Địch Thị Điệp
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp với miêu tả và biểu cảm).
Câu 2: Người mẹ làm gì để đánh lạc hướng lũ trẻ Để đánh lạc hướng và giúp lũ trẻ tạm quên cơn đói, người mẹ đã hứa hẹn về một bữa ăn ngon hoặc tìm cách trì hoãn bằng những câu chuyện, lời vỗ về (trong văn cảnh tác phẩm, bà thường tìm cách nói tránh đi để các con bớt mong ngóng).
Câu 3: Ý nghĩa hình ảnh "cái bát không"Khắc họa tính cách người cha: Cho thấy sự ích kỷ, thiếu trách nhiệm và sự tha hóa của người cha trước cái nghèo. Ông chỉ biết lo cho bản thân mà quên đi sự đói khát của vợ con.Bi kịch gia đình: Biểu tượng cho sự nghèo đói cùng cực, sự trống rỗng của tình thương và nỗi đau đớn, thất vọng của những đứa trẻ
.Câu 4: Diễn biến tâm lý của những đứa trẻTừ khi nghe tiếng gọi: Hào hứng, hy vọng, tin rằng mình sắp được ăn ngon (niềm vui ngây thơ).Khi nhìn thấy mâm bát: Hụt hẫng, đau đớn và bàng hoàng khi nhận ra sự thật phũ phàng.Ý nghĩa: Thể hiện sự tàn nhẫn của cái nghèo đã cướp đi niềm vui nhỏ nhoi nhất và làm tổn thương tâm hồn trong sáng của trẻ thơ.
Câu 5:Sự nghèo đói không chỉ tàn phá sức khỏe con người mà còn là kẻ thù nguy hiểm của hạnh phúc gia đình. Nó khiến con người dễ rơi vào sự ích kỷ, đánh mất đi lòng tự trọng và sự thấu hiểu lẫn nhau. Trong văn bản, cái nghèo đã biến người cha thành kẻ vô tâm, biến bữa ăn vốn là lúc quây quần thành một bi kịch đau lòng cho những đứa trẻ. Qua đó, ta thấy được cái nghèo có thể bóp nghẹt tình thân và để lại những vết sẹo tâm lý sâu sắc cho thế hệ tương lai.