Nguyễn Văn Trung Kiên
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ đã để lại trong em một cảm xúc thật sâu lắng và thương yêu. Chỉ với những hình ảnh giản dị của làng quê như ruộng lúa, vầng trăng non, căn nhà tranh, đom đóm ngoài ao…, tác giả đã vẽ nên một bức tranh đêm quê yên tĩnh mà thấm đẫm nỗi chờ mong. Ở đó, hình ảnh em bé ngồi nhìn ra cánh đồng trong bóng tối khiến em không khỏi xúc động. Đó là sự chờ đợi hồn nhiên nhưng cũng đầy khắc khoải của một đứa trẻ đang mong mẹ trở về sau một ngày lao động
Bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm là một khúc tâm tình sâu lắng về tình mẫu tử, để lại trong em nhiều suy nghĩ và xúc động. Đọc bài thơ, em không chỉ cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng của người mẹ mà còn nhận ra trách nhiệm và bổn phận của người con trước công lao trời biển ấy.
Trước hết, điều khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh “quả” xuyên suốt bài thơ. Những quả trên cây được mẹ chăm chút, nâng niu, chờ ngày chín ngọt cũng giống như đứa con được mẹ sinh thành, nuôi dưỡng bằng tất cả yêu thương và nhọc nhằn. Qua hình ảnh giản dị ấy, nhà thơ đã gợi lên biết bao vất vả mà mẹ phải trải qua. Mẹ không chỉ gieo trồng cây trái mà còn “gieo trồng” cả cuộc đời con. Từng giọt mồ hôi mẹ đổ xuống ruộng vườn cũng là từng năm tháng âm thầm vun đắp cho con trưởng thành. Đọc đến đó, em chợt nhớ đến mẹ của mình – người vẫn ngày ngày lo toan, hy sinh mà không một lời than thở. Có những điều trước đây em từng xem là hiển nhiên, nhưng qua bài thơ, em mới thấm thía rằng phía sau sự bình yên của con là biết bao nhọc nhằn của mẹ.
Bài thơ còn khiến em suy nghĩ nhiều về thời gian. Cây rồi sẽ già, quả rồi sẽ chín, và con người cũng không thể tránh khỏi quy luật của đời sống. Khi con lớn lên, mẹ cũng già đi. Hình ảnh ấy gợi trong em một nỗi xót xa. Em chợt nhận ra rằng trong khi con mải mê trưởng thành, theo đuổi ước mơ và những dự định riêng, thì mẹ lặng lẽ bước sang bên kia dốc cuộc đời. Sự đối lập ấy không bi lụy nhưng đủ khiến lòng người se lại. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc: đừng để khi “quả” đã chín mà vẫn chưa kịp hiểu hết công lao của “người trồng cây”.
Điều làm em xúc động hơn cả là câu hỏi đầy day dứt về “quả” mà mẹ mong đợi. Quả ấy không chỉ là trái ngọt ngoài vườn mà còn là sự trưởng thành, là nhân cách, là thành công của con. Mẹ không mong con báo đáp điều gì lớn lao, chỉ mong con nên người, sống tử tế và hạnh phúc. Nghĩ đến đó, em thấy mình cần sống có trách nhiệm hơn với bản thân và gia đình. Thành quả của con chính là niềm an ủi lớn nhất cho mẹ. Nếu con vô tâm, ích kỷ hay lười biếng, thì “quả” ấy sẽ không thể tròn đầy như mẹ hằng mong ước.
Sau khi đọc bài thơ, trong em dâng lên một niềm biết ơn sâu sắc. Em hiểu rằng tình mẹ không ồn ào mà âm thầm, bền bỉ như dòng nước mát nuôi dưỡng tâm hồn con. Bài thơ không sử dụng những hình ảnh cầu kỳ mà chỉ bằng những điều bình dị của đời sống, tác giả đã chạm đến trái tim người đọc. Với em, Mẹ và quả không chỉ là một bài thơ hay mà còn là lời nhắc nhở ân cần về đạo làm con. Nó khiến em muốn yêu thương mẹ nhiều hơn, quan tâm mẹ nhiều hơn và cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành “quả ngọt” xứng đáng với bao tháng năm mẹ đã vun trồng.
cậu bé chăn cừu là tác phẩm hay và tiêu biểu trong các truyện ngụ ngôn mà em đã học
cậu bé chăn cừu ko đc giới thiệu 1 cách kỹ càng.Công việc chủ yếu của cậu là chăn cùu
cậu bé chăn cừu là một kẻ nói dối của cậu đã để lại cho cậu hậu quả nghiêm trọng
cậu bé đã phải trả giá cho sự nói dối của mình và sự tai hại đấy khiến cả làng mất niềm tin vào cậu bé
hãy dũng cảm vượt qua mọi thử thách khó khăn đang chờ mình ở phía trước
đừng bỏ cuộc giữa chừng hay luôn kiên trì cố gắng sẽ thành công
người nông dân: con lừa này đã già,dù sao giếng cũng cần được lắp lại và không ích lợi gì trong việc cứu con lừa lên cả
con llừa:ban đầu nó kêu la thảm thiết nhưng sau đó thì không kêu nữa;sau đó cứ mỗi một xẻng là một bước chân sau khi ra khỏi giếng lừa lại chạy lon ton ra ngoài đồng
ghggggggggf
ghggggggggf