Tào Diệp Thảo Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Con người luôn gắn bó mật thiết với thế giới xung quanh nên việc biết yêu thương vạn vật là vô cùng cần thiết. Vạn vật không chỉ là thiên nhiên như cây cối, sông suối, muông thú mà còn là những điều nhỏ bé, bình dị trong cuộc sống hằng ngày. Khi biết yêu thương, con người sẽ sống tinh tế hơn, biết trân trọng những vẻ đẹp giản dị và hạn chế gây tổn thương đến môi trường và người khác. Ngược lại, nếu sống vô tâm, thờ ơ, chúng ta rất dễ làm hại đến thiên nhiên mà không nhận ra. Yêu thương vạn vật cũng chính là cách con người bảo vệ cuộc sống của chính mình, vì con người là một phần của tự nhiên. Trong thực tế hiện nay, môi trường đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng, nên ý thức yêu thương và bảo vệ vạn vật càng trở nên quan trọng. Mỗi người cần bắt đầu từ những việc nhỏ như không xả rác, bảo vệ cây xanh, yêu quý động vật. Chỉ khi biết yêu thương vạn vật, con người mới có thể sống hài hòa và ý nghĩa hơn.
Câu 2:
Đoạn thơ trong tác phẩm *Bên kia sông Đuống* của Hoàng Cầm đã thể hiện rõ sự thay đổi đau thương của quê hương trước và sau chiến tranh, qua đó bộc lộ tình yêu quê hương sâu sắc của tác giả. Trước khi chiến tranh xảy ra, quê hương hiện lên với vẻ đẹp yên bình và giàu bản sắc văn hóa. Hình ảnh “lúa nếp thơm nồng” gợi ra một cuộc sống ấm no, trù phú. Bên cạnh đó, “tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong” là biểu tượng cho nét đẹp truyền thống của người dân Kinh Bắc. Những bức tranh dân gian với “màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp” không chỉ đẹp về hình thức mà còn thể hiện đời sống tinh thần phong phú của con người nơi đây. Tất cả đã tạo nên một bức tranh quê hương thanh bình, đậm đà bản sắc dân tộc. Tuy nhiên, khi chiến tranh ập đến, quê hương đã bị tàn phá nặng nề. Hình ảnh “giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn” cho thấy sự tàn bạo của kẻ thù. Những từ ngữ như “ngùn ngụt”, “hung tàn” làm nổi bật cảnh lửa cháy dữ dội, thiêu rụi mọi thứ. Quê hương từ chỗ yên bình trở nên hoang tàn với cảnh “nhà cháy”, “ruộng khô”. Những hình ảnh ấy gợi lên nỗi đau xót và mất mát lớn lao của người dân. Không chỉ dừng lại ở đó, tác giả còn sử dụng những hình ảnh mang tính biểu tượng để thể hiện nỗi đau chiến tranh. “Mẹ con đàn lợn âm dương / chia lìa trăm ngả” gợi lên cảnh chia ly, tan tác của con người. Hình ảnh “đám cưới chuột” vốn vui tươi trong tranh dân gian nay lại trở nên buồn bã khi tác giả đặt câu hỏi “bây giờ tan tác về đâu?”. Câu hỏi này thể hiện sự xót xa, tiếc nuối trước cảnh quê hương bị hủy hoại. Sự đối lập giữa quá khứ tươi đẹp và hiện tại đau thương đã làm nổi bật sự biến đổi lớn của quê hương. Qua đó, tác giả không chỉ bày tỏ nỗi đau mà còn thể hiện lòng căm thù giặc và tình yêu quê hương sâu sắc. Như vậy, bằng những hình ảnh giàu sức gợi và cảm xúc chân thành, Hoàng Cầm đã cho người đọc thấy rõ sự thay đổi của quê hương trong chiến tranh. Đoạn thơ không chỉ thể hiện nỗi đau mất mát mà còn nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng hòa bình và yêu quý quê hương của mình.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản trên là nghị luận.
Câu 2:
Nội dung của văn bản trên là:
- Văn bản thể hiện sự đối lập giữa thái độ sống vô tình của con người làm tổn thương thế giới tự nhiên và sự bao dung, nhẫn nhịn của vạn vật. Qua đó, tác giả nhắc nhở con người cần biết trân trọng, nâng niu vẻ đẹp của cuộc sống xung quanh.
Câu 3:
Một biện pháp tu từ trong đoạn (7) là nhân hoá: Các sự vật như mặt đất, đại dương, cánh rừng, dòng sông,... được gán cho những hành động, tính cách con người (tha thứ, độ lượng, trầm mặc, nhẫn nhịn...).
- Tác dụng: làm cho cảnh vật thiên nhiên trở nên gần gũi, có tâm hồn, biết yêu thương, bao dung. Qua đó, tác giả nhấn mạnh sự nhân hậu vô biên của thiên nhiên trước những tổn thương do con người gây ra. Khắc họa sự đối lập giữa sự thô ráp của con người và sự bao dung của thiên nhiên, từ đó khơi gợi trong lòng người đọc sự hối lỗi, lòng trắc ẩn và ý thức sống hài hòa, trân trọng thiên nhiên.
Câu 4:
Tác giả nói “Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm” vì đó là ẩn dụ cho những va vấp, đau đớn trong cuộc sống. Những trải nghiệm này giúp con người giật mình nhận ra mình có thể vô tình gây tổn thương cho vạn vật và người khác. Từ đó, ta sống chậm lại, biết yêu thương, trân trọng và hành động cẩn trọng hơn.
Câu 5:
Bài học ý nghĩa nhất em rút ra là con người cần sống chậm lại, biết yêu thương và trân trọng mọi thứ xung quanh, từ thiên nhiên đến con người. Đồng thời, không nên sống vô tâm, bởi những va vấp, tổn thương trong cuộc sống sẽ giúp ta nhận ra giá trị của yêu thương và trưởng thành hơn.