Phan Nguyễn Lan Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phan Nguyễn Lan Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật lão goriot trong đoạn trích là hình tượng điển hình cho tình phụ tử mù quáng và bi kịch trong xã hội đồng tiền. Qua ngòi bút của Balzac lão hiện lên như một vị thánh của tình yêu thương con nhưng lại có kết cục vô cùng bi thảm. Nỗi đau của lão được đẩy lên đỉnh điểm qua sự giằng xé giữa lý trí và tình cảm.Có lúc lão tỉnh táo để nguyền rủa sự bất hiếu của các con, nhưng sau đó lại dùng chút tàn lực cuối cùng để bào chữa và chúc phúc cho các con. HÌnh ảnh lão ''khát'' tình thương suốt mười mấy năm là hành động vuốt ve tấm chăn rách nát như đang vuốt tóc conđã bộc lộ sự cô độc của lão. Lão không chỉ là nạn nhân của những đứa con ích kỷ, mà còn là nạn nhân cùa chính sự yêu thương quá mứ biến con cái thành kẻ rút gan rút ruột mình. Cái chết trong sự ghẻ lạnh của người thân chỉ có sự thương hại xa lạ như Eugene và Bianchon là lời tố cáo đanh thép với xã hội thượng lưu nơi tình thân bị nghiền nát bởi lòng tham và sự xa hoa. Qua nhân vật này, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự băng hoại của đạo đức và sự sụp đổi của những giá trị thiêng liêng khi đối diện với sức mạnh vạn năng của đồng tiền.

Câu 2

Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, khi những giá trị vật chất và công nghệ lên ngôi, chúng ta bỗng giật mình nhận ra một khoảng trống đang lớn dần ngay trong lòng mỗi gia đình: đó là sự xa cách giữa cha mẹ và con cái. Nếu như trong tiểu thuyết của Balzac, lão Goriot bị ngăn cách với con bởi đồng tiền và danh vọng, thì ngày nay, bức tường ngăn cách ấy lại được xây nên từ sự thiếu thấu hiểu, khác biệt thế hệ và sự bùng nổ của thế giới số. Sự xa cách trước hết bắt nguồn từ áp lực của cuộc sống hiện đại. Cha mẹ mải mê với vòng xoáy cơm áo gạo tiền, những cuộc họp kéo dài hay những mục tiêu sự nghiệp để đảm bảo cho con một tương lai đủ đầy. Ngược lại, con cái cũng bị cuốn vào lịch học dày đặc và những áp lực thành tích. Khi cả hai bên đều kiệt sức sau một ngày dài, những bữa cơm gia đình vốn là nơi gắn kết lại trở nên im lặng hoặc vội vã. Chúng ta sống chung dưới một mái nhà nhưng lại như những hành tinh quay quanh các quỹ đạo khác nhau, chỉ chạm nhau qua những lời hỏi thăm xã giao hay những câu nhắc nhở khô khan. Bên cạnh đó, "hố ngăn cách thế hệ" chưa bao giờ trở nên sâu sắc như hiện nay. Sự phát triển quá nhanh của xã hội khiến quan niệm về thành công, hạnh phúc và các giá trị sống của cha mẹ không còn tương thích với thế giới của con cái. Cha mẹ thường muốn con đi theo lộ trình an toàn mà mình đã vạch sẵn, trong khi người trẻ lại khao khát tự do, khẳng định cái tôi cá nhân. Khi sự kỳ vọng biến thành áp lực, khi tiếng nói của người trẻ không được lắng nghe mà chỉ nhận lại sự áp đặt, họ sẽ chọn cách đóng cửa tâm hồn, rút lui vào thế giới riêng để tránh những xung đột. Đáng ngại hơn, sự thống trị của công nghệ đang vô tình đẩy chúng ta ra xa nhau. Thật không hiếm gặp hình ảnh trong một quán cà phê hay ngay tại bàn ăn, mỗi thành viên đều cúi đầu vào chiếc điện thoại thông minh của riêng mình. Chúng ta có thể trò chuyện với người lạ cách nửa vòng trái đất nhưng lại thấy khó khăn khi mở lời với người thân ngay bên cạnh. Thế giới ảo rực rỡ đã đánh cắp đi những giây phút tâm tình, những ánh mắt thấu cảm và những cái nắm tay chân thành. Sự xa cách này để lại những hệ lụy khôn lường. Con cái thiếu hụt chỗ dựa tinh thần dễ rơi vào trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi từ những nguồn tiêu cực bên ngoài. Cha mẹ về già lại phải đối mặt với nỗi cô độc ngay trong chính ngôi nhà mình đã dày công vun vén, giống như cái chết đau đớn trong cô độc của lão Goriot năm xưa. Để hàn gắn khoảng cách, điều cần thiết nhất không phải là tiền bạc mà là thời gian chất lượng và sự lắng nghe. Cha mẹ cần học cách buông bỏ bớt cái tôi áp đặt để làm bạn cùng con, tôn trọng sự khác biệt của con. Con cái cũng cần thấu hiểu những lo toan, nhọc nhằn đằng sau sự nghiêm khắc của cha mẹ. Một bữa cơm không điện thoại, một buổi đi dạo cuối tuần hay đơn giản là một câu hỏi: "Ngày hôm nay của con/bố mẹ thế nào?" có thể là viên gạch đầu tiên để phá dỡ bức tường ngăn cách. Suy cho cùng, gia đình là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người. Đừng để sự vô tâm và nhịp sống gấp gáp biến những người thân yêu nhất trở thành "người lạ chung nhà". Hãy trân trọng và kết nối khi còn có thể, bởi tình yêu thương chính là chất keo duy nhất giữ cho sợi dây gia đình không bị đứt đoạn trước sóng gió của thời đại.


