Nguyễn Minh Hải

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Minh Hải
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài học mà em rút ra từ truyện là không nên hoàn toàn tin tưởng mọi người xung quanh giúp đỡ khi gặp khó khăn, chỉ có chính mình mới có thể vượt qua những khó khăn trong cuộc đời mình.

 Bác nông dân: Lúc đầu giúp lừa ra khỏi giếng, nhưng sau nghĩ lừa già không còn quan trọng và cái giếng cũng cần được lấp. Vì thế, nhanh chóng buông xuôi, bỏ cuộc, quyết định lấp giếng.

- Con lừa: Lúc đầu kêu la thảm thiết muốn thoát khỏi giếng nhưng khi biết mình không còn quan trọng trong mắt Bác nông dân nên đã khôn ngoan, dùng chính những xẻng đất muốn vùi lấp mình để tự giúp mình thoát ra khỏi cái giếng.

Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, đã có nhiều đóng góp quan trọng trong công cuộc đấu tranh và giành độc lập cho đất nước. Một trong những sự việc nổi bật nhất trong cuộc đời của Bác là đi tìm đường cứu nước năm 1911.

Vào năm 1911, Bác rời cảng Nhà Rồng, bắt đầu cuộc hành trình tìm kiếm côn đường cứu nước để giải phóng dân tộc. Người đã phải làm nhiều ngành nghề như phụ bếp trên tàu và làm công nhân ở Pháp, Mĩ và nhiều nước khác Qua đó, Bác đã tích lũy được nhiều kiến thức và kinh nghiệm quý báu góp phần cho việc giải phóng dân tộc của Người.

Sự việc này chính là bước ngoặt trong cuộc đời của Hồ Chí Minh góp phần vào độc lập của dân tộc Việt Nam và nhiều phong trào khởi nghĩa khác trên toàn thế giới.

Qua câu truyện " Kiến và Ve Sầu " đã để lại cho em bài học về sự chăm chỉ của Kiến và cái giá của sự lười biếng của Ve Sầu

Tình huống của văn bản là vào mùa đông, khi Kiến đã chuẩn bị đầy đủ thức ăn và chỗ ở, còn Ve Sầu thì không có gì, rơi vào cảnh đói rét.

Qua đó ta thấy rằng Kiến là người chăm chỉ còn Ve Sầu thì lười biếng