/gnp/
Giới thiệu về bản thân
ah
ah
1. Vì sao ta ký Hiệp định Giơ-ne-vơ (1954)?
Mặc dù chúng ta vừa giành chiến thắng lẫy lừng tại Điện Biên Phủ, nhưng việc ký kết hiệp định là một quyết định chiến lược dựa trên các yếu tố sau:
- Tương quan lực lượng: Dù thắng lớn ở Điện Biên Phủ, nhưng thực tế quân Pháp vẫn còn lực lượng khá mạnh ở các vùng đồng bằng và đô thị. Trong khi đó, nguồn lực của ta sau chiến dịch cũng đã tiêu hao đáng kể. Tiếp tục chiến tranh tổng lực sẽ gây thêm nhiều tổn thất xương máu.
- Áp lực từ các nước lớn: Hội nghị Giơ-ne-vơ diễn ra trong bối cảnh Chiến tranh Lạnh. Các đồng minh lớn của ta (Liên Xô và Trung Quốc) lúc đó đều muốn giảm bớt căng thẳng với phương Tây và không muốn xung đột leo thang thành một cuộc chiến tranh thế giới mới. Điều này tạo ra sức ép buộc chúng ta phải chấp nhận một giải pháp hòa hoãn.
- Mục tiêu chiến lược: Ký hiệp định giúp ta buộc Pháp phải thừa nhận độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của Việt Nam trên mặt hồ sơ pháp lý quốc tế, đồng thời chấm dứt sự hiện diện quân sự của thực dân Pháp tại Đông Dương.
2. Vì sao đất nước bị chia cắt từ năm 1954 đến 1975?
Theo văn bản Hiệp định, sự chia cắt ban đầu chỉ mang tính tạm thời, nhưng thực tế đã kéo dài suốt hai thập kỷ do những nguyên nhân sau:
Điều khoản về giới tuyến quân sự tạm thời
Hiệp định quy định lấy vĩ tuyến 17 (sông Bến Hải, Quảng Trị) làm giới tuyến quân sự tạm thời để quân đội hai bên tập kết (Việt Minh ra Bắc, quân Pháp vào Nam). Điều khoản này khẳng định rõ: Giới tuyến này không được coi là biên giới chính trị hay lãnh thổ.
Sự can thiệp của Mỹ và chính quyền Ngô Đình Diệm
Đây là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự chia cắt lâu dài:
- Mỹ không ký hiệp định: Mỹ tham dự hội nghị nhưng không ký vào bản tuyên bố chung vì muốn ngăn chặn làn sóng cộng sản lan xuống Đông Nam Á (Thuyết Domino).
- Vi phạm điều khoản tổng tuyển cử: Theo hiệp định, một cuộc tổng tuyển cử tự do để thống nhất đất nước dự kiến tổ chức vào tháng 7/1956. Tuy nhiên, Mỹ đã dựng lên chính quyền Ngô Đình Diệm ở miền Nam. Chính quyền này sau đó từ chối hiệp thương, không tổ chức tổng tuyển cử với lý do "không ký hiệp định nên không bị ràng buộc".
- Xây dựng quốc gia riêng biệt: Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã biến vĩ tuyến 17 thành một biên giới thực sự, xây dựng bộ máy chính quyền riêng biệt nhằm biến miền Nam thành một tiền đồn chống cộng.
Ghi chú: Sự chia cắt này không phải là ý nguyện của nhân dân Việt Nam mà là kết quả của những toan tính địa chính trị trong thời kỳ Chiến tranh Lạnh. Cuộc đấu tranh từ 1954 đến 1975 chính là quá trình nhân dân ta nỗ lực xóa bỏ ranh giới tạm thời đó để thống nhất non sông.
hhh
hhh
nobi "đao"
Việc Nguyễn Tất Thành quyết định đi sang phương Tây thay vì đi theo con đường của các bậc tiền bối như Phan Bội Châu hay Phan Chu Trinh là một bước ngoặt vĩ đại trong lịch sử giải phóng dân tộc Việt Nam. Quyết định này không phải ngẫu nhiên mà xuất phát từ sự quan sát sắc bén và tư duy độc lập của Người.
Dưới đây là những lý do chính khiến Người chọn một lối đi riêng:
1. Nhận thấy sự hạn chế trong con đường của Phan Bội Châu
Phan Bội Châu chủ trương dựa vào Nhật Bản (một nước đồng văn, đồng quế và đã duy tân thành công) để đánh đuổi thực dân Pháp. Tuy nhiên, Nguyễn Tất Thành đã sớm nhận ra bản chất của các nước đế quốc.
- Nhận định: Người cho rằng việc dựa vào Nhật để đuổi Pháp chẳng khác nào "đuổi hổ cửa trước, rước beo cửa sau".
- Thực tế: Nhật Bản lúc bấy giờ cũng là một nước đế quốc đang trên đường bành trướng, họ sẽ không bao giờ thực tâm giúp đỡ một dân tộc khác giành độc lập nếu không có lợi ích riêng.
2. Nhận thấy sự bất cập trong chủ trương của Phan Chu Trinh
Phan Chu Trinh đi theo hướng cải cách, nâng cao dân trí và hy vọng vào sự tự nguyện "khai hóa" của người Pháp thông qua các cuộc thương thuyết.
- Nhận định: Nguyễn Tất Thành đánh giá cách làm này là "xin giặc rủ lòng thương".
- Thực tế: Bản chất của thực dân là bóc lột. Việc yêu cầu kẻ đi xâm lược ban phát tự do và công bằng cho kẻ bị trị là điều phi thực tế và mang tính thỏa hiệp.
3. Khát vọng tìm hiểu tận gốc kẻ thù
Thay vì tìm kiếm sự giúp đỡ từ bên ngoài (như Phan Bội Châu) hay cải cách từ bên trong (như Phan Chu Trinh), Nguyễn Tất Thành chọn cách đi thẳng vào "sào huyệt" của đối phương.
- Mục tiêu: Người muốn xem nước Pháp và các nước phương Tây khác làm thế nào mà giàu mạnh, họ quản lý xã hội ra sao, và đặc biệt là tìm hiểu xem ẩn sau những từ ngữ hào nhoáng "Tự do - Bình đẳng - Bác ái" của người Pháp là cái gì.
- Tư duy: Người tin rằng muốn đánh thắng kẻ thù, trước hết phải hiểu rõ kẻ thù.
4. Tìm kiếm một mô hình cách mạng mới
Trong khi các tiền bối vẫn còn chịu ảnh hưởng nặng nề bởi tư tưởng phong kiến hoặc dân chủ tư sản kiểu cũ, Nguyễn Tất Thành muốn tìm kiếm một con đường thực sự triệt để.
- Người không chỉ đi Pháp mà còn đi qua nhiều châu lục, từ châu Âu, châu Phi đến châu Mỹ. Việc tiếp xúc với các phong trào công nhân và phong trào giải phóng dân tộc trên thế giới đã giúp Người nhận ra rằng: Cách mạng muốn thành công phải dựa vào sức mạnh của quần chúng nhân dân và phải đoàn kết quốc tế.
Tóm lại: Nguyễn Tất Thành chọn hướng đi sang phương Tây vì Người muốn tự mình kiểm chứng sự thật, tìm kiếm một phương pháp cứu nước khoa học, thực tiễn và phù hợp với xu thế của thời đại. Lịch sử sau đó đã chứng minh đây là một quyết định hoàn toàn đúng đắn, dẫn đến việc Người tìm thấy chủ nghĩa Mác-Lênin và con đường cứu nước theo khuynh hướng vô sản.
mưa thôi có j đâu
hh
ell thèm