Câu 1:

Nhân vật lão goriot trong đoạn trích là hình tượng điển hình cho tình phụ tử mù quáng và bi kịch trong xã hội đồng tiền. Qua ngòi bút của Balzac lão hiện lên như một vị thánh của tình yêu thương con nhưng lại có kết cục vô cùng bi thảm. Nỗi đau của lão được đẩy lên đỉnh điểm qua sự giằng xé giữa lý trí và tình cảm.Có lúc lão tỉnh táo để nguyền rủa sự bất hiếu của các con, nhưng sau đó lại dùng chút tàn lực cuối cùng để bào chữa và chúc phúc cho các con. HÌnh ảnh lão ''khát'' tình thương suốt mười mấy năm là hành động vuốt ve tấm chăn rách nát như đang vuốt tóc conđã bộc lộ sự cô độc của lão. Lão không chỉ là nạn nhân của những đứa con ích kỷ, mà còn là nạn nhân cùa chính sự yêu thương quá mứ biến con cái thành kẻ rút gan rút ruột mình. Cái chết trong sự ghẻ lạnh của người thân chỉ có sự thương hại xa lạ như Eugene và Bianchon là lời tố cáo đanh thép với xã hội thượng lưu nơi tình thân bị nghiền nát bởi lòng tham và sự xa hoa. Qua nhân vật này, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự băng hoại của đạo đức và sự sụp đổi của những giá trị thiêng liêng khi đối diện với sức mạnh vạn năng của đồng tiền.

