Bùi Đức An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Đức An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

ối ôi khó vậy bạn

Câu 1: Cảm nhận về văn bản "Ảnh Bác" Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh thật thân thương về Bác Hồ qua con mắt trẻ thơ. Hình ảnh Bác hiện lên không phải trên cao xa mà ngay trong căn nhà nhỏ, treo cạnh lá cờ đỏ, mỉm cười nhìn các cháu vui đùa, khiến Bác trở nên gần gũi, ấm áp như ông, như cha. Những hình ảnh "ngoài sân có mấy con gà", "ngoài vườn có mấy quả na chín" càng làm không gian thêm quen thuộc, bình dị. Lời Bác dạy "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa. Trồng rau, quét bếp, đuổi gà" tuy đơn giản nhưng chứa đựng bài học về sự chăm chỉ, tự giác. Đặc biệt, câu thơ "Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi" thể hiện sự cảnh giác, yêu nước sâu sắc, nhắc nhở các cháu không quên nhiệm vụ bảo vệ đất nước, dù trong hoàn cảnh nào. Dù bận trăm công ngàn việc, Bác vẫn luôn dõi theo và mỉm cười với thiếu nhi, làm cho tình cảm Bác cháu càng thêm gắn bó. Bài thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về tình yêu thương của Bác và trách nhiệm của thế hệ trẻ.  Câu 2: Bài văn kể kỉ niệm sâu sắc với bạn bè (Bài viết này sẽ là một bài mẫu. Bạn có thể thay thế bằng kỷ niệm của chính mình.) Kỉ niệm ngày chia tay dưới gốc cây phượng già Sân trường cấp hai đã vắng lặng từ lâu, chỉ còn lại em và Minh, đứa bạn thân nhất của mình, ngồi lặng lẽ dưới gốc cây phượng già quen thuộc. Tiếng ve sầu rả rích như thay lời ve vuốt cho những cảm xúc buồn bã đang ùa về, báo hiệu một mùa chia tay sắp đến. Minh và mình quen nhau từ ngày đầu tiên bước chân vào lớp 6, cùng một tổ, cùng một bàn, rồi dần trở thành đôi bạn thân không thể tách rời. Chúng mình cùng nhau trải qua bao kỉ niệm: những giờ ra chơi trốn tìm, những lần cùng nhau ôn bài cho đến khuya, những buổi trưa hè trốn ngủ để đọc truyện dưới gốc cây đa, hay những lần tranh cãi rồi lại làm lành chỉ sau vài phút. Minh luôn là người lắng nghe mình tâm sự, là người động viên mình khi gặp khó khăn, và cũng là người cùng mình chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong suốt những năm tháng hồn nhiên ấy. Hôm nay là buổi cuối cùng chúng mình được ở bên nhau ở mái trường này. Minh lấy trong túi ra một chiếc vòng tay đan bằng chỉ màu xanh dương, đưa cho mình: "Cậu giữ lấy nhé, để sau này dù đi đâu, mình cũng nhớ đến nhau". Mình nhận lấy chiếc vòng, cảm giác mát lạnh và hơi sần sùi của sợi chỉ khiến lòng mình nghẹn lại. Mình cũng lấy ra một món quà nhỏ - một chiếc bút bi có hình con mèo dễ thương mà mình đã mua từ tuần trước - trao cho Minh. "Cậu mang theo nhé, dùng nó để viết tiếp những ước mơ của chúng mình". Dưới tán phượng đỏ rực, chúng mình đã không nói nhiều, chỉ có những cái ôm thật chặt và những lời hứa hẹn: "Dù có xa cách, nhất định chúng mình vẫn là bạn thân nhé!". Những giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa cùng tiếng ve như một bản nhạc chia tay buồn nhưng cũng đầy hy vọng. Mùa hè năm ấy, chúng mình chia tay nhau để mỗi đứa một con đường. Nhưng kỉ niệm dưới gốc cây phượng già ấy, tình bạn trong sáng, gắn bó ấy mãi mãi là một phần ký ức đẹp đẽ, là nguồn động lực vô giá để mình vững bước trên những chặng đường tiếp theo. Cây phượng già vẫn đứng đó, chứng kiến bao thế hệ học trò, và cũng là nhân chứng cho tình bạn của chúng mình, một tình bạn sẽ mãi bền chặt theo thời gian.
