Nông Quang Huy
Giới thiệu về bản thân
câu 1 :
Bài thơ " Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ viết về tình cảm, tình yêu thương của mẹ dành cho con. Bông cỏ nhỏ bé cũng có thể tỏa sáng, khoe sắc rực rỡ giữa đất trời, tuy nhỏ bé nhưng thể làm đẹp cho đời. Hình ảnh cỏ bé nhỏ, cần được mẹ yêu thương, săn sóc, chở che, nuôi dưỡng, là niềm vui, niềm hi vọng của mẹ cỏ hồn nhiên. Hình ảnh cỏ nở hoa không chỉ đơn thuần là một cảnh sắc thiên nhiên, mà còn mang ý nghĩa biểu tượng về sức sống mãnh liệt, sự vươn lên không ngừng của những điều bình dị trong cuộc sống. Niềm hạnh phúc, vui sướng, lạc quan, yêu đời, tràn trề sức trẻ của con khi nhận được tình yêu thương của mẹ. Cỏ hồn nhiên hạnh phúc, vui sướng, phủ xanh, nở hoa thắm trên cánh đồng, đem lại niềm hạnh phúc và sự bình yên cho cánh đồng của mẹ Bài thơ chính là những lời thủ thỉ, tâm tình những điều nhỏ bé đầy ý nghĩa xung quanh. Trong cuộc sống, dù là con người hay cỏ cây, ai cũng có thể tỏa sáng theo cách riêng của mình, chỉ cần ta biết vươn lên và tin vào chính mình.
câu 2:
- Mở bài: Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người, như bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" đã khắc họa. Tuy nhiên, giữa nhịp sống hối hả hiện nay, một thực trạng đáng buồn đang diễn ra: nhiều người trẻ sống vô tâm, thậm chí không coi trọng cha mẹ mình.
- Thân bài:
+ Thực trạng: Sự vô tâm biểu hiện ở nhiều góc độ. Có những người cả tháng không gọi điện về thăm nhà, có những người chỉ xem cha mẹ như "ô-sin" phục vụ nhu cầu cá nhân, hay tệ hơn là thái độ gắt gỏng, coi thường khi cha mẹ già yếu, chậm chạp.
- Nguyên nhân:
+ Khách quan: Áp lực công việc, sự lôi cuốn của các thiết bị công nghệ và mạng xã hội khiến con người dần xa cách đời thực.
+ Chủ quan: Do lối sống ích kỷ, thực dụng, chỉ biết nhận lại mà không muốn cho đi. Nhiều người mặc định tình yêu của cha mẹ là lẽ đương nhiên nên thiếu đi sự biết ơn.
+ Hậu quả: Sự vô tâm gây ra nỗi đau tinh thần tột cùng cho cha mẹ – những người cả đời hy sinh vì con. Đồng thời, nó cũng làm xói mòn đạo đức xã hội, khiến con người trở nên vô cảm và đánh mất đi nhân cách cao đẹp nhất là lòng hiếu thảo.
+ Giải pháp: Chúng ta cần hiểu rằng "công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra". Hãy học cách lắng nghe, chia sẻ và dành thời gian cho cha mẹ từ những việc nhỏ nhất như một bữa cơm gia đình hay một lời hỏi thăm chân thành.
- kết bài:
+ Đừng để đến khi "cỏ đã tàn, hoa đã héo" mới nhận ra giá trị của tình thân. Trân trọng cha mẹ không chỉ là trách nhiệm mà còn là thước đo giá trị đạo đức của mỗi con người. Hãy yêu thương khi còn có thể, để trái tim luôn được sưởi ấm bởi ngọn lửa tình thân diệu kỳ.
câu 1: Phân tích: Thể thơ tự do không bị ràng buộc bởi số chữ cố định trong mỗi câu, không bị gò bó bởi vần điệu nghiêm ngặt như lục bát hay thất ngôn. Trong bài thơ này, số tiếng giữa các câu có sự linh hoạt (ví dụ: có câu 7 tiếng, có câu 8 tiếng, có câu 9 tiếng), nhưng nhịp điệu vẫn uyển chuyển, giàu nhạc điệu trữ tình, rất phù hợp với việc bộc lộ cảm xúc dạt dào, tự nhiên của người mẹ.
câu 2: Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người con (hoặc nhân vật "tôi" xưng hô với mẹ/người mẹ), đang bày tỏ tình cảm, suy nghĩ về mẹ và cuộc sống.
câu 3:
+Làm cho hình ảnh "cỏ" trở nên sống động, gần gũi và có hồn hơn.
+Thể hiện sự vui tươi, sức sống mãnh liệt của thiên nhiên, của mùa xuân.
+Gợi cảm giác về một không gian đồng quê thanh bình, tràn đầy âm thanh và màu sắc.
câu 4 :
- Người mẹ mong ước con sẽ lớn lên một cách hồn nhiên, khỏe mạnh và trở thành người có ích, đóng góp sức mình để làm đẹp, làm giàu cho quê hương, đất nước.
câu 5 :
- Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý, mỗi chúng ta cần bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhưng chân thành hàng ngày. Trước hết, em sẽ nỗ lực học tập thật tốt và sống có đạo đức để mẹ luôn cảm thấy tự hào, an lòng. Bên cạnh đó, em cần chủ động san sẻ công việc nhà, quan tâm đến sức khỏe và dành thời gian lắng nghe những tâm sự của mẹ để thấu hiểu nhau hơn. Sự vâng lời, lễ phép và những lời nói yêu thương đúng lúc cũng là liều thuốc tinh thần vô giá dành cho mẹ. Tình mẫu tử chỉ thực sự bền chặt khi được bồi đắp bằng lòng biết ơn và sự tử tế mỗi ngày.