Câu 2

Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, khi những giá trị vật chất và công nghệ lên ngôi, chúng ta bỗng giật mình nhận ra một khoảng trống đang lớn dần ngay trong lòng mỗi gia đình: đó là sự xa cách giữa cha mẹ và con cái. Nếu như trong tiểu thuyết của Balzac, lão Goriot bị ngăn cách với con bởi đồng tiền và danh vọng, thì ngày nay, bức tường ngăn cách ấy lại được xây nên từ sự thiếu thấu hiểu, khác biệt thế hệ và sự bùng nổ của thế giới số. Sự xa cách trước hết bắt nguồn từ áp lực của cuộc sống hiện đại. Cha mẹ mải mê với vòng xoáy cơm áo gạo tiền, những cuộc họp kéo dài hay những mục tiêu sự nghiệp để đảm bảo cho con một tương lai đủ đầy. Ngược lại, con cái cũng bị cuốn vào lịch học dày đặc và những áp lực thành tích. Khi cả hai bên đều kiệt sức sau một ngày dài, những bữa cơm gia đình vốn là nơi gắn kết lại trở nên im lặng hoặc vội vã. Chúng ta sống chung dưới một mái nhà nhưng lại như những hành tinh quay quanh các quỹ đạo khác nhau, chỉ chạm nhau qua những lời hỏi thăm xã giao hay những câu nhắc nhở khô khan. Bên cạnh đó, "hố ngăn cách thế hệ" chưa bao giờ trở nên sâu sắc như hiện nay. Sự phát triển quá nhanh của xã hội khiến quan niệm về thành công, hạnh phúc và các giá trị sống của cha mẹ không còn tương thích với thế giới của con cái. Cha mẹ thường muốn con đi theo lộ trình an toàn mà mình đã vạch sẵn, trong khi người trẻ lại khao khát tự do, khẳng định cái tôi cá nhân. Khi sự kỳ vọng biến thành áp lực, khi tiếng nói của người trẻ không được lắng nghe mà chỉ nhận lại sự áp đặt, họ sẽ chọn cách đóng cửa tâm hồn, rút lui vào thế giới riêng để tránh những xung đột. Đáng ngại hơn, sự thống trị của công nghệ đang vô tình đẩy chúng ta ra xa nhau. Thật không hiếm gặp hình ảnh trong một quán cà phê hay ngay tại bàn ăn, mỗi thành viên đều cúi đầu vào chiếc điện thoại thông minh của riêng mình. Chúng ta có thể trò chuyện với người lạ cách nửa vòng trái đất nhưng lại thấy khó khăn khi mở lời với người thân ngay bên cạnh. Thế giới ảo rực rỡ đã đánh cắp đi những giây phút tâm tình, những ánh mắt thấu cảm và những cái nắm tay chân thành. Sự xa cách này để lại những hệ lụy khôn lường. Con cái thiếu hụt chỗ dựa tinh thần dễ rơi vào trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi từ những nguồn tiêu cực bên ngoài. Cha mẹ về già lại phải đối mặt với nỗi cô độc ngay trong chính ngôi nhà mình đã dày công vun vén, giống như cái chết đau đớn trong cô độc của lão Goriot năm xưa. Để hàn gắn khoảng cách, điều cần thiết nhất không phải là tiền bạc mà là thời gian chất lượng và sự lắng nghe. Cha mẹ cần học cách buông bỏ bớt cái tôi áp đặt để làm bạn cùng con, tôn trọng sự khác biệt của con. Con cái cũng cần thấu hiểu những lo toan, nhọc nhằn đằng sau sự nghiêm khắc của cha mẹ. Một bữa cơm không điện thoại, một buổi đi dạo cuối tuần hay đơn giản là một câu hỏi: "Ngày hôm nay của con/bố mẹ thế nào?" có thể là viên gạch đầu tiên để phá dỡ bức tường ngăn cách. Suy cho cùng, gia đình là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người. Đừng để sự vô tâm và nhịp sống gấp gáp biến những người thân yêu nhất trở thành "người lạ chung nhà". Hãy trân trọng và kết nối khi còn có thể, bởi tình yêu thương chính là chất keo duy nhất giữ cho sợi dây gia đình không bị đứt đoạn trước sóng gió của thời đại.


