Nguyễn Ngọc Như Ý
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Hai vợ chồng người thầy bói trong truyện là hình ảnh ẩn dụ sắc sảo cho lối sống bảo thủ và nhận thức phiến diện. Do khiếm khuyết cơ thể, người chồng đui chỉ nghe thấy trống kèn, còn người vợ điếc chỉ nhìn thấy cờ phướn. Đáng lẽ phải bù trừ cho nhau, họ lại dùng cái giới hạn của mình để phủ nhận hoàn toàn sự thật của đối phương, dẫn đến cuộc cãi vã nảy lửa giữa đường. Qua đó, tác giả dân gian phê phán gay gắt những kẻ có cái nhìn phiến diện, chủ quan nhưng lại luôn tự cho mình là đúng. Sự cố chấp, không chịu lắng nghe đã biến họ thành những kẻ nực cười, tự giới hạn tầm nhìn của bản thân trong vỏ bọc của sự thiếu hiểu biết. Nhân vật nhắc nhở chúng ta bài học sâu sắc về lòng khiêm tốn, sự thấu hiểu và tôn trọng góc nhìn của người khác trong cuộc sống.
Câu 2:
Sự bùng nổ của công nghệ đã đưa mạng xã hội trở thành một phần tất yếu trong đời sống hiện đại. Tuy nhiên, đằng sau thế giới ảo lung linh với hàng triệu lượt tương tác, con người lại đang phải đối mặt với một thực tế đáng báo động. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm: "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn." Mạng xã hội, về bản chất, là công cụ kết nối. Thế nhưng, nó lại đang tạo ra những "kết nối ảo" và làm "ngắt kết nối thật". Chúng ta dễ dàng có hàng nghìn bạn bè trên Facebook hay Instagram, nhưng số người sẵn sàng ngồi lại lắng nghe khi ta gặp bế tắc ngoài đời thực lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Những nút "Thích", những dòng bình luận xã giao không thể thay thế được hơi ấm của một ánh mắt, một cái ôm hay một cuộc trò chuyện trực tiếp. Con người dần chìm đắm vào việc xây dựng một vỏ bọc hoàn hảo trên mạng để thu hút sự chú ý, nhưng khi tắt màn hình điện thoại, họ ngay lập tức bị bủa vây bởi sự trống trải và lạc lõng. Không chỉ vậy, mạng xã hội còn là tác nhân gây ra hội chứng sợ bị bỏ rơi và áp lực đồng lứa. Khi liên tục chứng kiến những hình ảnh check-in sang chảnh, những thành công được tô vẽ của người khác, con người dễ rơi vào trạng thái tự ti, ghen tị. Sự so sánh ngầm này vô tình đẩy cá nhân vào xu hướng tự cô lập mình, chọn cách rút lui khỏi các mối quan hệ thực tế vì cảm giác bản thân kém cỏi. Việc dành quá nhiều thời gian lướt "bảng tin" khiến chúng ta quên mất cách giao tiếp, thấu hiểu và sẻ chia với những người thân yêu ngay bên cạnh mình. Tóm lại, mạng xã hội chỉ là một công cụ, và nỗi cô đơn sinh ra là do cách chúng ta sử dụng nó. Để không biến mình thành những "ốc đảo" cô độc trong thế giới phẳng, mỗi người cần học cách cân bằng giữa cuộc sống ảo và đời thực, chủ động buông điện thoại xuống để kết nối chân thành với thế giới xung quanh.
Câu 1:
Thời gian mang tính phiếm chỉ, ước lệ, không xác định cụ thể ngày tháng ("Một hôm đi đường").
Đây là đặc điểm thời gian quen thuộc của thể loại truyện ngụ ngôn dân gian.
Câu 2:
Hai vợ chồng người thầy bói đi đường gặp một đám ma và xảy ra tranh cãi nảy lửa.
Người vợ (bị điếc) chỉ thấy cờ phướn, người chồng (bị đui) chỉ nghe thấy tiếng trống kèn.
Cả hai đều khẳng định mình đúng cho đến khi được người qua đường phân giải.
Câu 3:
Đều có khiếm khuyết về giác quan: Chồng bị đui (mù), vợ bị điếc.
Đều có cách nhìn nhận sự việc phiến diện, chỉ dựa vào một phần giác quan còn lại của mình.
Đều bảo thủ, cố chấp, không chịu lắng nghe và tôn trọng ý kiến của đối phương.
Câu 4:
Đề tài: Phê phán nhận thức phiến diện, chủ quan và tính cố chấp của con người trong cuộc sống.
Căn cứ xác định: Truyện tập trung xây dựng tình huống tranh cãi giữa người chồng mù và người vợ điếc về một đám ma. Sự việc này chứng minh họ chỉ nhìn thấy một góc của sự thật do giới hạn bản thân, nhưng lại khẳng định cái mình biết là toàn bộ sự thật và phủ nhận hoàn toàn người khác.
