Đàm Thị Hương Xuân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Truyện ngắn “Con Chim Vàng” của Nguyễn Quang Sáng là một lát cắt chân thực và đầy ám ảnh về số phận bi đát của những đứa trẻ nghèo khổ, bị xã hội chà đạp. Tác phẩm phơi bày sự tàn nhẫn, vô cảm của con người trước cảnh đời bất hạnh thông qua câu chuyện của Bào, cậu bé chăn trâu mười hai tuổi.Tình cảnh của Bào: Bào đã phải làm thân phận ở đợ từ khi mẹ mắc nợ bà chủ. Cuộc sống của cậu là chuỗi ngày bị đe dọa, đánh đập và xỉa xói. Khi bị mẹ con nhà chủ ép buộc phải bắt cho bằng được con chim vàng, một vật đẹp đẽ mà cậu chủ Quyên yêu thích, Bào đã rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Vừa sợ hãi roi đòn, vừa thương con chim không muốn nó bị hại, Bào đã cố gắng tìm mọi cách.Nghệ thuật diễn biến tâm lý nhân vật: Tác giả đã khắc họa tinh tế diễn biến tâm lý phức tạp của Bào
“Con Chim Vàng” là một truyện ngắn đầy giá trị nhân đạo, khiến ta suy ngẫm về những bất công trong xã hội và nỗi đau của những phận đời nhỏ bé.
Câu 2:
Tình yêu thương là sợi dây vô hình gắn kết trái tim con người và là nguồn năng lượng thiết yếu kiến tạo nên một cuộc sống ý nghĩa
Trước hết, tình yêu thương là nhu cầu bản năng, là cội nguồn sức mạnh để con người tồn tại và phát triển. Ngay từ khi chào đời, tình yêu thương của cha mẹ, gia đình đã nuôi dưỡng, bảo bọc, giúp ta cảm nhận được sự an toàn và thuộc về. Lớn lên, tình yêu thương mở rộng ra vòng tay bè bạn, tình yêu đôi lứa, tạo nên những mối quan hệ gắn bó, sẻ chia, giúp ta không cảm thấy cô đơn trên hành trình cuộc đời. Chính những tình cảm này đã hun đúc nên tâm hồn, hình thành nhân cách, giúp ta có thêm dũng khí để đối mặt với khó khăn, thử thách. Khi biết mình được yêu thương, ta có thêm động lực để vươn lên, để hoàn thiện bản thân, bởi ta biết rằng dù vấp ngã, vẫn có những vòng tay sẵn sàng nâng đỡ.Không chỉ mang lại hạnh phúc và sức mạnh cho cá nhân, tình yêu thương còn là yếu tố quan trọng tạo nên một xã hội nhân văn. Khi con người biết yêu thương, biết sẻ chia, sự đồng cảm và lòng nhân ái sẽ lan tỏa. Nó thể hiện qua những hành động nhỏ bé nhưng ý nghĩa, như giúp đỡ người vô gia cư, quyên góp cho những hoàn cảnh khó khăn, hay đơn giản là một lời hỏi thăm chân thành. Chính tình yêu thương đồng loại đã giúp xoa dịu những nỗi đau, hàn gắn những tổn thương, và xây dựng một cộng đồng đoàn kết, vững mạnh. Ngược lại, một xã hội thiếu vắng tình yêu thương sẽ dễ rơi vào sự vô cảm, ích kỷ, gây nên những mâu thuẫn và xung đột không đáng có.
Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại, khi mà vật chất đôi khi được đề cao quá mức, tình yêu thương đôi khi bị lu mờ. Sẽ có những lúc con người quên đi giá trị cốt lõi này, để cho sự ích kỷ, toan tính lấn át. Chính vì vậy, việc nuôi dưỡng và lan tỏa tình yêu thương là điều vô cùng cần thiết.
