Trần An Nhiên

Giới thiệu về bản thân

Xin chào mọi người , em tên là Trần An Nhiên , học sinh trường THCS Nguyễn Du lớp 6a3 . Em 11 tuổi có vóc dáng đầy đặn và làn da ngăm , sở thích của em là hát và múa , em có tính cách hơi éo le vì sao em lại nói như vậy vì có lúc em hiền có lúc em dữ như con sư tử em là hướng tùm lum đôi khi em là hướng ngoại đôi khi nổi hướng lên muốn thành girl lạnh lùng nên lúc đó em là hướng nội hihi mọi người thông cảm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Qua câu chuyện "Về miền đất đỏ", tác giả muốn nhắn nhủ đến chúng ta niềm tự hào về vẻ đẹp và truyền thống lịch sử của quê hương. Câu chuyện không chỉ miêu tả thiên nhiên đất đỏ miền Đông hùng vĩ, mà còn ca ngợi sự kiên cường, bất khuất của những con người nơi đây trong kháng chiến. Qua đó, tác phẩm muốn khơi dậy trong lòng mỗi người sự biết ơn đối với thế hệ đi trước và ý thức giữ gìn, yêu thương những giá trị văn hóa, lịch sử của mảnh đất mình đang sống.
Bài của bạn viết rất tốt, phân tích sâu và hiểu đúng ý nghĩa biểu tượng của tác phẩm. Bố cục rõ ràng, nhất là đoạn giải thích về tiếng kêu bầy cừu nghe rất cảm động và thuyết phục. Góp ý nhỏ là bạn nên viết đầy đủ chữ "không" thay vì viết tắt để bài văn chỉn chu hơn. Ngoài ra, đoạn cuối có thể nhấn mạnh thêm về sự mạnh mẽ của Clarice khi một mình đối đầu với bóng tối thì sẽ càng ấn tươngj


đây là một bài cảm nhận chất lượng, văn phong tự nhiên và rất có hồn.
Hiện nay, khi đọc báo hay lướt mạng xã hội, chúng ta rất dễ bắt gặp những tin tức về bạo lực học đường. Đây không còn là chuyện hiếm gặp nữa mà nó đã trở thành một vấn đề cực kỳ nhức nhối, khiến không chỉ thầy cô, cha mẹ mà chính những học sinh như chúng mình cũng cảm thấy lo lắng khi đến trường. Nói đến bạo lực học đường, nhiều người chỉ nghĩ đến việc đánh nhau, đấm đá. Nhưng thực tế bây giờ phức tạp hơn nhiều. Có những bạn không dùng tay chân mà dùng lời nói để xúc phạm, mỉa mai, hoặc tệ hơn là cô lập bạn bè. Trên Facebook hay TikTok, chuyện lập nhóm kín để "bóc phốt", chửi bới một cá nhân nào đó diễn ra như cơm bữa. Những cái lườm nguýt, những câu chửi thề hay việc bị cả lớp quay lưng lại thực sự đáng sợ không kém gì những vết đòn roi. Tại sao chuyện này lại xảy ra nhiều đến thế? Theo mình thấy, một phần là do cái tôi của lứa tuổi học sinh tụi mình quá lớn. Đôi khi chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ xíu, một cái nhìn "không thuận mắt" hay một câu bình luận trên mạng mà các bạn sẵn sàng lao vào giải quyết bằng nắm đấm để chứng tỏ mình "ngầu". Bên cạnh đó, cũng phải nói thật là sự giáo dục từ gia đình nhiều khi chưa sát sao. Có những bạn ở nhà thiếu thốn tình cảm, hoặc hay thấy cảnh bố mẹ cãi vã nên dễ nảy sinh tính cách hung hăng, thích bắt nạt người khác để xả giận. Hậu quả của việc này thì ai cũng thấy rõ rồi. Bạn nào bị đánh, bị mắng nhiếc thì tinh thần sa sút, sợ hãi không dám đi học, kết quả học tập thì đi xuống. Có những bạn vì quá áp lực mà dẫn đến trầm cảm, thậm chí có những suy nghĩ dại dột. Còn những bạn đi bắt nạt người khác, nếu không bị ngăn chặn thì sau này ra đời cũng dễ trở thành những người xấu, vi phạm pháp luật. Theo mình, để chấm dứt tình trạng này, nhà trường nên có những buổi nói chuyện thực tế hơn về đạo đức chứ không chỉ là lý thuyết suông. Gia đình cũng cần quan tâm, làm bạn với con cái nhiều hơn để biết con đang gặp khó khăn gì. Và quan trọng nhất là bản thân mỗi học sinh chúng mình. Thay vì dùng nắm đấm, tại sao chúng ta không ngồi lại nói chuyện với nhau? Hãy học cách kiềm chế cảm xúc và bao dung hơn với bạn bè xung quanh. Tóm lại, bạo lực học đường là một hành động xấu xí và cần phải loại bỏ ngay lập tức. Trường học phải là nơi để học tập, vui chơi chứ không phải là "chiến trường". Mỗi người hãy góp một chút ý thức để xây dựng một môi trường học đường lành mạnh và an toàn hơn.

Đọc lướt đề: Làm câu dễ trước, câu khó sau để lấy chắc điểm và giữ tâm lý tự tin.

