Sìn Thị Xuân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Con người nên biết yêu thương vạn vật vì chúng ta là một phần của tự nhiên và phụ thuộc vào nó. Vạn vật xung quanh chúng ta, từ cây cỏ, động vật đến sông núi, đều có giá trị và ý nghĩa riêng. Khi chúng ta yêu thương và bảo vệ thiên nhiên, chúng ta cũng đang bảo vệ chính mình.Sự tàn phá và khai thác quá mức đã gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng, từ biến đổi khí hậu đến mất đa dạng sinh học. Vì vậy, chúng ta cần thay đổi cách sống và hành động để bảo vệ và yêu thương vạn vật. Chúng ta có thể bắt đầu bằng những hành động nhỏ, như giảm thiểu sử dụng nhựa, tiết kiệm nước, và bảo vệ động vật hoang dã.Yêu thương vạn vật không chỉ là một hành động đạo đức, mà còn là một cách để đảm bảo sự tồn tại của loài người. Khi chúng ta yêu thương và bảo vệ thiên nhiên, chúng ta cũng đang bảo vệ chính mình và tương lai của chúng ta. Hãy cùng nhau yêu thương và bảo vệ vạn vật, để chúng ta có thể sống hòa hợp với tự nhiên và xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn. Câu 2 Đoạn thơ "Bên kia sông Đuống" của Hoàng Cầm là một bức tranh đầy cảm xúc về sự biến đổi của quê hương trước và sau chiến tranh. Với ngôn ngữ giản dị nhưng sâu sắc, tác giả đã mô tả sự thay đổi của quê hương từ một nơi yên bình, trù phú trở thành nơi chiến tranh và tàn phá.
Trước chiến tranh, quê hương là một bức tranh yên bình, với "lúa nếp thơm nồng" và "Tranh Đông Hồ gà lợn nét tươi trong". Hình ảnh này gợi lên một cảnh tượng thanh bình, nơi mà cuộc sống của người dân giản dị nhưng ấm áp. "Màu dân tộc sáng bừng trên giấy điệp" cho thấy sự tự hào và giàu có của văn hóa dân tộc.
Tuy nhiên, khi chiến tranh đến, mọi thứ đã thay đổi. "Quê hương ta từ ngày khủng khiếp Giặc kéo lên ngùn ngụt lửa hung tàn" cho thấy sự tàn khốc và đau thương của chiến tranh. "Ruộng ta khô, Nhà ta cháy" là hình ảnh của sự tàn phá và mất mát. Chó "ngộ một đàn Lưỡi dài lê sắc máu" và "Mẹ con đàn lợn âm dương Chia lìa trăm ngả" cho thấy sự tàn khốc và đau thương của chiến tranh đối với cuộc sống của người dân và động vật.
Đoạn thơ cũng mô tả sự tàn phá của chiến tranh đối với cuộc sống của người dân. Đám cưới chuột "đang tưng bừng rộn rã" nhưng "Bây giờ tan tác về đâu?" cho thấy sự mất mát và chia ly. Hình ảnh này gợi lên sự đau thương và mất mát của những người dân phải rời bỏ quê hương và gia đình.
Qua đoạn thơ, Hoàng Cầm muốn nói về sự mất mát và đau thương của chiến tranh, và nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình. Tác giả đã sử dụng ngôn ngữ giản dị nhưng đầy cảm xúc để mô tả sự biến đổi của quê hương, từ một nơi yên bình trở thành nơi chiến tranh và tàn phá. Đoạn thơ cũng cho thấy sự tương phản giữa trước và sau chiến tranh, giữa sự yên bình và sự tàn phá, giữa cuộc sống và cái chết.
Tóm lại, "Bên kia sông Đuống" là một đoạn thơ đầy cảm xúc về sự biến đổi của quê hương trước và sau chiến tranh. Với ngôn ngữ giản dị nhưng sâu sắc, Hoàng Cầm đã mô tả sự thay đổi của quê hương và nhắc nhở chúng ta về giá trị của hòa bình.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là biểu cảm Câu 2: Nội dung của văn bản là nói về sự tổn thương mà con người gây ra cho thế giới tự nhiên và cho nhau, đồng thời cũng nói về sự tha thứ và bao dung của thiên nhiên. Câu 3: Biện pháp tu từ trong đoạn (7) là nhân hóa, "Mặt đất ngàn đời quen tha thứ", "Đại dương bao la quen độ lượng". Tác dụng
+ nghệ thuận: việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa làm cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn tạo nhịp điệu âm hưởng lôi cuốn người đọc người nghe
+ Nội dung: việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa nhằm nhấn mạnh sự bao dung và tha thứ của thiên nhiên đối với con người.Từ đó, tác giả muốn nói về sự tương phản giữa sự bao dung của thiên nhiên và sự thô tháp, thiếu ý thức của con người, đồng thời cũng muốn nhắc nhở con người cần phải học hỏi và sống một cách có ý thức hơn. Câu 4: Tác giả nói "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm" để nhấn mạnh rằng đôi khi chúng ta cần phải trải qua tổn thương để nhận ra giá trị của sự tổn thương và để trở nên nhạy cảm hơn với thế giới xung quanh. Câu 5: Bài học ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản là chúng ta cần phải sống một cách có ý thức và trách nhiệm hơn, tránh gây tổn thương cho thế giới tự nhiên và cho nhau, và học cách tha thứ và bao dung.