Câu 1:
Truyện ngắn “Con Chim Vàng” của Nguyễn Quang Sáng là một lát cắt chân thực và đầy ám ảnh về số phận bi đát của những đứa trẻ nghèo khổ, bị xã hội chà đạp. Tác phẩm phơi bày sự tàn nhẫn, vô cảm của con người trước cảnh đời bất hạnh thông qua câu chuyện của Bào, cậu bé chăn trâu mười hai tuổi.Tình cảnh của Bào: Bào đã phải làm thân phận ở đợ từ khi mẹ mắc nợ bà chủ. Cuộc sống của cậu là chuỗi ngày bị đe dọa, đánh đập và xỉa xói. Khi bị mẹ con nhà chủ ép buộc phải bắt cho bằng được con chim vàng, một vật đẹp đẽ mà cậu chủ Quyên yêu thích, Bào đã rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Vừa sợ hãi roi đòn, vừa thương con chim không muốn nó bị hại, Bào đã cố gắng tìm mọi cách.Nghệ thuật diễn biến tâm lý nhân vật: Tác giả đã khắc họa tinh tế diễn biến tâm lý phức tạp của Bào
“Con Chim Vàng” là một truyện ngắn đầy giá trị nhân đạo, khiến ta suy ngẫm về những bất công trong xã hội và nỗi đau của những phận đời nhỏ bé.
Câu 2:
Tình yêu thương là sợi dây vô hình gắn kết trái tim con người và là nguồn năng lượng thiết yếu kiến tạo nên một cuộc sống ý nghĩa
Trước hết, tình yêu thương là nhu cầu bản năng, là cội nguồn sức mạnh để con người tồn tại và phát triển. Ngay từ khi chào đời, tình yêu thương của cha mẹ, gia đình đã nuôi dưỡng, bảo bọc, giúp ta cảm nhận được sự an toàn và thuộc về. Lớn lên, tình yêu thương mở rộng ra vòng tay bè bạn, tình yêu đôi lứa, tạo nên những mối quan hệ gắn bó, sẻ chia, giúp ta không cảm thấy cô đơn trên hành trình cuộc đời. Chính những tình cảm này đã hun đúc nên tâm hồn, hình thành nhân cách, giúp ta có thêm dũng khí để đối mặt với khó khăn, thử thách. Khi biết mình được yêu thương, ta có thêm động lực để vươn lên, để hoàn thiện bản thân, bởi ta biết rằng dù vấp ngã, vẫn có những vòng tay sẵn sàng nâng đỡ.Không chỉ mang lại hạnh phúc và sức mạnh cho cá nhân, tình yêu thương còn là yếu tố quan trọng tạo nên một xã hội nhân văn. Khi con người biết yêu thương, biết sẻ chia, sự đồng cảm và lòng nhân ái sẽ lan tỏa. Nó thể hiện qua những hành động nhỏ bé nhưng ý nghĩa, như giúp đỡ người vô gia cư, quyên góp cho những hoàn cảnh khó khăn, hay đơn giản là một lời hỏi thăm chân thành. Chính tình yêu thương đồng loại đã giúp xoa dịu những nỗi đau, hàn gắn những tổn thương, và xây dựng một cộng đồng đoàn kết, vững mạnh. Ngược lại, một xã hội thiếu vắng tình yêu thương sẽ dễ rơi vào sự vô cảm, ích kỷ, gây nên những mâu thuẫn và xung đột không đáng có.
Tuy nhiên, trong cuộc sống hiện đại, khi mà vật chất đôi khi được đề cao quá mức, tình yêu thương đôi khi bị lu mờ. Sẽ có những lúc con người quên đi giá trị cốt lõi này, để cho sự ích kỷ, toan tính lấn át. Chính vì vậy, việc nuôi dưỡng và lan tỏa tình yêu thương là điều vô cùng cần thiết.
Câu 1
Trong cuộc sống nhộn nhịp ngày nay,vẫn còn nhiều người có lối sống chưa tự tin và không chủ động trong cuộc sống điều này khiến chúng ta mất đi nhiều cơ hội để tiến lên vươn xa hơn.