Vẽ sơ đồ tư duy: Thay vì học thuộc lòng, hãy vẽ các ý chính ra giấy để nhớ lâu và bao quát kiến thức.

Nháp kỹ, trình bày sạch: Tính toán ngoài nháp để tránh gạch xóa trong bài thi, giúp giám khảo dễ chấm hơn.

Rà soát cuối giờ: Luôn dành 5 phút cuối kiểm tra lại tên, số báo danh và những lỗi sai ngớ ngẩn như nhầm dấu hay đơn vị. bí kíp thi nè cá ha ha

Chiều cao cái cây là 6 mét. Cách tính:
Chiều cao cây = (Chiều cao cọc : Bóng cọc) x Bóng cây
Chiều cao cây = (1,5 : 1) x 4 = 6 mét.

7 tháng cộng 5 tháng bằng 1 năm.
7 ngày cộng 5 ngày bằng 1 tuần và 5 ngày
7 inch cộng 5 inch bằng 1 foot.

Đoạn thơ trên trích từ bài "Mùa thu mới" của Tố Hữu đã bộc lộ niềm tự hào và tình yêu tha thiết đối với quê hương trong những ngày đầu xây dựng đất nước.
Với điệp ngữ "Yêu biết mấy", tác giả đã nhấn mạnh cảm xúc dạt dào, say sưa trước vẻ đẹp của thiên nhiên trù phú với "dòng sông bát ngát" và "lúa ngô non" đầy sức sống.
Không chỉ dừng lại ở cảnh sắc tự nhiên, khổ thơ còn khắc họa khí thế sôi nổi của con người qua hình ảnh "những con đường ca hát" dẫn tới các công trường mới.
Màu "mái nhà son" tươi tắn hiện ra như biểu tượng cho sự đổi thay, hứa hẹn một tương lai ấm no, tươi sáng trên khắp mọi miền tổ quốc.
Qua nhịp điệu thơ nhanh, tươi vui, người đọc cảm nhận được niềm tin yêu mãnh liệt và tinh thần lạc quan của nhà thơ trước sự hồi sinh của dân tộc.
Đoạn thơ chính là lời ca ngợi công cuộc lao động kiến thiết vĩ đại, khơi gợi trong mỗi chúng ta tình yêu và trách nhiệm với quê hương Việt Nam.
Tất cả đã tạo nên một bức tranh mùa thu mới đầy màu sắc, âm thanh và hy vọng.

Từ bao đời nay, hình ảnh những đồi chè xanh mướt trải dài ngút ngàn đã trở thành một biểu tượng bình dị mà thanh cao của làng quê Việt Nam. Nghề làm chè truyền thống không đơn thuần là một công việc mưu sinh, mà đó là một môn nghệ thuật tinh tế, nơi mỗi nghệ nhân là một người nghệ sĩ dùng tâm hồn để chưng cất nên hương vị đất trời. Chúng ta thường cầm trên tay một tách trà nóng, thưởng thức vị chát dịu đầu lưỡi rồi đến cái hậu ngọt thanh tao, nhưng ít ai thấu hiểu hết những nhọc nhằn phía sau những sợi chè khô nhỏ bé ấy. Hành trình của một ấm trà ngon bắt đầu từ khi mặt trời còn chưa kịp thức giấc. Những người thợ hái chè phải len lỏi giữa màn sương sớm, tỉ mỉ chọn lựa từng búp non theo quy tắc "một tôm hai lá" để đảm bảo độ tươi ngon nhất. Sau đó là hàng loạt công đoạn thủ công đầy công phu từ làm héo, vò chè cho đến sao khô. Điểm đặc biệt nhất của nghề truyền thống chính là kỹ thuật sao chè bằng tay trên chảo gang nóng hổi. Không có máy móc nào có thể thay thế được cảm giác của đôi bàn tay nghệ nhân khi trực tiếp tiếp xúc với lá chè, cảm nhận độ nóng, độ mềm và sự thay đổi của hương thơm qua từng nhịp đảo. Đó là sự giao thoa giữa nhiệt độ và hơi ấm con người, giúp giữ trọn vẹn lớp tuyết trắng mịn màng bám trên cánh chè. Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, khi các loại thức uống công nghiệp lên ngôi, nghề chè truyền thống vẫn âm thầm giữ lửa và khẳng định giá trị bản sắc dân tộc. Chén trà không chỉ xuất hiện trong những dịp lễ Tết trang trọng hay những cuộc họp quan trọng, mà còn hiện diện trong những câu chuyện vãn bên hiên nhà, kết nối những tâm hồn đồng điệu. Tìm hiểu về nghề chè chính là cách chúng ta trân trọng những giá trị xưa cũ, tôn vinh đức tính kiên trì, nhẫn nại của cha ông. Hôm nay, thông qua bài thuyết trình này, mình hy vọng sẽ đưa các bạn cùng đi sâu vào những cung trầm của nghề chè, để cùng cảm nhận hương cốm non nồng nàn và hiểu vì sao nghề làm chè lại là một di sản sống động của dân tộc. Chúng ta hãy cùng bắt đầu hành trình tìm về cội nguồn hương vị ấy ngay sau đây.