😙❤️‍🔥 Mẹ Lan Tới Chơi(shizumiu)🙃💅

Giới thiệu về bản thân

.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Dưới đây là một mẩu chuyện ngắn, ngọt ngào và có chút "vibe" thanh xuân dành cho bạn: Tiếng Đàn Dưới Cơn Mưa Rào Lâm là một cậu sinh viên Nhạc viện, luôn giấu mình sau chiếc đàn cello cồng kềnh và vẻ ngoài lạnh lùng. Ngược lại, Dương là "mặt trời" của đội bóng rổ, đi đến đâu là ồn ào và rực rỡ đến đó. Hai thế giới tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau, cho đến một buổi chiều mưa tầm tã. Dương bị trật chân sau trận đấu, loay hoay trú mưa dưới hiên phòng tập nhạc. Bên trong, tiếng đàn cello trầm bổng của Lâm vang lên, da diết và buồn đến lạ. Dương cứ đứng đó, quên cả cái đau ở chân, chỉ để lắng nghe giai điệu ấy. Khi Lâm bước ra, thấy "ngôi sao bóng rổ" đang ngồi bệt dưới đất, ướt sũng và nhìn mình trân trân, cậu bối rối:
  • "Cậu... chưa về sao?"
    Dương nhe răng cười, gãi đầu:
  • "Nhạc của cậu hay quá, làm tôi quên cả đường về."
Kể từ ngày đó, mỗi chiều sau giờ tập, Dương luôn xuất hiện trước cửa phòng nhạc với một hộp sữa dâu – món mà Lâm thích nhất. Lâm từ chỗ ngại ngùng, dần dần đã quen với sự hiện diện của chàng trai tóc rối lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Một buổi tối, khi chỉ còn hai người trong phòng, Dương bất ngờ hỏi:
  • "Lâm này, cậu có thể đàn một bản nhạc chỉ dành riêng cho tôi không?"
    Lâm hơi đỏ mặt, cúi đầu lướt những ngón tay trên dây đàn. Giai điệu lần này không còn buồn nữa, mà ấm áp và rung động như chính nhịp tim của cậu lúc này.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Dương khẽ nắm lấy bàn tay gầy của Lâm, thì thầm:
  • "Giai điệu này... tôi sẽ nghe cả đời nhé?"
Lâm không trả lời, nhưng cậu khẽ tựa đầu vào vai Dương, mặc cho cơn mưa ngoài kia vẫn đang hát vang bản tình ca của riêng họ.
Tiếng Đàn Dưới Cơn Mưa Rào Lâm là một cậu sinh viên Nhạc viện, luôn giấu mình sau chiếc đàn cello cồng kềnh và vẻ ngoài lạnh lùng. Ngược lại, Dương là "mặt trời" của đội bóng rổ, đi đến đâu là ồn ào và rực rỡ đến đó. Hai thế giới tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau, cho đến một buổi chiều mưa tầm tã. Dương bị trật chân sau trận đấu, loay hoay trú mưa dưới hiên phòng tập nhạc. Bên trong, tiếng đàn cello trầm bổng của Lâm vang lên, da diết và buồn đến lạ. Dương cứ đứng đó, quên cả cái đau ở chân, chỉ để lắng nghe giai điệu ấy. Khi Lâm bước ra, thấy "ngôi sao bóng rổ" đang ngồi bệt dưới đất, ướt sũng và nhìn mình trân trân, cậu bối rối:
  • "Cậu... chưa về sao?"
    Dương nhe răng cười, gãi đầu:
  • "Nhạc của cậu hay quá, làm tôi quên cả đường về."
Kể từ ngày đó, mỗi chiều sau giờ tập, Dương luôn xuất hiện trước cửa phòng nhạc với một hộp sữa dâu – món mà Lâm thích nhất. Lâm từ chỗ ngại ngùng, dần dần đã quen với sự hiện diện của chàng trai tóc rối lúc nào cũng tràn đầy năng lượng. Một buổi tối, khi chỉ còn hai người trong phòng, Dương bất ngờ hỏi:
  • "Lâm này, cậu có thể đàn một bản nhạc chỉ dành riêng cho tôi không?"
    Lâm hơi đỏ mặt, cúi đầu lướt những ngón tay trên dây đàn. Giai điệu lần này không còn buồn nữa, mà ấm áp và rung động như chính nhịp tim của cậu lúc này.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Dương khẽ nắm lấy bàn tay gầy của Lâm, thì thầm:
  • "Giai điệu này... tôi sẽ nghe cả đời nhé?"
Lâm không trả lời, nhưng cậu khẽ tựa đầu vào vai Dương, mặc cho cơn mưa ngoài kia vẫn đang hát vang bản tình ca của riêng họ.

ngkhac chỉ hỏi th mà sao bn lại ch.ửi ngta v bảo lộc?bn đang xúc phạm ng hỏi bài đếy:(