Câu 1:

Nhân vật lão goriot trong đoạn trích là hình tượng điển hình cho tình phụ tử mù quáng và bi kịch trong xã hội đồng tiền. Qua ngòi bút của Balzac lão hiện lên như một vị thánh của tình yêu thương con nhưng lại có kết cục vô cùng bi thảm. Nỗi đau của lão được đẩy lên đỉnh điểm qua sự giằng xé giữa lý trí và tình cảm.Có lúc lão tỉnh táo để nguyền rủa sự bất hiếu của các con, nhưng sau đó lại dùng chút tàn lực cuối cùng để bào chữa và chúc phúc cho các con. HÌnh ảnh lão ''khát'' tình thương suốt mười mấy năm là hành động vuốt ve tấm chăn rách nát như đang vuốt tóc conđã bộc lộ sự cô độc của lão. Lão không chỉ là nạn nhân của những đứa con ích kỷ, mà còn là nạn nhân cùa chính sự yêu thương quá mứ biến con cái thành kẻ rút gan rút ruột mình. Cái chết trong sự ghẻ lạnh của người thân chỉ có sự thương hại xa lạ như Eugene và Bianchon là lời tố cáo đanh thép với xã hội thượng lưu nơi tình thân bị nghiền nát bởi lòng tham và sự xa hoa. Qua nhân vật này, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự băng hoại của đạo đức và sự sụp đổi của những giá trị thiêng liêng khi đối diện với sức mạnh vạn năng của đồng tiền.

Câu 2

Trong nhịp sống hối hả của thế kỷ XXI, khi những giá trị vật chất và công nghệ lên ngôi, chúng ta bỗng giật mình nhận ra một khoảng trống đang lớn dần ngay trong lòng mỗi gia đình: đó là sự xa cách giữa cha mẹ và con cái. Nếu như trong tiểu thuyết của Balzac, lão Goriot bị ngăn cách với con bởi đồng tiền và danh vọng, thì ngày nay, bức tường ngăn cách ấy lại được xây nên từ sự thiếu thấu hiểu, khác biệt thế hệ và sự bùng nổ của thế giới số. Sự xa cách trước hết bắt nguồn từ áp lực của cuộc sống hiện đại. Cha mẹ mải mê với vòng xoáy cơm áo gạo tiền, những cuộc họp kéo dài hay những mục tiêu sự nghiệp để đảm bảo cho con một tương lai đủ đầy. Ngược lại, con cái cũng bị cuốn vào lịch học dày đặc và những áp lực thành tích. Khi cả hai bên đều kiệt sức sau một ngày dài, những bữa cơm gia đình vốn là nơi gắn kết lại trở nên im lặng hoặc vội vã. Chúng ta sống chung dưới một mái nhà nhưng lại như những hành tinh quay quanh các quỹ đạo khác nhau, chỉ chạm nhau qua những lời hỏi thăm xã giao hay những câu nhắc nhở khô khan. Bên cạnh đó, "hố ngăn cách thế hệ" chưa bao giờ trở nên sâu sắc như hiện nay. Sự phát triển quá nhanh của xã hội khiến quan niệm về thành công, hạnh phúc và các giá trị sống của cha mẹ không còn tương thích với thế giới của con cái. Cha mẹ thường muốn con đi theo lộ trình an toàn mà mình đã vạch sẵn, trong khi người trẻ lại khao khát tự do, khẳng định cái tôi cá nhân. Khi sự kỳ vọng biến thành áp lực, khi tiếng nói của người trẻ không được lắng nghe mà chỉ nhận lại sự áp đặt, họ sẽ chọn cách đóng cửa tâm hồn, rút lui vào thế giới riêng để tránh những xung đột. Đáng ngại hơn, sự thống trị của công nghệ đang vô tình đẩy chúng ta ra xa nhau. Thật không hiếm gặp hình ảnh trong một quán cà phê hay ngay tại bàn ăn, mỗi thành viên đều cúi đầu vào chiếc điện thoại thông minh của riêng mình. Chúng ta có thể trò chuyện với người lạ cách nửa vòng trái đất nhưng lại thấy khó khăn khi mở lời với người thân ngay bên cạnh. Thế giới ảo rực rỡ đã đánh cắp đi những giây phút tâm tình, những ánh mắt thấu cảm và những cái nắm tay chân thành. Sự xa cách này để lại những hệ lụy khôn lường. Con cái thiếu hụt chỗ dựa tinh thần dễ rơi vào trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi từ những nguồn tiêu cực bên ngoài. Cha mẹ về già lại phải đối mặt với nỗi cô độc ngay trong chính ngôi nhà mình đã dày công vun vén, giống như cái chết đau đớn trong cô độc của lão Goriot năm xưa. Để hàn gắn khoảng cách, điều cần thiết nhất không phải là tiền bạc mà là thời gian chất lượng và sự lắng nghe. Cha mẹ cần học cách buông bỏ bớt cái tôi áp đặt để làm bạn cùng con, tôn trọng sự khác biệt của con. Con cái cũng cần thấu hiểu những lo toan, nhọc nhằn đằng sau sự nghiêm khắc của cha mẹ. Một bữa cơm không điện thoại, một buổi đi dạo cuối tuần hay đơn giản là một câu hỏi: "Ngày hôm nay của con/bố mẹ thế nào?" có thể là viên gạch đầu tiên để phá dỡ bức tường ngăn cách. Suy cho cùng, gia đình là bến đỗ bình yên nhất của mỗi con người. Đừng để sự vô tâm và nhịp sống gấp gáp biến những người thân yêu nhất trở thành "người lạ chung nhà". Hãy trân trọng và kết nối khi còn có thể, bởi tình yêu thương chính là chất keo duy nhất giữ cho sợi dây gia đình không bị đứt đoạn trước sóng gió của thời đại.


