Nguyễn Hà Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hà Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

 Câu1.

Trong truyện ngắn Cô hàng xén của Thạch Lam, hình ảnh cô Tâm hiện lên thật giản dị mà cảm động. Trên con đường gánh hàng trở về trong gió bấc lạnh, niềm vui của cô không phải là lợi lộc chợ búa mà là cảm giác “sắp về đến nhà”, nơi có mẹ già và đàn em nhỏ chờ đợi. Niềm hạnh phúc của Tâm rất đỗi bình dị: gói kẹo bỏng chia cho các em, bữa cơm quây quần, ánh đèn ấm áp trong ngôi nhà cũ. Đằng sau niềm vui ấy là cả một cuộc đời lam lũ: Tâm bỏ dở việc học, gánh vác kinh tế gia đình khi cha già yếu, ruộng nương ít ỏi. Cô trân trọng từng món hàng nhỏ bởi đó là “vốn liếng quý báu” nuôi cả nhà. Ở Tâm toát lên vẻ đẹp của người phụ nữ nông thôn: chịu thương chịu khó, giàu tình yêu thương, sống vì gia đình. Dẫu cuộc sống buôn bán chật vật, cô vẫn giữ niềm tin và ý muốn tốt đẹp cho tương lai của các em. Qua nhân vật này trong Cô hàng xén, Thạch Lam đã khắc họa vẻ đẹp thầm lặng của những con người nghèo mà giàu tình cảm, khiến người đọc thêm trân trọng những hi sinh bình dị trong cuộc sống.

Câu2.

Trong hành trình trưởng thành, điều quý giá nhất mà mỗi người trẻ cần mang theo không chỉ là kiến thức hay bằng cấp, mà chính là niềm tin vào bản thân. Đó là điểm tựa tinh thần giúp ta bước qua nỗi sợ, dám thử sức và kiên trì trước thất bại. Trong xã hội hiện đại – nơi cơ hội rộng mở nhưng áp lực cũng ngày càng lớn – niềm tin ấy trở thành chiếc “la bàn” giúp người trẻ không lạc hướng giữa vô vàn lựa chọn và so sánh.

Niềm tin vào bản thân trước hết là sự nhận thức đúng về giá trị của mình. Khi tin vào chính mình, người trẻ sẽ có dũng khí theo đuổi ước mơ, dám bước ra khỏi vùng an toàn và không dễ dàng bỏ cuộc. Trên thực tế, thành công hiếm khi đến với những người luôn hoài nghi bản thân. Ngược lại, nó thường mỉm cười với những ai dám thử, dám sai và dám bắt đầu lại. Niềm tin không phải là nghĩ rằng mình hoàn hảo, mà là tin rằng mình có thể tiến bộ từng ngày.

Một minh chứng gần gũi với giới trẻ Việt Nam là câu chuyện của ca sĩ Orange. Cô từng là gương mặt được yêu thích sau nhiều bản hit, nhưng cũng phải trải qua giai đoạn khó khăn khi sự nghiệp bị gián đoạn, tranh chấp và áp lực dư luận khiến cô gần như biến mất khỏi sân khấu. Khoảng thời gian ấy không chỉ là thử thách nghề nghiệp mà còn là thử thách niềm tin vào chính mình. Thế nhưng, Orange đã chọn quay trở lại bằng âm nhạc, bằng nỗ lực rèn luyện và khẳng định cá tính riêng. Sự trở lại của cô không chỉ là câu chuyện về thành công, mà còn là minh chứng cho việc: khi người trẻ không từ bỏ chính mình, họ luôn có cơ hội viết lại hành trình của mình. Câu chuyện ấy truyền cảm hứng rằng vấp ngã không đáng sợ, đáng sợ nhất là đánh mất niềm tin vào bản thân.

Tuy nhiên, thực tế hiện nay cho thấy nhiều bạn trẻ đang thiếu tự tin. Áp lực học tập, kỳ vọng gia đình, nỗi lo tương lai và đặc biệt là mạng xã hội khiến không ít người luôn cảm thấy mình thua kém. Chỉ cần lướt mạng vài phút, ta dễ thấy những hình ảnh về thành công, thành tích, cuộc sống “hoàn hảo” của người khác. Sự so sánh vô hình ấy khiến nhiều bạn trẻ tự hỏi: “Mình có đủ giỏi không?”, “Mình có đang tụt lại phía sau không?”. Từ đó, họ sợ thử sức, sợ thất bại và dần thu mình trong vùng an toàn. Nhưng chính nỗi sợ ấy lại trở thành rào cản lớn nhất trên con đường trưởng thành.

