Triệu Thị Minh Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Triệu Thị Minh Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Caua1

Bài thơ " Tự miễn " của tác giả Hồ Chí Minh là một tác phẩm phản ánh rõ được thực tế của cuộc sống mang theo đó với lời văn uyên bác, tinh tế. Đồng thời mang tính thức tỉnh cho những ai còn lầm đường lạc lối, những ai vấp vào khó khăn hay thử thách, còn lu mờ về định hướng của bản thân, bị cái sương lạnh của mùa đông che mờ mịt như "đông hàn tiều tụy cảnh". Sau những lần gian khổ ấy, ta sẽ được đền đáp bằng những điều tốt đẹp, nhữngnguyện vọng, và hạnh phúc trong cuộc sống giống như qua văn bản đã thể hiện " xuân noãn đích huy hoàng". Chắc hẳn với mỗi người, khi gặp khó khăn,hay thử thách có người lại chọn từ bỏ mà chẳng hề ngoảnh lại nhìn xem, điều gì khiến chúng ta phải dừng lại. Vì "Tai ương bả ngã lai đoan luyện " tác giả muốn gửi đến một ý nghĩa tích cực của câu nói tiêu cực vì trong cuộc đời của con người, muốn đi đến vinh quang sẽ không thể thiếu được những khó khăn gian khổ. Như vậy tác phẩm " Tự miễn " của tác giả Hồ Chí Minh đã gửi gắm cho người đọc được những ý nghĩa sâu sắc và mang giá trị nhân đạo, với thể thơ chủ đạo trong sự nghiệp văn học. Tác giả đã đồng thời vừa làm nên nổi bật trong phong cách của mình và tạo được ấn tượng cho độc giả, chạm đến tư duy người đọc

Câu 2:

Bài làm

Cuộc sống không bao giờ là một đường thẳng bằng phẳng, mà là một hành trình đa sắc màu với những khúc quanh co, gai góc. Thử thách có thể là một thất bại trong công việc, một căn bệnh hiểm nghèo, hay những áp lực, khó khăn tài chính. Ý nghĩa đầu tiên và quan trọng nhất của thử thách là rèn luyện bản lĩnh. Câu nói "Cuộc sống phủ đầy gai, và tôi không biết phương thuốc nào hơn ngoài đi thật nhanh qua chúng" (Voltaire) nhắc nhở ta rằng thay vì sợ hãi, hãy đối mặt. Nếu không có khó khăn, con người sẽ trở nên yếu đuối, ỷ lại và dậm chân tại chỗ. Vượt qua khó khăn giúp ta rèn luyện sự kiên cường, ý chí thép và lòng dũng cảm. 

Thứ hai, thử thách giúp con người khám phá ra những tiềm năng ẩn giấu bên trong. Khi đối mặt với nghịch cảnh, chúng ta buộc phải thay đổi tư duy, linh hoạt và sáng tạo để tìm ra giải pháp, từ đó phát triển bản thân. Những người thành công không phải là những người không bao giờ gặp khó khăn, mà là những người biết biến "gai" thành "thảm" để bước tiếp. 

Thứ ba, thử thách giúp ta trân trọng hơn những khoảnh khắc bình yên và hạnh phúc. Khi vượt qua một cơn bão cuộc đời, ta sẽ thấy trân quý những ngày nắng đẹp. Thử thách cũng rèn luyện cho ta sự thấu cảm, lòng nhân ái đối với những người cũng đang gặp khó khăn. Tuy nhiên, thử thách cũng có thể trở thành "bức tường" chặn đứng sự phát triển nếu ta nhìn nhận nó bằng thái độ tiêu cực, bi quan. Sự ngại thay đổi, sợ hãi thất bại sẽ khiến con người trở nên trì trệ, thụ động và dễ dàng gục ngã. Thay vì than vãn, hãy coi mỗi khó khăn là một "vị khách không mời" đến để kiểm tra và giúp ta tiến bộ.

  Như vậy, thử thách là một phần tất yếu của cuộc sống, mang ý nghĩa to lớn trong việc tu luyện con người. Thay vì mong muốn một cuộc đời không có khó khăn, hãy rèn luyện một ý chí kiên cường để vượt qua mọi bão giông. Như một viên kim cương chỉ sáng bóng sau khi được mài giũa, con người chỉ thực sự tỏa sáng sau khi vượt qua những thử thách cam go nhất.


Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính của bài thơ là : Biểu cảm

Câu 2 : Bài thơ được viết theo thể thơ : Thất ngôn tứ tuyệt

Câu 3 : Biện pháp tu từ ẩn dụ “ đông hàn tiều tuỵ cảnh” , “ xuân noãn đích huy hoàng”. Nhấn mạnh được những khos khăn, thử thách tronng cuộc sống, và cả cho những thành công vinh quang của tương lai phía trước. Đồng thời tăng sức gợi hình gợi cảm cho đoạn thơ

Câu 4 : Tai ương vốn là điều tiêu cực, nhưng trong bài thơ này đối với nhân vật trữ tình, tai ương lại mang trong mình một ý nghĩa tích cực khi có " tai ương" tinh thần con người như thêm một liều thuốc sức mạnh giúp ta thêm hăng hái và tràn đầy năng lượng

Câu 5 : Bài học mà em rút ra từ văn bản là

Để đến và với được tới cái mà người ta gọi là thành công, là hạnh phúc, là nhưng gì tốt đẹp phía trước, con người ai cũng phải trải qua những khó khăn, những thất bại vì cuộc đời là những ngã rẽ. Đừng vì gặp chút khó khăn mà từ bỏ, nếu có thể chạm đến thành công, dù phải gặm nhấm bao nhiêu thất bạt cũng phải kiên trì, nỗ lực hết mình.

Câu 1 :

Bài làm

Trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ", diễn biến tâm lý nhân vật Chi-hon là một hành trình thức tỉnh đầy đớn đau, đi từ sự trốn tránh đến nỗi ân hận tột cùng. Ban đầu, khi đối diện với tin mẹ mất tích, Chi-hon chọn cách đổ lỗi và bực tức với người thân. Đây là cơ chế tự vệ nhằm khỏa lấp nỗi bất an và tội lỗi trong lòng. Tuy nhiên, khi đứng giữa ga Seoul đông đúc, tâm lý cô chuyển sang sự thấu cảm mãnh liệt. Hành động "khuỵu chân ngồi xuống" cho thấy sự sụp đổ của một trí thức kiêu hãnh, thay vào đó là đứa con đang run rẩy nếm trải nỗi cô đơn của mẹ giữa dòng người vô tình. Đỉnh điểm tâm lý là sự ân hận muộn màng khi ký ức về chiếc váy xếp nếp hiện về. Cô nhận ra mình đã quá vô tâm khi khước từ sở thích của mẹ, không hiểu rằng mẹ đã hy sinh vẻ ngoài "lem nhem" để dành cho con những gì đẹp nhất. Sự tương phản giữa thành công rực rỡ của cô tại Bắc Kinh và hình ảnh người mẹ lạc lối đã tạo nên một cú sốc tinh thần, biến nỗi đau thành sự tự vấn lương tâm sâu sắc. Qua diễn biến tâm lý của Chi-hon, tác giả gửi gắm bức thông điệp nghiệt ngã: sự thấu hiểu đôi khi chỉ đến khi ta đã mất đi những gì quý giá nhất.


Câu 2 :


Bài làm

Trong cuộc đời mỗi con người, nếu tương lai là đích đến, hiện tại là hành trình thì kí ức chính là hành trang quý giá nhất mà chúng ta mang theo. Đặc biệt, kí ức về những người thân yêu không chỉ là những thước phim cũ của quá khứ, mà còn là điểm tựa tinh thần, là kim chỉ nam định hình nên nhân cách và sưởi ấm tâm hồn ta giữa dòng đời đầy biến động.

Trước hết, kí ức về người thân chính là sợi dây kết nối nguồn cội, giúp con người hiểu được giá trị của bản thân. Mỗi chúng ta không tự nhiên lớn lên; ta được nhào nặn từ lời ru của mẹ, những bài học nghiêm khắc của cha hay sự chiều chuộng của ông bà. Khi nhớ về những kỉ niệm ấy, ta hiểu được mình đã được yêu thương và kỳ vọng như thế nào. Như nhân vật Chi-hon trong tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ, chỉ khi mẹ mất tích, những kí ức về chiếc váy mẹ chọn, về đôi bàn tay thô ráp của mẹ mới dội về mãnh liệt. Những kí ức đó nhắc nhở cô – và cả chúng ta – rằng gia đình là nơi bắt đầu và cũng là nơi sau cuối để trở về. Thứ hai, kí ức về những người thân yêu đóng vai trò là "mỏ neo" tinh thần mỗi khi ta vấp ngã. Thế giới ngoài kia có thể khắc nghiệt, dòng người ở ga tàu cuộc đời có thể xô đẩy ta như cách họ đã vô tình lướt qua người mẹ lạc lối, nhưng kí ức về hơi ấm gia đình sẽ giúp ta không bị gục ngã. Một bữa cơm đầm ấm, một lời động viên từ quá khứ có sức mạnh giúp ta chữa lành những vết thương hiện tại. Nó là nguồn sức mạnh nội sinh để con người vượt qua nghịch cảnh. Tuy nhiên, có một thực tế đau lòng là trong nhịp sống hối hả của thế kỉ XXI, nhiều người trẻ đang mải mê chạy theo những giá trị hào nhoáng mà vô tình lãng quên việc vun đắp kí ức bên người thân. Chúng ta có thể nhớ rõ lịch trình của một thần tượng nhưng lại quên mất sinh nhật của mẹ hay món ăn yêu thích của cha. Đoạn trích về Chi-hon là một lời cảnh tỉnh đắt giá: đừng để đến khi mất đi mới bắt đầu lật lại hồi ức. Kí ức đẹp phải được xây dựng từ những hành động quan tâm nhỏ bé ở hiện tại. Nếu hôm nay ta sống vô tâm, thì ngày mai kí ức chỉ còn lại là nỗi ân hận và sự dằn vặt muộn màng. Tầm quan trọng của kí ức không nằm ở chỗ nó xa xôi hay vĩ đại, mà ở chỗ nó giúp chúng ta sống "người" hơn. Nó dạy ta biết trân trọng, biết bao dung và biết yêu thương. Khi chúng ta giữ gìn kí ức về người thân, cũng chính là lúc chúng ta đang bảo tồn phần tâm hồn thuần khiết nhất của chính mình.

