Đặng Quý Thắng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Quý Thắng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1

Trong truyện ngụ ngôn trên, hai vợ chồng người thầy bói là những nhân vật điển hình đại diện cho lối nhìn nhận phiến diện và thái độ cố chấp trong cuộc sống. Tác giả dân gian đã đặt họ vào một tình huống đầy trớ trêu: chồng đui mà vợ thì điếc. Do khuyết tật giác quan, người vợ chỉ nhìn thấy cờ phướn, còn người chồng chỉ nghe thấy tiếng trống kèn khi đi qua đám ma. Lẽ ra, họ phải nương tựa và bù trừ khiếm khuyết cho nhau, nhưng cả hai lại chọn cách bảo thủ, khăng khăng bảo vệ ý kiến cá nhân và lớn tiếng mắng nhiếc đối phương. Tiếng cười châm biếm bật lên từ sự tương phản giữa nhận thức hạn hẹp bên trong với hiện thực khách quan đầy đủ bên ngoài. Qua hai nhân vật này, truyện phê phán sâu sắc những kẻ nông cạn, luôn tự coi mình là trung tâm mà phủ nhận góc nhìn của người khác. Nhân vật chính là tấm gương nhắc nhở chúng ta về bài học lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt để tránh rơi vào những cuộc tranh cãi vô nghĩa.

Câu2

Trong kỷ nguyên số, các nền tảng mạng xã hội phát triển vũ bão, hứa hẹn kết nối hàng tỷ người trên thế giới. Thế nhưng, một nghịch lý trớ trêu đang diễn ra: thế giới càng kết nối, con người càng cảm thấy tách biệt. Tôi hoàn toàn tán thành với quan điểm: "Mạng xã hội khiến con người cô đơn hơn.".

Mạng xã hội bản chất chỉ là những tương tác ảo thông qua những nút "thích", lượt "chia sẻ" hay những dòng bình luận vô hồn. Chúng ta dễ dàng có hàng ngàn "bạn bè" trên thế giới ảo, nhưng lại chẳng có nổi một người tri kỷ ngoài đời thực để sẻ chia lúc yếu lòng. Sự bận rộn trên không gian mạng vô tình cắt đứt các sợi dây liên kết ngoài đời thực. Thay vì trò chuyện, nhìn vào mắt nhau, con người lại chọn cách cúi đầu lướt điện thoại trong các cuộc gặp gỡ.

Hơn thế nữa, mạng xã hội là nơi phô diễn những điều hoàn mỹ nhất của mỗi cá nhân. Khi liên tục chứng kiến cuộc sống hào nhoáng, thành công của người khác, chúng ta dễ rơi vào tâm lý tự ti, đố kỵ và hội chứng "sợ bị bỏ lại phía sau" (FOMO). Nỗi bất an ấy đẩy con người vào vỏ bọc của sự mặc cảm, tự cô lập mình với thế giới xung quanh. Khi tắt màn hình điện thoại, đối diện với bốn bức tường, sự trống trải và cô đơn càng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

Tuy nhiên, mạng xã hội không hoàn toàn là xấu nếu chúng ta biết sử dụng một cách thông minh. Để không trở thành "nô lệ" của sự cô đơn trực tuyến, mỗi người cần học cách cân bằng giữa cuộc sống ảo và đời thực. Hãy chủ động tắt thông báo, bước ra ngoài, tham gia các hoạt động xã hội và trân trọng những cái ôm, những cuộc đối thoại trực tiếp với người thân yêu.

Tóm lại, mạng xã hội giống như một chiếc gương phản chiếu cuộc sống nhưng không thể thay thế được cuộc sống. Đừng để những kết nối công nghệ làm nguội lạnh đi hơi ấm giữa con người với con người, khiến chúng ta lạc lõng giữa một thế giới đầy ắp tiếng cười ảo.



Câu 1: Đặc điểm thời gian trong truyện

Thời gian giả định, không xác định cụ thể.,Thể hiện qua từ ngữ phiếm chỉ: "Một hôm".,Đây là đặc điểm thời gian tiêu biểu của truyện ngụ ngôn.