Câu 1 ngôi kể thứ 3

Câu 3 đề tài sự bất hiếu vô ơn của con cái đối với cha mẹ

Câu 3 cảm nhận về lời nói của lão goriot

Sự hối tiếc và cảnh tỉnh ; lão khuyên Eugene yêu quý cha mẹ vì lão đang nếm trải nỗi đau của người cha bị bỏ rơi

Sự thiếu thốn tình cảm : hình ảnh ''khát mà không được uống'' không chỉ là cơn khát của người bệnh, mà là biểu tượng cho sự '' khát tình thương'' lão đã dành 10 năm sống trong sự ghẻ lạnh của con cái dù đã hy sinh cho tất cả người con.

Nỗi đau tuyệt vọng: câu hỏi tu từ '' Cậu có hiểu được rằng ta sẽ chết mà không gặp được con gái của ta không'' cho thấy sự bế tắc và tổn thương của người cha đến phút cuối vẫn bị từ chối một ước nguyện đơn giản.

Câu 4 Lý do lão goriot khao khát gặp con khi bị nguyền rủa

Lời nguyền rủa là kết quả cho sự phẫn nộ của lý trí bừng tỉnh trong chốc lát nhưng tình yêu thương con của lão đã trở nhành một thứ '' bản năng mù quáng''

Đối với lão các con là lẽ sống duy nhất nỗi sợ phải chết trong cô đọc và tình yêu mãnh liệt khiến lão sẵn sàng xóa xạch mọi lỗi lầm của chúng để tìm thấy hơi ấm cuối cùng.

Lão luôn lừa dối bản thân để tin rằng các con vẫn tối vẫn yêu mình nhằm bám víu vào chút an ủi trước khi nhắm mắt.

