Đặng Phương Duyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
" Thơ hay là thơ giản dị, xúc động và ám ảnh" - ý kiến của Trần Đăng Khoa khiến người đọc cảm nhận sâu sắc hơn về vẻ đẹp của hình ảnh hàng rào dây thép gai trong bài thơ " Người cắt dây thép gai" của Hoàng Nhuận Cầm. Hình ảnh hàng rào dây thép gai mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Trước hết, nó là hình ảnh thực của chiến tranh, đại diện cho sự ngăn cách, tàn phá và cái chết "con cò không đậu được", "cây nhựa chảy". Dây thép gai không chỉ chia cắt địa lý mà còn chia cắt tình yêu, nỗi nhớ "nhịp cầu gãy". Tuy nhiên, điểm nhấn nghệ thuật nằm ở quá trình "anh" cắt từng hàng rào. Mỗi lớp hàng rào mất đi là một bước hồi sinh của sự sống: cỏ lại hát, nhựa lại nối cành, và con sông lại chảy. Hình ảnh này trở thành biểu tượng cho những rào cản, xiềng xích của kẻ thù đang dần bị khuất phục trước ý chí thống nhất của dân tộc. Đoạn thơ kết thúc bằng việc hàng rào cuối cùng bị triệt hạ, khẳng định khát vọng hòa bình và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước liền một dải. Về nghệ thuật: Tác giả đã sử dụng thể thơ tự do, thủ pháp đối lập, tương phản giữa "dây thép gai" với "con cò", "tiếng ru hời", thủ pháp nhân hóa "cây nhựa chảy", "sông gãy", biện pháp tu từ điệp ngữ "Anh đã cắt đến hàng rào thứ..." kết hợp với nhịp thơ tự do, dồn dập. Hình ảnh dây thép gai biểu trưng cho sự tàn khốc và chia cắt. Hành động cắt dây thép là biểu tượng hàn gắn vết thương non sông, hồi sinh sự sống và khát vọng thống nhất dân tộc.Tóm lại, hình ảnh dây thép gai đã khẳng định sức mạnh và khát vọng thống nhất bất diệt của con người Việt Nam.
Câu 2:
Trong bản giao hưởng của cuộc sống, mỗi cá nhân đều giữ một nốt nhạc riêng, và điều làm nên sự hài hòa chính là ý thức trách nhiệm. Đối với thế hệ trẻ hôm nay — những người đang nắm giữ chìa khóa của tương lai — lối sống có trách nhiệm không chỉ là một chuẩn mực đạo đức mà còn là yếu tố cốt lõi để khẳng định giá trị bản thân và thúc đẩy xã hội phát triển bền vững.
Lối sống có trách nhiệm trước hết là ý thức thực hiện tốt nghĩa vụ của bản thân đối với chính mình, gia đình và cộng đồng. Đó là việc dám nghĩ, dám làm và sẵn sàng đứng ra nhận lãnh hậu quả từ những quyết định của mình thay vì đổ lỗi hay né tránh. Với người trẻ, trách nhiệm không nhất thiết phải là những điều lớn lao; nó bắt đầu từ việc học tập nghiêm túc, giữ gìn sức khỏe và rèn luyện đạo đức mỗi ngày.
Tại sao lối sống này lại cần thiết đến vậy? Trước hết, đối với mỗi cá nhân, sống có trách nhiệm giúp chúng ta hoàn thiện nhân cách. Khi biết chịu trách nhiệm về hành động của mình, chúng ta sẽ trở nên cẩn trọng, chín chắn và bản lĩnh hơn. Điều này tạo dựng niềm tin và sự tôn trọng từ những người xung quanh, mở ra những cơ hội lớn trong sự nghiệp và cuộc sống. Một người lính trong thơ Hoàng Nhuận Cầm sẵn sàng đối mặt với hàng rào kẽm gai để nối liền đất nước; đó chính là biểu tượng cao đẹp nhất của trách nhiệm trước vận mệnh dân tộc.
Đối với xã hội, thế hệ trẻ là lực lượng lao động chính, là nguồn sáng tạo dồi dào. Nếu mỗi thanh niên đều sống có trách nhiệm với công việc, bảo vệ môi trường và tích cực tham gia các hoạt động thiện nguyện, xã hội sẽ trở nên văn minh và nhân ái hơn. Trách nhiệm giúp đẩy lùi lối sống ích kỷ, thực dụng đang có nguy cơ lan rộng, tạo nên sức mạnh đoàn kết để quốc gia vượt qua mọi thử thách.
Tuy nhiên, thực tế vẫn còn một bộ phận giới trẻ đang chọn lối sống "thây kệ". Họ thờ ơ với nỗi đau của người khác, trốn tránh nghĩa vụ với gia đình và cộng đồng, thậm chí là vô trách nhiệm với chính tương lai của bản thân qua việc sa đà vào tệ nạn hay lối sống hưởng thụ mù quáng. Đây là một "căn bệnh" tâm hồn cần được chữa trị bằng sự giáo dục từ gia đình, nhà trường và sự tự ý thức của mỗi cá nhân.