Câu 1: Cảm nhận về văn bản "Ảnh Bác" Bài thơ "Ảnh Bác" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh thật thân thương về Bác Hồ qua con mắt trẻ thơ. Hình ảnh Bác hiện lên không phải trên cao xa mà ngay trong căn nhà nhỏ, treo cạnh lá cờ đỏ, mỉm cười nhìn các cháu vui đùa, khiến Bác trở nên gần gũi, ấm áp như ông, như cha. Những hình ảnh "ngoài sân có mấy con gà", "ngoài vườn có mấy quả na chín" càng làm không gian thêm quen thuộc, bình dị. Lời Bác dạy "Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa. Trồng rau, quét bếp, đuổi gà" tuy đơn giản nhưng chứa đựng bài học về sự chăm chỉ, tự giác. Đặc biệt, câu thơ "Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra nằm ngồi" thể hiện sự cảnh giác, yêu nước sâu sắc, nhắc nhở các cháu không quên nhiệm vụ bảo vệ đất nước, dù trong hoàn cảnh nào. Dù bận trăm công ngàn việc, Bác vẫn luôn dõi theo và mỉm cười với thiếu nhi, làm cho tình cảm Bác cháu càng thêm gắn bó. Bài thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc về tình yêu thương của Bác và trách nhiệm của thế hệ trẻ.  Câu 2: Bài văn kể kỉ niệm sâu sắc với bạn bè (Bài viết này sẽ là một bài mẫu. Bạn có thể thay thế bằng kỷ niệm của chính mình.) Kỉ niệm ngày chia tay dưới gốc cây phượng già Sân trường cấp hai đã vắng lặng từ lâu, chỉ còn lại em và Minh, đứa bạn thân nhất của mình, ngồi lặng lẽ dưới gốc cây phượng già quen thuộc. Tiếng ve sầu rả rích như thay lời ve vuốt cho những cảm xúc buồn bã đang ùa về, báo hiệu một mùa chia tay sắp đến. Minh và mình quen nhau từ ngày đầu tiên bước chân vào lớp 6, cùng một tổ, cùng một bàn, rồi dần trở thành đôi bạn thân không thể tách rời. Chúng mình cùng nhau trải qua bao kỉ niệm: những giờ ra chơi trốn tìm, những lần cùng nhau ôn bài cho đến khuya, những buổi trưa hè trốn ngủ để đọc truyện dưới gốc cây đa, hay những lần tranh cãi rồi lại làm lành chỉ sau vài phút. Minh luôn là người lắng nghe mình tâm sự, là người động viên mình khi gặp khó khăn, và cũng là người cùng mình chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn trong suốt những năm tháng hồn nhiên ấy. Hôm nay là buổi cuối cùng chúng mình được ở bên nhau ở mái trường này. Minh lấy trong túi ra một chiếc vòng tay đan bằng chỉ màu xanh dương, đưa cho mình: "Cậu giữ lấy nhé, để sau này dù đi đâu, mình cũng nhớ đến nhau". Mình nhận lấy chiếc vòng, cảm giác mát lạnh và hơi sần sùi của sợi chỉ khiến lòng mình nghẹn lại. Mình cũng lấy ra một món quà nhỏ - một chiếc bút bi có hình con mèo dễ thương mà mình đã mua từ tuần trước - trao cho Minh. "Cậu mang theo nhé, dùng nó để viết tiếp những ước mơ của chúng mình". Dưới tán phượng đỏ rực, chúng mình đã không nói nhiều, chỉ có những cái ôm thật chặt và những lời hứa hẹn: "Dù có xa cách, nhất định chúng mình vẫn là bạn thân nhé!". Những giọt nước mắt lăn dài trên má, hòa cùng tiếng ve như một bản nhạc chia tay buồn nhưng cũng đầy hy vọng. Mùa hè năm ấy, chúng mình chia tay nhau để mỗi đứa một con đường. Nhưng kỉ niệm dưới gốc cây phượng già ấy, tình bạn trong sáng, gắn bó ấy mãi mãi là một phần ký ức đẹp đẽ, là nguồn động lực vô giá để mình vững bước trên những chặng đường tiếp theo. Cây phượng già vẫn đứng đó, chứng kiến bao thế hệ học trò, và cũng là nhân chứng cho tình bạn của chúng mình, một tình bạn sẽ mãi bền chặt theo thời gian.

Bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am đã chạm đến trái tim em bằng những cảm xúc trong trẻo, mộc mạc về khoảnh khắc giao mùa, khi mùa đông sắp qua nhường chỗ cho mùa xuân ấm áp. Em cảm nhận rõ cái lạnh se se, những hạt mưa phùn lãng đãng, giăng mắc trên những mái nhà, con đường quen thuộc, gợi lên không khí yên bình, tĩnh lặng của làng quê. Nhưng ẩn sau vẻ đẹp dịu dàng ấy là sức sống mãnh liệt đang nhen nhóm: những chồi non lộc biếc, tiếng chim hót líu lo, và cả sự tất bật của con người chuẩn bị cho mùa vụ mới. Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh "nắng vàng ươm gieo hạt mầm hy vọng", bởi nó không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm niềm tin, sự lạc quan vào tương lai. "Mùa về" không chỉ là sự thay đổi của thời tiết mà còn là sự trở lại của những điều tốt đẹp, đánh thức tình yêu thiên nhiên, quê hương trong em, khiến em thêm trân trọng những giá trị bình dị, thân thương.

Tết Trung thu ở quê em luôn là đêm hội trăng rằm rộn ràng, ấm áp nhất, ngập tràn không khí đoàn viên và niềm vui tuổi thơ. àn đêm buông xuống, cả làng quê như bừng sáng bởi sắc màu rực rỡ. Những chiếc đèn ông sao, đèn lồng đủ hình thù (cá chép, thiên nga, ngôi sao...) được kết bằng tre, giấy màu lung linh dưới ánh nến, tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu. Bọn trẻ chúng em tay xách đèn, tay cầm lồng đèn, xúng xính trong những bộ quần áo mới, rủ nhau đi khắp các ngõ xóm, sân đình. Tiếng trống ếch rộn ràng, tiếng hát trống quân vang vọng, hòa cùng tiếng cười giòn tan, khiến không khí thêm náo nhiệt. Rồi mọi người quây quần bên mâm cỗ Trung thu bày trên sân đình, với đủ loại bánh nướng, bánh dẻo thơm lừng, những quả bưởi, quả cam tròn xoe, cùng mớ cào cào, châu chấu tự tay bắt được. Ông bà, cha mẹ kể chuyện chị Hằng, chú Cuội, những câu chuyện cổ tích diệu kỳ, trong khi lũ trẻ mắt tròn xoe, say sưa lắng nghe. Đêm Trung thu ở quê em là đêm của tình thân, của những kỷ niệm ngọt ngào, là dịp để mọi người tạm quên đi những lo toan, sum vầy bên nhau, cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp truyền thống và tình yêu thương gia đình.

Bài thơ "Mùa về" của Phạm Xuân Am đã chạm đến trái tim em bằng những cảm xúc trong trẻo, mộc mạc về khoảnh khắc giao mùa, khi mùa đông sắp qua nhường chỗ cho mùa xuân ấm áp. Em cảm nhận rõ cái lạnh se se, những hạt mưa phùn lãng đãng, giăng mắc trên những mái nhà, con đường quen thuộc, gợi lên không khí yên bình, tĩnh lặng của làng quê. Nhưng ẩn sau vẻ đẹp dịu dàng ấy là sức sống mãnh liệt đang nhen nhóm: những chồi non lộc biếc, tiếng chim hót líu lo, và cả sự tất bật của con người chuẩn bị cho mùa vụ mới. Em đặc biệt xúc động trước hình ảnh "nắng vàng ươm gieo hạt mầm hy vọng", bởi nó không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm niềm tin, sự lạc quan vào tương lai. "Mùa về" không chỉ là sự thay đổi của thời tiết mà còn là sự trở lại của những điều tốt đẹp, đánh thức tình yêu thiên nhiên, quê hương trong em, khiến em thêm trân trọng những giá trị bình dị, thân thương.

Tết Trung thu ở quê em luôn là đêm hội trăng rằm rộn ràng, ấm áp nhất, ngập tràn không khí đoàn viên và niềm vui tuổi thơ. àn đêm buông xuống, cả làng quê như bừng sáng bởi sắc màu rực rỡ. Những chiếc đèn ông sao, đèn lồng đủ hình thù (cá chép, thiên nga, ngôi sao...) được kết bằng tre, giấy màu lung linh dưới ánh nến, tỏa ra thứ ánh sáng vàng dịu. Bọn trẻ chúng em tay xách đèn, tay cầm lồng đèn, xúng xính trong những bộ quần áo mới, rủ nhau đi khắp các ngõ xóm, sân đình. Tiếng trống ếch rộn ràng, tiếng hát trống quân vang vọng, hòa cùng tiếng cười giòn tan, khiến không khí thêm náo nhiệt. Rồi mọi người quây quần bên mâm cỗ Trung thu bày trên sân đình, với đủ loại bánh nướng, bánh dẻo thơm lừng, những quả bưởi, quả cam tròn xoe, cùng mớ cào cào, châu chấu tự tay bắt được. Ông bà, cha mẹ kể chuyện chị Hằng, chú Cuội, những câu chuyện cổ tích diệu kỳ, trong khi lũ trẻ mắt tròn xoe, say sưa lắng nghe. Đêm Trung thu ở quê em là đêm của tình thân, của những kỷ niệm ngọt ngào, là dịp để mọi người tạm quên đi những lo toan, sum vầy bên nhau, cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp truyền thống và tình yêu thương gia đình.

quá vui luôn,vừa nhanh vừa tiện. hhhhiii