Câu 5 tình cảm lúc cuối đời của lão goriot

Cô độc và bi thảm : một người từng giàu có đã hy sinh tất cả tiền bạc vào cuộc đời con cái nhưng lúc hấp hối nằm trong một quán trọ tồi tàn lại không có một người thân bên cạnh

Sự đối lập tàn nhẫn: sự nhẫn tâm của người lạ đối lập gay gắt với sự thờ ơ của con đẻ

Cái thết của một ''vị thánh'' lạc lối : lão chết như một kẻ tử đạo cho tình yêu thương con nhưng đó là một sự hy sinh không được đền đáp làm nổi bật sự băng hoại đạo đức của giới xả hội thượng lưu bây giờ


Câu 1

Trong cuộc sống hối hả thời hiện đại ngày nay, việc con người biết yêu thương vạn vật không chỉ là biểu hiện của một tâm hồn đẹp mà còn là trách nhiệm sống . Yêu thương vận vật chính là thái độ sống trân trọng nâng niu từ mỗi cái lá cây đến những nhành cây, ngọn cỏ đến những sinh linh bé nhỏ xung quanh. Lối sống này giúp chúng ta xoa dịu được cái ''tôi'' thô ráp bồi đắp lòng trắc ẩn và tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn.Khi biết yêu thương một đóa hoa hay một dòng sông, con người sẽ tự khắc ý thức được việc bảo vệ môi trường giảm thiểu những tác động tiêu cực đến hệ sinh thái. Ngược lại sự vô tâm tàn nhẫn với vạn vật thường là mầm móng của sự băng hoại đạo đức hay lối sống ích kỷ. Như nhà văn Chu Văn Sơn từng gợi nhắc ta nên để '' bàn chân bị gai đâm'' để thấu hiểu nỗi đau của sự tổn thương. Biết yêu thương vạn vật cúng chính là đang yêu thương chính môi trường sống của mình, tạo nên một sự gắn kết bền vững giữa con người với thiên nhiên mọi vật. Hãy học cách lắng nghe và nâng niu mọi vật mọi thứ trên thế giới này bởi đó là nơi bắt đầu là nơi cội nguồn cho mọi sự hạnh phúc

Câu 2

Hoàng Cẩm là người con của đất Kinh Bắc hào hoa, giàu truyền thống văn hóa. '' Bên kia sông Đuống'' được ông viết trong những năm kháng chiến chống Pháp, khi đứng bên này sông nhìn về quê hương đang bị giặc chiếm đóng. Doạn thơ mở đầu tác phẩm đã khắc họa sắc nét sự biến đổi đầu đau xót của quê hương từ một vùng đất thanh bình rực rỡ màu sắc văn hóa bỗng chốc thành bãi chiến trường hoang tàn, đổ nát dưới gót giày xâm lược.

Trước chiến tranh, quê hương hiện lên trong nỗi nhớ của nhà thơ với vẻ đẹp trù phú giàu bản sắc dân tộc. Đó là một vùng đất bình yêu '' lúa nếp nồng'' hương thơm của lúa nếp sự ấm no bình yên của làng quê Việt NAm. Không chỉ đẹp về vật chất mà còn nà cái nơi của nghệ thuật dân gian dòng tranh Đông Hồ.

''Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong

Màu dân tộc sáng bừng trến giấy điệp''

Những bức tranh dân gian giản dị nhưng chứ đựng khát vọng về cuộc sống sung túc. Tính từ ''tươi trong'' và động từ ''sáng bừng'' gợi lên một không gian văn hóa rực rỡ, lấp lánh sức sống. ''Màu dân tộc'' ấy không chỉ là màu sắc của hội họa mà còn là linh hồn của bản sắc ngàn đời của ngàn người dân Việt Nam được lưu giữ trên những tờ giấu điệp óng ánh.

Thế nhưng, hiện tại đua đớn ấp đến xóa tan cảnh thanh bình ấy. ''từ ngày khủng khiếp'' là cột mốc phân chia hai thế giới. Chiến tranh không còn là khái niệm xa xôi mà hiện hữa qua hình ảnh '' ngùn ngụt lửa hung tàn''. Tác giả sử dụng những hình ảnh thực dụng khô khốc để diễn tả sự mất mát.''ruộng ta khô'',''nhà ta cháy''. Điệp ngữ ''ta'' khẳng định chủ quyền nhưng cũng đầy xót xa khi nhìn những gì thuộc về mình bị hủy diệt.