Ngược lại, cũng có những người trẻ rơi vào sự tự tin thiếu nền tảng. Họ tin rằng chỉ cần mơ ước là đủ mà quên rằng niềm tin phải đi kèm nỗ lực và kỷ luật. Niềm tin đúng đắn không phải là ảo tưởng, mà là sự kết hợp giữa ý chí – hành động – kiên trì. Khi người trẻ hiểu điều này, niềm tin sẽ trở thành sức mạnh thực sự.

Để xây dựng niềm tin vào bản thân, mỗi người cần bắt đầu từ những điều nhỏ bé: hiểu mình, chấp nhận mình và không ngừng hoàn thiện mình. Mỗi thử thách vượt qua, mỗi mục tiêu đạt được – dù nhỏ – đều là những “viên gạch” xây nên sự tự tin. Quan trọng hơn, người trẻ cần học cách nhìn nhận thất bại tích cực. Thất bại không phải dấu chấm hết, mà là bài học để ta trưởng thành. Không ai thành công mà chưa từng vấp ngã.

Gia đình, nhà trường và xã hội cũng có vai trò nuôi dưỡng niềm tin ấy. Một lời động viên đúng lúc, một cơ hội được thử sức hay một môi trường tôn trọng sự khác biệt đều có thể thay đổi tương lai của một người trẻ. Khi được tin tưởng, họ sẽ học cách tin vào chính mình.

Tuổi trẻ chỉ đến một lần. Nếu không dám tin vào bản thân, chúng ta sẽ sống trong sự do dự và tiếc nuối. Vì vậy, hãy bắt đầu từ hôm nay: tin vào bản thân thêm một chút, cố gắng thêm một chút và kiên trì thêm một chút. Bởi đôi khi, điều kỳ diệu nhất không phải là thế giới thay đổi, mà là bạn nhận ra mình mạnh mẽ hơn mình từng nghĩ.


Câu1.

Phương thức biểu đạt chính là: Biểu cảm

Câu2.

Đời mẹ được so sánh với 3 sự vật hiện tượng:

+) Bến vắng bên sông- nơi đón nhận những con thuyền tránh gió

+) Cây tự quên mình trong quả- sự hi sinh thầm lặng để tạo ra trái ngọt

+) Trời xanh nhẫn nại sau mây- sự bao dung, cao cả, luôn che chở dù bị khuất lấp, chẳng ai thấy.

Câu 3.

BPTT: Câu hỏi tu từ, ẩn dụ

Tác dụng: Quả chín ẩn dụ cho sự thành công, trưởng thành của con cái. Cây ẩn dụ cho công lao sinh thành, dưỡng dục của mẹ

Câu hỏi tu từ " ai dễ nhớ ơn cây" như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thấm thía, khi con thành đạt thường dễ quên đi công lao, sự hi sinh của mẹ. Qua đó tác giả bày tỏ nỗi trăn trở, day dứt và nhắn nhủ đạo lí" uống nước nhớ nguồn".

Câu 4.

Hai câu thơ thể hiện khát vọng tha thiết của người con. Sau bao năm xa cách,thấu hiểu nỗi vất vả, cô đơn của mẹ, con muốn dùng những lời yêu thương, dịu dàng nhất để bù đắp, để an ủi, vỗ về tuổi già của mẹ."Lời đằm thắm" không chỉ là lời nói mà còn là hành động, là sự quan tâm, chăm sóc." Ru tuổi già" là hình ảnh rất cảm động: con giờ đây muốn trở thành điểm tựa, muốn che chở ngược lại cho mẹ như ngày xưa mẹ đã ru con. Qua đó thấy được sự trưởng thành trong nhận thức và tình yêu thương sâu sắc của người con.

Câu5.

Từ đoạn trích, em nhận ra mẹ luôn hi sinh thầm lặng, là bến đỗ bình yên nhất đời. Bài học lớn nhất cho em là phải biết trân trọng, quan tâm mẹ ngay từ bây giờ, bằng cả lời nói và hành động cụ thể, đừng để khi thành công mới nhớ đến mẹ. Đó cũng là lời nhắc em phải có hiếu, có trách nhiệm với công lao trời bể của mẹ.