, cần không ngừng vận động, vươn lên, khám phá và chinh phục những mục tiêu lớn.
Câu 4.
"Tiếng gọi chảy đi sông ơi" là lời thôi thúc từ bên trong mỗi con người, khuyến khích ta không ngừng tiến bước, dám trải nghiệm, vượt qua khó khăn, không sống thụ động hay bằng lòng với hiện tại để vươn tới những giá trị tốt đẹp hơn.
Câu 5.
Em cần sống tích cực, không ngừng học hỏi, trải nghiệm và theo đuổi ước mơ của mình.Vì: Chỉ khi dám bước đi và không ngại thử thách, con người mới trưởng thành, tích lũy kinh nghiệm và đạt được thành công trong cuộc sống.