Tóm lại, trách nhiệm là kim chỉ nam dẫn lối cho tuổi trẻ đến bến bờ của thành công và hạnh phúc. Đừng đợi đến khi trưởng thành mới học cách sống có trách nhiệm. Ngay từ bây giờ, hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như bảo vệ không gian sống xanh hay hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập. Như một câu danh ngôn đã nói: "Trách nhiệm là cái giá của sự cao quý." Hãy sống sao cho xứng đáng với tầm vóc của thế hệ mình.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính là:Biểu cảm.
Câu 2:
Nhân vật trữ tình là nhân vật "anh".
Câu 3:
Hình thức văn bản: Bài thơ dùng thể thơ tự do, nhịp điệu linh hoạt. Sử dụng hình ảnh đối lập (dây thép gai >< cánh cò) và điệp cấu trúc ("Anh đã cắt...") tạo sự dồn dập, quyết liệt.
Câu 4:
Mạch cảm xúc của văn bản bắt đầu đi từ đau xót, xót xa trước cảnh đất nước bị chia cắt, tàn phá đến quyết tâm, khẩn trương trong hành động và kết thúc bằng niềm vui sướng vỡ òa, tự hào khi đất nước được nối liền.
Câu 5:
Từ văn bản trên em rút ra thông điệp là : Không thế lực nào có thể chia cắt được tình yêu thương và sự gắn kết của con người Việt Nam.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm. Câu 2. Văn bản gợi nhắc đến các tác phẩm của Andersen như: “Nàng tiên cá”, “Cô bé bán diêm”, “Bà chúa Tuyết”. Câu 3. Việc gợi nhắc các tác phẩm của Andersen giúp gợi lại thế giới cổ tích quen thuộc, làm nổi bật nỗi day dứt, xót xa và khát vọng tình yêu đẹp nhưng mong manh của nhân vật trữ tình; đồng thời tăng sức gợi cảm và chiều sâu ý nghĩa cho bài thơ. Câu 4. Biện pháp tu từ so sánh trong câu thơ “Biển mặn mòi như nước mắt của em” làm nổi bật vị mặn của biển giống như vị mặn của nước mắt, qua đó gợi lên nỗi buồn, sự đau khổ và những mất mát trong tình yêu. Cách so sánh này làm cho cảm xúc của nhân vật trữ tình trở nên sâu sắc và giàu sức gợi hơn. Câu 5. Khổ thơ cuối thể hiện vẻ đẹp tâm hồn giàu yêu thương và nhân hậu của nhân vật trữ tình. Dù tình yêu có thể dang dở, đau khổ, nhân vật trữ tình vẫn dành sự vỗ về, an ủi và tin vào tình yêu. Hình ảnh “que diêm cuối cùng sẽ cháy trọn tình yêu” cho thấy niềm tin và khát vọng về một tình yêu chân thành, ấm áp, làm nổi bật tâm hồn sâu sắc, giàu cảm xúc và giàu lòng trắc ẩn của nhân vật trữ tình.
Câu 1: Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2: Hai hình ảnh cho thấy sự khắc nghiệt của thiên nhiên miền Trung: “Trên nắng và dưới cát”. “Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ”. Câu 3: Những dòng thơ cho thấy miền Trung là dải đất hẹp, điều kiện tự nhiên khó khăn nhưng con người nơi đây rất giàu tình cảm, nghĩa tình và đậm đà tình người. Câu 4: Việc vận dụng thành ngữ “mồng tơi không kịp rớt” nhằm nhấn mạnh sự nghèo khó, đất đai khô cằn và cuộc sống vất vả của người dân miền Trung, đồng thời làm cho câu thơ sinh động và giàu sức gợi. Câu 5: Đoạn thơ thể hiện tình cảm yêu thương, trân trọng, đồng cảm và gắn bó sâu sắc của tác giả đối với mảnh đất và con người miền Trung.
Câu 1. Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn đối với: Thiên nhiên và tuổi thơ (cánh sẻ nâu, cánh diều, cánh đồng…). Người mẹ đã sinh thành, nuôi dưỡng. Những trò chơi tuổi nhỏ và tiếng Việt. Con đường đời, hành trình học tập và trưởng thành (dấu chân trên mặt đường). Câu 3. Dấu ngoặc kép trong “Chuyền chuyền một…” dùng để trích dẫn lời đồng dao trong trò chơi chuyền chuyền của trẻ nhỏ, gợi lại không khí tuổi thơ hồn nhiên, sinh động. Câu 4. Bằng việc sử dụng phép lặp cú pháp “Biết ơn…” được lặp lại nhiều lần có tác dụng nhấn mạnh tình cảm biết ơn sâu sắc của nhân vật trữ tình. Tạo nhịp điệu cho bài thơ, làm nổi bật những điều bình dị nhưng có ý nghĩa trong cuộc sống. Còn làm cho câu thơ thêm sinh động, hấp dẫn, làm tăng tính biểu cảm và tăng tính liên kết Câu 5. Thông điệp: Con người cần biết trân trọng và biết ơn những điều bình dị trong cuộc sống như thiên nhiên, gia đình, tuổi thơ và những trải nghiệm đã giúp ta trưởng thành.