Sự tàn bạo của kể thù được ví như'' Chó ngộ một đàn'' với '' lưỡi dài lê sắc máu'' gợi lên hình ảnh sự chết chóc, điên cuồng và khát máu. Điều đau xót nhất là chiến tranh đã giày xéo lên cả những giá trị văn hóa nghệ thuật. HÌnh ảnh ''mẹ con đàn lợn âm dương''là biểu tượng cho sự sinh sôi sum vầy trong tranh đông hồ giờ đây lại gắn liền với sự chia lìa trăm ngả. Ngay khi hình ảnh ''đám cưới chuột'' vốn rộn rã tiếng kèn trống cũng trở nên '' tang tác về đâu'' Câu hỏi tu từ ở cuối đoạn thơ như một tiếng than dài xoáy sâu vào nỗi đau mất mát bơ vơ.

Băng nghệ thuật đối lập tương phản giữa quá khứ và hiện tại, cùng nhịp điệu thơ nhanh dồn dập, Hoàng Cầm đã thể hiện lòng căm thù giặc một cách sâu sắc và niềm xót thương vô họn cho quê hương. Đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng riêng của tác giả mà còn là bức tranh chung của dân tộc trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp, đau thương nhưng luôn trân trọng giữ dìn cốt cách dân tộc.

Quê hương trong thơ Hoàng Cầm không chỉ là đất đai, nhà cửa, mà còn là một miền văn hóa sống động, dù bị tàn phá những vẫn luôn lấp lánh trong ký ức và là động lực để con người đứng lên đòi lại sự sống.


Câu 1 phương thức biêru đạt chính là nghị luận kết hợp yếu tố biểu cảm

Câu 2 văn bản thể hiện sự thức tỉnh về thái độ sống của con người

Chúng ta thường vô tình hoặc hữu ý gây ra tổn thương cho thế giới tự nhiên và những tâm hồn xung quanh mình. Tác giả qua văn văn bản đã nói nhắc nhở mọi người cần phải biết trân trọng nâng niu cuộc sống và học cách thấu cảm với mọi người với mọi thứ xung quanh để bớt đi sự vô cảm, thô ráp

Câu 3 Biện pháp tu từ điệp cấu trúc và nhân hóa

Làm cho câu văn tăng sức gọi hình gợi cảm thêm giàu nhịp điệu, nhấn mạnh sự bao dung, nhẫn nại và sự hy sinh âm thầm, thầm lặng của thiên nhiên đối với mọi sai lầm của con người.

Tạo sự đối lập giữa sự vô cảm của con người và sự bao dung tử tế của thiên nhiên từ đó nêu lên sự hối lỗi trong lòng mỗi người đọc

Câu 4 Câu nói thi thoảng bàn chân nên bị gai đâm vì

Gai đâm là biểu tượng cho những nỗi đau mất mát và thất bại mà chính mỗi con người ai cũng phải nếm trải

Khi bị đua ta mới cảm nhận được mới nhận ra được giá trị của sự bình yên mà người khác đem lại cho mình đồng thời cảm nhận được nỗi đau mà mình đã gây ra cho mọi người xung quanh

Đó cũng là sự trừng phạt để đánh thức tâm hồn ta giúp con người dừng lại sự thờ ơ vô tâm và bắt đầu sống một cuộc đời biết nâng niu yêu thương mọi người xung quanh hơn

câu 5 bài học ý nghĩa nhất là ý thức về sự nâng niu và trân trọng cuộc sống thế giới xung quanh ta từ thiên nhiên vĩ đại đến những tâm hồn mong manh đều rất dễ bị tổn thương bởi sự vô tâm của con người. Vì vậy mỗi người cần phải sống một cách tinh tế hơn giảm bớt cái ''tôi'' trong mỗi con người để bảo vệ cái đẹp và sự bình yên của vạn vật xung quanh ta