Câu 2: Sự kiện chính trong truyện

Hai vợ chồng thầy bói cãi nhau dữ dội khi đi qua một đám ma,Nguyên nhân do người chồng mù chỉ nghe thấy tiếng trống kèn,Người vợ điếc chỉ nhìn thấy cờ phướn.

Câu 3: Điểm chung của hai nhân vật chính

Đều mang khiếm khuyết về giác quan (chồng mù, vợ điếc).,Đều có tính cách bảo thủ, phiến diện và cố chấp.,Chỉ tin vào nhận thức hạn hẹp của bản thân.,Phủ nhận hoàn toàn ý kiến đúng đắn của người khác.

Câu 4: Đề tài và căn cứ xác định

  • Đề tài: Phê phán lối nhìn nhận phiến diện, chủ quan trong cuộc sống.
  • Căn cứ xác định:
  • Hoàn cảnh mù - điếc của hai nhân vật dẫn đến nhận thức thiếu sót.
  • Cuộc tranh cãi gay gắt dựa trên cái nhìn một chiều của mỗi người.
  • Lời phân xử của người qua đường khẳng định đám ma có cả cờ và trống.

Câu 5: Đoạn văn nghị luận (5 – 7 dòng)

Tôi hoàn toàn đồng ý với ý kiến trên vì mỗi người có một vị trí và góc nhìn khác nhau đối với cùng một sự việc. Nếu chỉ khăng khăng giữ cái tôi định kiến, chúng ta sẽ trở nên thiển cận và đẩy các mối quan hệ vào xung đột. Lắng nghe và tôn trọng người khác giúp ta bù đắp những điểm mù của bản thân để thấu hiểu bản chất toàn diện của vấn đề. Ví dụ, khi nhìn vào một cuốn sách, người đứng bên trái thấy bìa trước, người bên phải thấy bìa sau; chỉ khi hai người lắng nghe nhau, họ mới biết hình dáng trọn vẹn của cuốn sách đó.

Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, em ấn tượng nhất với sự kiện Chiến thắng Điện Biên Phủ gắn liền với tên tuổi của Võ Nguyên Giáp. Đây là một sự kiện có thật đã làm thay đổi lịch sử nước ta.


Năm 1954, quân đội ta dưới sự chỉ huy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã tấn công tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ của thực dân Pháp. Mặc dù điều kiện chiến đấu rất khó khăn, bộ đội và nhân dân ta vẫn kiên cường chiến đấu suốt nhiều ngày đêm. Họ kéo pháo bằng tay, đào hầm hào và vượt qua bom đạn để tiến gần hơn đến cứ điểm của địch.


Sau 56 ngày đêm chiến đấu gian khổ, quân ta đã giành được chiến thắng vang dội. Lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm của tướng Christian de Castries. Chiến thắng Điện Biên Phủ đã buộc thực dân Pháp phải ký Hiệp định chấm dứt chiến tranh ở Đông Dương.


Sự kiện lịch sử này giúp em hiểu rằng nhờ sự đoàn kết, lòng dũng cảm và tinh thần yêu nước của dân tộc mà đất nước ta đã giành được độc lập. Em cảm thấy rất tự hào về lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam.



 Phải chăm chỉ, siêng năng Phải biết lo xa, chuẩn bị cho tương lai





Một đêm, trời bỗng dưng nổi cơn mưa bão, cây cối ngả nghiêng. Nước trút xuống như thác. Cành cây khô bị gãy, văng đi rất xa, văng cả đôi bạn thân xuống đất. Chúng phải cố sống bám lấy rễ cây để khỏi bị nước mưa cuốn đi.


Sáng hôm sau, trời lại quang đãng. Kiến và ve đều ướt lướt thướt, mình mẩy đau như dần. Kiến bỗng nảy ra một ý nghĩ: “Phải làm tổ để tránh mưa gió”. Kiến bàn bạc với Ve Sầu, Ve Sầu mỉm cười:


Chúng ta từ trước tới giờ vẫn sống trên cành cây. Gió bão năm thì mười họa mới có một lần, hơi đâu mà làm tổ cho mệt xác.