Đầu tiên ta cần phải biết rằng sống có chủ động thì ta mới nắm bắt được nhiều cơ hội trong cuộc sống như khi chúng ta gặp khó khăn gì có thể nhờ người khác giúp đỡ hoặc khi ta vó niềm vui muốn chia sẻ với người khác,trong công việc khi chủ động nhiều sẽ có cơ hội lựa chọn được điều mình muốn và phù hợp với bản thân cảm thấy thoải mái trong công việc . Nhiều người vẫn còn chưa tự tin, không dám chủ động với người khác làm mất đi nhiều cơ hội để học hỏi.Nguyên nhân mất đi sự chủ động là do còn cảm thấy chưa tự tin,cảm thấy bản thân mình vô dụng, không biết mở lời như nào hay do bị mọi người soi mói khiến ta thấy thất vọng về bản thân.
Chủ động không phải là một chuyện nhỏ mà là một cơ hội lớn để ta phải triển cho bản thân. Hãy luôn sẵn sàng và tự tin trong cuộc sống , chỉ có chủ động mới giúp ta thấy được nhiều điều mới hay.
Câu 2:
Bài thơ Bảo kính cảnh giới (Bài 43) của Nguyễn Trãi vẽ nên bức tranh thiên nhiên mùa hè tươi đẹp, giàu sức sống với sắc xanh của cây hòe, sắc đỏ của thạch lựu và hương sen thanh khiết. Cảnh vật được cảm nhận bằng nhiều giác quan, vừa rực rỡ màu sắc vừa rộn ràng âm thanh, thể hiện tâm hồn tinh tế, yêu thiên nhiên của tác giả. Không chỉ có cảnh đẹp, bài thơ còn phản ánh nhịp sống yên bình của con người qua hình ảnh chợ cá, tiếng ve. Đặc biệt, hai câu thơ cuối bộc lộ khát vọng cao đẹp của Nguyễn Trãi về một cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân. Qua đó, bài thơ cho thấy tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc của nhà thơ.
Câu 1: Thể thơ: Thất ngôn bát cú Đường luật (biến thể có xen câu lục ngôn).
Câu 2: Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao:
• Công cụ lao động: một mai, một cuốc, một cần câu.
• Thức ăn dân dã theo mùa: măng trúc (thu), giá (đông).
• Sinh hoạt gắn liền với thiên nhiên: tắm hồ sen (xuân), tắm ao (hạ); uống rượu bên cội cây.
Câu 3:Biện pháp tu từ: Liệt kê (mai, cuốc, cần câu).
• Tác dụng: Tái hiện cụ thể những đồ dùng gắn liền với công việc của người nông dân.
• Nhấn mạnh tư thế chủ động, sẵn sàng và niềm vui tự tại của tác giả khi về sống ẩn dật.
• Tạo nhịp điệu thong dong cho câu thơ.
Câu 4: Điểm đặc biệt trong quan niệm "dại – khôn":
• Tác giả sử dụng cách nói ngược (mỉa mai): Tự nhận mình là "dại" khi tìm nơi vắng vẻ, còn gọi người khác là "khôn" khi đến chốn lao xao.
• Thực chất: Cái "dại" của tác giả là sự thông thái, giữ mình sạch trong; cái "khôn" của người đời thực ra là sự bon chen, cuốn vào vòng danh lợi tầm thường.
Câu 5: Vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm:
Nguyễn Bỉnh Khiêm hiện lên với vẻ đẹp của một bậc hiền triết cao khiết. Ông chọn lối sống rời xa danh lợi, hòa mình với thiên nhiên để giữ gìn cốt cách thanh cao. Sự "nhàn" ở đây không phải là lười biếng, mà là bản lĩnh triết lý: coi thường phú quý như giấc chiêm bao, tìm thấy sự tự do tự tại trong tâm hồn giữa cuộc đời đầy biến động.