Như vậy, kí ức về người thân yêu là tài sản vô giá mà không một kho báu nào có thể thay thế được. Đừng đợi đến khi "mẹ bị lạc" mới đi tìm lại hồi ức. Ngay từ bây giờ, mỗi chúng ta hãy sống chậm lại, lắng nghe và yêu thương nhiều hơn để mỗi kí ức về người thân đều là một bông hoa đẹp, tỏa hương thơm ngát trong khu vườn tâm hồn của mình suốt cả cuộc đời.

Câu 1 :

Bài làm

Trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ", diễn biến tâm lý nhân vật Chi-hon là một hành trình thức tỉnh đầy đớn đau, đi từ sự trốn tránh đến nỗi ân hận tột cùng. Ban đầu, khi đối diện với tin mẹ mất tích, Chi-hon chọn cách đổ lỗi và bực tức với người thân. Đây là cơ chế tự vệ nhằm khỏa lấp nỗi bất an và tội lỗi trong lòng. Tuy nhiên, khi đứng giữa ga Seoul đông đúc, tâm lý cô chuyển sang sự thấu cảm mãnh liệt. Hành động "khuỵu chân ngồi xuống" cho thấy sự sụp đổ của một trí thức kiêu hãnh, thay vào đó là đứa con đang run rẩy nếm trải nỗi cô đơn của mẹ giữa dòng người vô tình. Đỉnh điểm tâm lý là sự ân hận muộn màng khi ký ức về chiếc váy xếp nếp hiện về. Cô nhận ra mình đã quá vô tâm khi khước từ sở thích của mẹ, không hiểu rằng mẹ đã hy sinh vẻ ngoài "lem nhem" để dành cho con những gì đẹp nhất. Sự tương phản giữa thành công rực rỡ của cô tại Bắc Kinh và hình ảnh người mẹ lạc lối đã tạo nên một cú sốc tinh thần, biến nỗi đau thành sự tự vấn lương tâm sâu sắc. Qua diễn biến tâm lý của Chi-hon, tác giả gửi gắm bức thông điệp nghiệt ngã: sự thấu hiểu đôi khi chỉ đến khi ta đã mất đi những gì quý giá nhất.


Câu 2 :


Bài làm

Trong cuộc đời mỗi con người, nếu tương lai là đích đến, hiện tại là hành trình thì kí ức chính là hành trang quý giá nhất mà chúng ta mang theo. Đặc biệt, kí ức về những người thân yêu không chỉ là những thước phim cũ của quá khứ, mà còn là điểm tựa tinh thần, là kim chỉ nam định hình nên nhân cách và sưởi ấm tâm hồn ta giữa dòng đời đầy biến động.

