Nguyễn Thị Kim Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Câu 1
Tình yêu thương vạn vật là một biểu hiện cao đẹp của nhân cách, giúp con người không chỉ dừng lại ở việc yêu thương đồng loại mà còn biết trân trọng thiên nhiên và sự sống muôn loài. Khi biết yêu thương cây cỏ, thú vật, tâm hồn con người trở nên nhẹ nhàng, tinh tế và thấu cảm hơn. Sự yêu thương này không chỉ là cảm xúc mà còn biến thành hành động bảo vệ môi trường, không hủy hoại tự nhiên. Sống có tình thương giúp ta nhận ra mọi vật đều có giá trị, giảm bớt thói ích kỷ, vô cảm và xây dựng một thế giới hòa bình, thân thiện hơn. Hơn nữa, yêu thương vạn vật giúp ta nhận lại niềm vui, sự bình yên trong tâm hồn và làm cho cuộc sống này thực sự ý nghĩa. Ngược lại, nếu sống vô cảm, con người sẽ tự cô lập mình và khiến thế giới trở nên lạnh lẽo. Tóm lại, yêu thương vạn vật là cốt lõi của đạo đức, hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ bé nhất như chăm sóc một cái cây hay bảo vệ một con vật để lan tỏa yêu thương ra toàn thế giới
Câu 2
Chưa bao giờ trong dòng chảy của Văn học Việt Nam lại xuất hiện nhiều gương mặt thơ với những phát hiện độc đáo và xúc động viết về quê hương mình đã gắn bó trọn đời trọn kiếp, vậy mà chỉ viết trong một đêm. Thế nên tất cả những hình ảnh, những cảm xúc trong bài thơ đều là những hồi ức nóng bỏng, vừa là cháy đỏ yêu thương thắm nồng tình cảm vừa là ngùn ngụt chí căm thù quân xâm lược
"Bên kia sông Đuống
Quê hương ta lúa nếp thơm nồng
Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong
Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp"
Đây là đoạn thơ mở đầu phần hai của bài thơ. Sau khi bộc lộ nỗi niềm nhớ tiếc về một dòng sông Đuống êm đềm, thanh bình nay đã trở thành quá khứ, thành nỗi xót xa đến "rụng bàn tay" nhà thơ tiếp tục hồi tưởng về quê hương với những giá trị truyền thống.
Mở đầu đoạn trích "Bên kia sông Đuống" vang lên như một lời giới thiệu. Nơi ấy là nơi nào? Đây chính là thôn Lạc Thổ - xã Song Hồ - huyện Thuận Thành - tỉnh Bắc Ninh, nơi bờ nam sông Đuống của nhà thơ đang bị giặc chiếm đóng. Nơi ấy là nơi lưu giữ những hồi ức, những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm của tác giả giờ đây đã trở thành máu thịt của tâm hồn, trở thành một mảng ký ức của nỗi đau. Câu thơ ngắn gọn, chỉ có bốn từ vang lên như một tiếng gọi, gọi lòng thi sĩ trở về với quê hương đồng thời cũng như một tiếng lòng của thi sĩ, trở thành một nỗi đau day dứt ám ảnh. Thế nên điệp khúc "Bên kia sông Đuống" cứ lặp đi lặp lại trong suốt bài thơ
Quê hương ta từ ngày khủng khiếp
Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn
Ruộng ta khô
Nhà ta cháy
Chó ngộ một đàn
Lưỡi dài lê sắc máu
Kiệt cùng ngõ thẳm bờ hoang
Mẹ con đàn lợn âm dương
Chia lìa trăm ngả
Đám cưới chuột đang tưng bừng rộn rã
Bây giờ tan tác về đâu
Những câu thơ diễn tả cảnh “khủng khiếp” của chiến tranh với hàng loạt hình dung từ: ngùn ngụt, khô, cháy... Hình ảnh đập vào mắt con người đầu tiên về chiến tranh là “lửa cháy”, bởi chiến tranh luôn đồng nghĩa với sự hủy diệt. Những bài thơ cùng thời hoặc sau Bên kia sông Đuống, khi miêu tả về thảm họa chiến tranh luôn ám ảnh với cái màu đỏ thảm khốc đó. Câu thơ miêu tả cảnh tượng quê hương khi giặc đến không có một bóng người. Người dân quê, hoặc đã bỏ đi, hoặc đã chết. Khắp chốn chỉ còn lại lũ giặc và những con chó điên. Cả một vùng quê hương trù phú giờ thành vùng đất chết
Câu thơ đã gọi tả sực khốc liệt của chiến tranh. Những vết máu của chiến tranh thấm đỏ khung trời hay ráng chiều nhuộm đỏ. Tất cả đều gợi sự bi thương tang tóc. Như vậy, hai câu thơ tả ít mà gợi nhiều, nó không chỉ đánh thức người đọc niềm căm thù sôi sục quân xâm lược mà con gợi dậy một nỗi đau khôn cùng. Câu thơ tràn ngập một màu máu và thấm đẫm nỗi khóc thương nhỏ lệ
Qua ”Bên kia sông Đuống”, Hoàng Cầm đã thể hiện một tấm lòng tha thiết với quê hương đất nước. Tình càm dạt đào ấy hóa thân vào những dòng cảm xúc và tâm trạng đan xen nhau không ngớt khi tự hào khi về truyền thống, hình ảnh quê hương, khi uất nghẹn, căm hờn trước sự tàn phá của quân giặc. Đọc “Bên kia sông Đuống” của Hoàng Cầm, cảm xúc của người đọc cũng dặt dìu đồng cảm với nhà thơ. Gấp lại trang thơ, lòng ta cũng chợt “nghiêng nghiêng” về một miền “Bên kia sông Đuống” của riêng mình
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính là nghị luận( kết hợp với biểu cảm)
Câu 2: Văn bản thể hiện sự thức tỉnh về thái độ sống của con người: Sự vô tâm,vô tình của con người có thể gây ra những tổn thương cho thế giới tự nhiên và những người xung quanh.Qua đó, tác giả ngợi ca lòng bao dung của vạn vật và nhắc nhở chúng ta cần sống chậm lại, biết yêu thương và trân trọng cuộc sống
Câu 3: Biện pháp tu từ là: điệp cấu trúc. Lặp lại nhiều cụm từ "Những" nhằm nhấn mạnh các sự vật, hiện tượng trong tự nhiên và cuộc sống, tạo nhịp điệu cho câu văn, đồng thời làm nổi bật thông điệp con người cần sống hài hoà, tránh gây tổn thương
Câu 4: Tác giả dùng hình ảnh ẩn dụ"bị gam đâm" để chỉ những khó khăn, tổn thương trong cuộc sống.Qua đó muốn khẳng địn con người cần trải qua va vấp để thức tỉnh, nhận ra sai lầm va trưởng thành hơn
Câu 5: Văn bả giúp em nhận ra cần sống cẩn trọng,tinh tế, biết yêu thương và tránh gây tổn thương cho người khác, trân trọng thiên nhiên.Đồng thời, mỗi người cũng cần chấp nhận những va vấp trong cuộc sống để trưởng thành và sống ý nghĩa hơn