Phàn Thị Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
- Thể thơ của văn bản là: tự do
Câu 2
- Đề tài của bài thơ là : thời gian
Câu 3
- Em hiểu hình ảnh trong câu thơ
“Quá khứ ngàn cân
cứ đêm đêm nhắc nhở gọi ta về” trong bài thơ là:
-những kí ức ùa về từ quá khứ luôn gợi nhắc nhân vật trữ tình về những ngày gian lao vấy vả chiến đấu, những mốc thời gian gắn với lịch sự của cả dân tộc , thể hiện sự hoàn niệm từng đêm của nhân vật trữ tình về quá khứ , một nỗi trăn trở vẫn không nguôi.
-Qua hai khổ thơ tác giả bộc lộ xót thương và hoài niệm sâu sắc về những đóng góp của cha ông đi trước, qua thể hiện tình yêu và trân quý , tự hào và biết ơn từng khoảnh khắc trong quá khứ của lịch sử dân tộc. từ đó khơi gợi lên tình yêu đất nước, trân trọng quá khứ trong mỗi độc giả.
Câu 4
-phép liệt kê được sử dụng là: tóc mẹ, lịch sử, nước mắt, bàn chân cha.
-Tác dụng:
+về nghệ thuật:việc sử dụng làm cho câu thơ trở nên sinh động và hấp dẫn,tạo nhịp điệu và âm hưởng cho câu thơ.Ngoài ra,tạo giọng tha thiết trầm lắng,tăng sức gợi hình gợi cảm cho diễn đạt.
+Về nội dung:
Câu1: Phương thức sử dụng chính trong văn bản là :nghị luận
Câu 2
Nội dung của văn bản là :sự tác động vô tình của các hiện tượng tự nhiên đến các thành phần tự nhiên khác của trái ,thể hiện mối quan hệ tương tác giữa các thành phần tự nhiên
câu 3
các biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn (7): nhân hóa và điệp từ
Biện pháp nhân hóa được sử dụng trong các câu văn sau:mặt đất ngàn đời quen tha thứ,đại dương bao la quen độ lượng,cánh đồng mênh mông quen …
Việc sử dụng biện pháp tu từ nhân hóa làm cho câu văn trở nên sinh động và hấp dẫn tạo nhịp điệu và âm hưởng cho câu văn làm cho sự vật trở nên gần gũi với con người,ngoài ra nhằm nhấn mạnh sự bao la rộng lớn của thiên nhiên cũng như sự khoan dung và độ lượng của các thành phần tự nhiênqua đó tác giả muốn nhắc nhở chúng ta cần phải trân trọng ,bảo vệ đến các thành phần tự nhiên của trái chúng ta cần phải chung tay bảo vệ môi trường sống chung.qua đó thể hiện tài năng tính đổi mới và sáng tạo của tác giả.
Câu 4
khi con người ta sống trong sự bình yên và đủ đầy mọi thứ thì chúng ta lại có xu hướng xem nhẹ và coi thường những thứ mình đang hiện tại và theo của tác giả trong câu văn “thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm ”có Ý nói rằng đôi khi chúng ta nên đối mặt với những vấp ngã ,khó khăn từ thiên nhiên hay trong cuộc sống để ta mới biết trân trọng hơn những thứ mà mình đang có hiện tại từ đó biết trân trọng ,bảo vệ ,giữ gìn và mang một tấm lòng biết ơn đến những điều mà mình đang có
Câu 5
Bài học ý nghĩa đắt giá nhất em nhận là tự biết đủ và trân trọng những gì mình đang có hiện tại .bởi khi chúng ta biết sống ở hiện tại chính là khoảng cách hạnh phúc nhất của đời mình, thời gian không ngừng trôi qua , quá khứ chẳng thể quay lại và tương lai thì mãi là một ẩn số ,chỉ có hiện tại là thứ mà ta có thể quyết định sử dụng nó như thế nào để mang cho mình một cuộc sống theo lý tưởng của bản thân, bởi lẽ hạnh phúc không mang một định nghĩa cụ thể vì nó xuất phát từ những điều nhỏ nhặt nhất và đơn giản nhất trong cuộc sống , khi chúng ta biết trân trọng những gì mình đang có và hạnh phúc ở đó .Thì chúng ta chính là những người hạnh phúc ,may mắn ,đặc biệt nhất và sống trong từng khoảnh khắc của cuộc đời mình.