Trần Phạm Minh Quân
Giới thiệu về bản thân
BÀI LÀM
Trong văn bản Trẻ con không được ăn thịt chó, gia đình nhân vật hiện lên với một bi kịch nghèo đói đầy đau xót. Cả nhà sống trong cảnh thiếu ăn, bữa cơm chỉ là niềm mong mỏi nhỏ bé nhưng cũng khó thực hiện. Những đứa trẻ nghe tiếng bố gọi dọn mâm thì háo hức, vui mừng vì tưởng sẽ được ăn ngon, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự thất vọng. Người mẹ phải tìm cách đánh lạc hướng các con để chúng quên cơn đói, còn người cha lặng lẽ nhường phần ăn ít ỏi cho con. Hình ảnh “cái bát không” ở cuối đoạn trích khiến người đọc xúc động bởi nó cho thấy tình thương con sâu sắc của người cha và sự cùng cực của gia đình. Bi kịch ấy không chỉ là cái đói về vật chất mà còn là nỗi đau tinh thần khi cha mẹ bất lực trước cuộc sống khó khăn.Qua đó tác giả giúp người đọc cảm nhận rõ hơn sự khắc nghiệt giữa nghèo đói và có đủ
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là tự sự
Câu 2.
Người mẹ đã tìm cách nói chuyện, dỗ dành và đánh lạc hướng để các con tạm quên cơn đói.
Câu 3.
Hình ảnh “cái bát không” cho thấy người cha thương con, nhường phần ăn cho các con. Đồng thời, nó làm nổi bật cảnh nghèo đói và bi kịch đau khổ của gia đình.
Câu 4.
Ban đầu, lũ trẻ rất vui mừng và háo hức khi nghe bố gọi dọn mâm vì nghĩ sẽ có thịt ăn. Nhưng khi nhìn thấy cái mâm bát nghèo nàn, chúng thất vọng và buồn bã. Diễn biến tâm lí đó cho thấy các em rất đói khát, đáng thương và cuộc sống gia đình quá khó khăn.
Câu 5.
Qua văn bản, em thấy nghèo đói làm cho cuộc sống gia đình trở nên khổ cực và thiếu thốn. Cha mẹ luôn lo lắng, đau lòng vì không chăm sóc được con cái đầy đủ. Trẻ em phải chịu đói khát và thiệt thòi. Nghèo đói còn khiến hạnh phúc gia đình bị ảnh hưởng, cuộc sống luôn buồn tủi và áp lực. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương, chia sẻ với những hoàn cảnh khó khăn.