Câu 5:
Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên. Bản chất của mọi sự vật, hiện tượng trong cuộc sống thường rất đa diện và phức tạp, trong khi nhận thức của mỗi cá nhân lại luôn bị giới hạn bởi hoàn cảnh hoặc năng lực cá nhân. Lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác giúp chúng ta bổ sung những mảnh ghép còn thiếu, từ đó có được cái nhìn toàn diện và chính xác hơn. Ngược lại, nếu luôn coi mình là trung tâm và phủ nhận mọi ý kiến khác biệt, chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy của sự định kiến, bảo thủ như hai vợ chồng người thầy bói trong câu chuyện. Chẳng hạn, khi làm bài tập nhóm, mỗi thành viên sẽ có một cách giải quyết vấn đề dựa trên thế mạnh riêng của họ. Chỉ khi biết lắng nghe, thảo luận và kết hợp các ý tưởng đó lại, nhóm mới có thể tìm ra phương án tối ưu nhất cho công việc chung.
Tình huống truyện: Đó là tình huống đối lập về thái độ sống và hành động của hai nhân vật trước những biến đổi của tự nhiên (thiên tai, mùa màng): Khi thuận lợi (mùa hè): Kiến miệt mài làm tổ và tích trữ thức ăn dù bị chế giễu; còn Ve Sầu chỉ mải mê ca hát, hưởng thụ và chủ quan cho rằng thức ăn luôn sẵn có. Khi nghịch cảnh đến (mùa đông): Thời tiết khắc nghiệt, thức ăn cạn kiệt, đẩy hai nhân vật vào hai hoàn cảnh trái ngược: Kiến no đủ, an toàn trong tổ; Ve Sầu đói rét, kiệt sức. 2. Vai trò của tình huống truyện Bộc lộ tính cách: Làm nổi bật sự tương phản giữa cái tầm nhìn xa, sự chăm chỉ của Kiến và sự nông nổi, lười biếng của Ve Sầu. Thúc đẩy cốt truyện: Tạo ra mâu thuẫn và cách giải quyết mâu thuẫn , giúp câu chuyện hấp dẫn hơn
Tình huống trên để tác giả gửi gắm bài học đạo lý: Ai lười biếng, chủ quan sẽ phải trả giá; ai chăm chỉ, lo xa sẽ được hưởng thành quả bền vững.
Kiến và Về sầu để lại cho em bài học:
Cần cù và chăm chỉ: Thành quả không tự nhiên mà có. Muốn có cuộc sống no đủ và an toàn, chúng ta phải bỏ công sức lao động, không nên lười biếng hay ỷ lại vào hoàn cảnh "thừa thãi" nhất thời
Tư duy lo xa : Cuộc đời không phải lúc nào cũng thuận lợi. Việc chủ động chuẩn bị, tích lũy nguồn lực (kiến thức, tài chính, kỹ năng) khi còn có điều kiện sẽ giúp ta vững vàng vượt qua những "mùa đông" khó khăn, thử thách Không chủ quan, kiêu ngạo: Đừng vì sự thoải mái trước mắt mà chủ quan hay chế giễu nỗ lực của người khác. Sự chủ quan của Ve Sầu chính là nguyên nhân dẫn đến tình cảnh khốn cùng khi thiên tai, nghịch cảnh ập đến.
Bài làm
Bác Hồ là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam ta. Suốt cả cuộc đời mình, Bác sống thanh bạch, giản dị. Những câu chuyện về Bác luôn đem đến những cảm xúc ý nghĩa và bài học giá trị. Trong những câu chuyện ấy, em nhớ nhất là câu chuyện về chiếc vòng bạc.
Chuyện xảy ra từ lúc Bác đang ở Pác Pó trong những năm tháng ta đang chuẩn bị cho kháng chiến chống giặc ngoại xâm. Tuy là một vị lãnh tụ, nhưng Bác rất hòa đồng và yêu thương tất cả mọi người, giống như một vị cha già vậy. Đặc biệt, các em nhỏ lại càng yêu quý Bác hơn, lúc nào cũng quấn quýt bên Bác như đang chơi với ông của mình. Ít lâu sau, Bác rời Pác Pó để về xuôi thực hiện công việc. Lúc chia tay, người dân ai cũng buồn lắm. Bỗng có một bé gái hằng ngày thường được Bác bế, tiến lại và xin được Bác mua cho chiếc vòng bạc làm quà.
Hai năm sau, Bác lại lần nữa trở về Pác Pó, và bé gái năm xưa cũng đã lớn hơn rồi. Mọi người và cả chính cô bé cũng không còn nhớ về sự kiện năm đó nữa. Ấy thế mà, sau khi chào hỏi mọi người, Bác đã chủ động gọi cô bé ấy, rồi lấy từ trong túi một chiếc vòng bạc mới đưa cho cô bé. Thấy mọi người đều ngỡ ngàng, Bác mỉm cười hiền từ và giải thích “Cháu nó nhờ mua tức là nó thích lắm, mình là người lớn đã hứa thì phải làm được, đó là "chữ tín". Chúng ta cần phải giữ trọn niềm tin với mọi người”. Lời dạy ấy của Bác khiến tất cả mọi người có mặt ngày hôm đó hết sức xúc động và ghi nhớ mãi.
Bác là một vị lãnh tụ với biết bao việc lớn, vậy mà vẫn luôn nhớ và giữ lời hứa với một cô bé dù đã hai năm trôi qua. Chính Bác đã lấy mình làm tấm gương để mọi người học tập và noi theo.