Trước hết, kí ức về người thân chính là sợi dây kết nối nguồn cội, giúp con người hiểu được giá trị của bản thân. Mỗi chúng ta không tự nhiên lớn lên; ta được nhào nặn từ lời ru của mẹ, những bài học nghiêm khắc của cha hay sự chiều chuộng của ông bà. Khi nhớ về những kỉ niệm ấy, ta hiểu được mình đã được yêu thương và kỳ vọng như thế nào. Như nhân vật Chi-hon trong tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ, chỉ khi mẹ mất tích, những kí ức về chiếc váy mẹ chọn, về đôi bàn tay thô ráp của mẹ mới dội về mãnh liệt. Những kí ức đó nhắc nhở cô – và cả chúng ta – rằng gia đình là nơi bắt đầu và cũng là nơi sau cuối để trở về. Thứ hai, kí ức về những người thân yêu đóng vai trò là "mỏ neo" tinh thần mỗi khi ta vấp ngã. Thế giới ngoài kia có thể khắc nghiệt, dòng người ở ga tàu cuộc đời có thể xô đẩy ta như cách họ đã vô tình lướt qua người mẹ lạc lối, nhưng kí ức về hơi ấm gia đình sẽ giúp ta không bị gục ngã. Một bữa cơm đầm ấm, một lời động viên từ quá khứ có sức mạnh giúp ta chữa lành những vết thương hiện tại. Nó là nguồn sức mạnh nội sinh để con người vượt qua nghịch cảnh. Tuy nhiên, có một thực tế đau lòng là trong nhịp sống hối hả của thế kỉ XXI, nhiều người trẻ đang mải mê chạy theo những giá trị hào nhoáng mà vô tình lãng quên việc vun đắp kí ức bên người thân. Chúng ta có thể nhớ rõ lịch trình của một thần tượng nhưng lại quên mất sinh nhật của mẹ hay món ăn yêu thích của cha. Đoạn trích về Chi-hon là một lời cảnh tỉnh đắt giá: đừng để đến khi mất đi mới bắt đầu lật lại hồi ức. Kí ức đẹp phải được xây dựng từ những hành động quan tâm nhỏ bé ở hiện tại. Nếu hôm nay ta sống vô tâm, thì ngày mai kí ức chỉ còn lại là nỗi ân hận và sự dằn vặt muộn màng. Tầm quan trọng của kí ức không nằm ở chỗ nó xa xôi hay vĩ đại, mà ở chỗ nó giúp chúng ta sống "người" hơn. Nó dạy ta biết trân trọng, biết bao dung và biết yêu thương. Khi chúng ta giữ gìn kí ức về người thân, cũng chính là lúc chúng ta đang bảo tồn phần tâm hồn thuần khiết nhất của chính mình.

Như vậy, kí ức về người thân yêu là tài sản vô giá mà không một kho báu nào có thể thay thế được. Đừng đợi đến khi "mẹ bị lạc" mới đi tìm lại hồi ức. Ngay từ bây giờ, mỗi chúng ta hãy sống chậm lại, lắng nghe và yêu thương nhiều hơn để mỗi kí ức về người thân đều là một bông hoa đẹp, tỏa hương thơm ngát trong khu vườn tâm hồn của mình suốt cả cuộc đời.

câu 1 : Văn bản được kể theo ngôi kể thứ ba

câu 2 : Văn bản cos điểm nhìn từ bên trong

câu 3 : Biện pháp tu từ Điệp cấu trúc được thể hiện qua câu ” Lúc mẹ…cô đang” được lặp lại 2 lần. Nhấn mạnh sự thành công của con luôn đi kèm nỗi đau cay đắng của mẹ. Đồng thời tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu văn

câu 4 : câu văn “Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau” cho thấy bà mẹ là người sẵn sàng gạt bỏ sở thích cá nhân để chăm chút con gái, mong muốn con có một diện mạo đẹp hơn

“Mẹ lúc đó còn trẻ, mở to mắt ngạc nhiên không hiểu”, “Tại sao? Con cứ mặc thử đi.” cho thấy sự dịu dàng và kiên nhẫn

“Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu..." cho thấy mẹ trong văn bản trên mà người cam chịu và tần tảo

câu 5 : Trong đoạn trích trên, Chi-hon hối tiếc vì sự vô tâm và thái độ lanhj lùng của mình đối với mẹ trong quá khứ. Cô ân hận vì đã từ chối chiếc váy mẹ chọn cho mình, đặc biệt là sự vắng mặt của mình khi mẹ gặp sự cố tại ga tàu

Bài làm

Sự vô tâm đôi khi là vết dao sắc lẹm cắt đứt sợi dây gắn kết thiêng liêng giữa những người thân trong gia đình. Những lời nói hờ hững hay sự thiếu quan tâm đến cảm xúc của cha mẹ có thể để lại nỗi đau tinh thần âm ỉ, khiến họ cảm thấy bị bỏ rơi ngay trong chính tổ ấm của mình. Chúng ta thường mải mê theo đuổi những giá trị xa xôi mà quên mất rằng thời gian bên người thân là hữu hạn, để rồi khi mất mát xảy ra, mọi sự bù đắp đều trở nên muộn màng. Vì vậy, hãy học cách thấu hiểu và trân trọng từng phút giây bên gia đình, bởi tổn thương gây ra từ sự vô cảm là điều khó chữa lành nhất