Nguyễn Tâm Như
Giới thiệu về bản thân
cho hình chóp S.ABCD
đáy ABCD là hình vuông cạnh a
SA vuông góc (ABCD), SA=\(a\sqrt2\)
đặt hệ trục tọa độ;
A(0,0,0)
B(a,0,0)
D(0,a,0
S(0,0,a\(\sqrt2\) )
gọi M,N lần lượt là hình chiếu của A trên SB,SD.
xét mặt phẳng (AMN).
gọi \(\varphi\) là góc giữa SA và mặt phẳng (AMN).
ta có :
\(\sin\varphi=\frac{\left\vert\overrightarrow{sb}\overrightarrow{.n}\right\vert}{\left\vert\overrightarrow{SB}\right\vert\left\vert\overrightarrow{n}\right\vert}\)
tính được: \(\sin\varphi=\frac{\sqrt3}{2}\)
suy ra :
\(\varphi=60độ\)
vậy góc giữa SB và (AMN) bằng 60 độ.
cho hình chóp S.ABCD
đáy ABCD là hình vuông cạnh a
SA vuông góc (ABCD), SA=\(a\sqrt2\)
đặt hệ trục tọa độ;
A(0,0,0)
B(a,0,0)
D(0,a,0
S(0,0,a\(\sqrt2\) )
gọi M,N lần lượt là hình chiếu của A trên SB,SD.
xét mặt phẳng (AMN).
gọi \(\varphi\) là góc giữa SA và mặt phẳng (AMN).
ta có :
\(\sin\varphi=\frac{\left\vert\overrightarrow{sb}\overrightarrow{.n}\right\vert}{\left\vert\overrightarrow{SB}\right\vert\left\vert\overrightarrow{n}\right\vert}\)
tính được: \(\sin\varphi=\frac{\sqrt3}{2}\)
suy ra :
\(\varphi=60độ\)
vậy góc giữa SB và (AMN) bằng 60 độ.
gọi diện tích mặt nước trong chậu là 1.
sau mỗi giờ lượng bèo tăng gấp 10 lần.
sau 12 giờ bèo phủ kín mặt nước.
gọi t là thời gian để bèo phủ \(\frac15\) mặt nước.
ta có:
\(\frac15.10^{12-t}=1\)
\(10^{12-t}=5\)
vậy log cơ số 10:
12-t=\(\log\overline{_{}^{}}_{10}^{}5\)
t=12-\(\log_{10}^{}5\)
\(\log_{10}^{}5\) xấp xỉ=0,699
t xấp xỉ =11,3
vậy sau khoảng 11,3 giờ bèo phủ 1/5 mặt nước
Câu 1. Phân tích nhân vật bé Em trong văn bản 'Áo Tết'.
Trong truyện ngắn 'Áo Tết', nhân vật bé Em hiện lên với tâm hồn tinh tế và lòng nhân hậu đáng quý. Ban đầu, bé Em là một cô bé hồn nhiên, có phần ham khoe khoang khi háo hức nghĩ đến chiếc áo đầm hồng thắt nơ, viền kim tuyến sẽ khiến bạn bè 'lé con mắt'. Tuy nhiên, bước ngoặt cảm xúc xuất hiện khi bé Em nhận ra sự đối lập giữa gia cảnh mình và Bích. Chứng kiến cảnh bạn phải nhường đồ mới cho các em và ánh mắt Bích 'xịu xuống' vì tủi thân, lòng trắc ẩn trong bé Em đã trỗi dậy. Cô bé không chỉ im lặng để bảo vệ lòng tự trọng của bạn mà còn có hành động vô cùng cao thượng: quyết định cất chiếc đầm hồng rực rỡ vào tủ, chỉ mặc chiếc áo thun in hình mèo bự để trở nên tương đồng với bộ đồ giản dị của Bích. Suy nghĩ 'đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được' cho thấy một sự trưởng thành và tinh tế hiếm có. Bé Em đã thấu hiểu rằng tình bạn chân thành quý giá hơn mọi sự phù phiếm ngoài thân. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa thành công một nhân cách đẹp, biết sẻ chia và trân trọng những giá trị tâm hồn.
Câu 2. Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bàn về việc cân bằng giá trị vật chất và giá trị tinh thần trong cuộc sống. Đồng thời, hãy đề xuất những việc làm cụ thể để xây dựng lối sống hài hoà, cân bằng giữa giá trị vật chất và tinh thần.
BÀI LÀM
Trong những trang văn của Nguyễn Ngọc Tư, tình người luôn hiện lên lấp lánh như sương mai trên cỏ. Câu chuyện "Áo Tết" với hình ảnh hai đứa trẻ và những bộ quần áo mới không chỉ là một mẩu chuyện về ngày Tết, mà còn là một bức họa tuyệt đẹp về sự cảm thông. Hình ảnh bé Em quyết định cất chiếc đầm hồng thắt nơ lộng lẫy để mặc chiếc áo thun mèo bự giản dị đi chơi cùng bé Bích đã gợi mở một vấn đề nhân văn sâu sắc về sự cân bằng giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần trong cuộc sống.
Trong tác phẩm, chiếc áo đầm hồng thắt nơ, bâu viền kim tuyến đại diện cho giá trị vật chất – niềm kiêu hãnh và ước muốn tỏa sáng của đứa trẻ. Ngược lại, nụ cười tủm tỉm khi nghĩ về bạn hay sự lặng im khi thấy bạn buồn chính là giá trị tinh thần, sự thấu cảm và lòng trắc ẩn. Vật chất là phương tiện để con người cảm thấy tự tin và đầy đủ, nhưng tinh thần mới là thứ định nghĩa chúng ta là ai. Nếu bé Em cứ mặc chiếc đầm ấy đi cạnh bé Bích người bạn chỉ có một bộ đồ mới duy nhất nhường lại từ các em thì chiếc áo ấy dù đẹp đến đâu cũng sẽ trở nên thô thiển và thiếu tinh tế. Khoảng cách giàu nghèo lúc ấy sẽ không còn nằm ở ví tiền, mà nằm ở sự xa cách giữa người với người.
Sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần là một nghệ thuật sống. Khi ta biết tiết chế những giá trị ngoài thân để bảo vệ lòng tự trọng và niềm vui của người khác, đó là lúc ta giàu có nhất. Bài học từ bé Em cho thấy hạnh phúc không nằm ở việc ta có bốn bộ đồ mới hay mặc đồ hồng nổi nhất, mà nằm ở chỗ ta có đủ tinh tế để nhận ra ánh mắt bạn mình đang "xịu xuống" hay không. Trong xã hội hiện đại, con người thường mải mê khoác lên mình những bộ cánh xa hoa nhưng lại để tâm hồn gầy gộc vì thiếu đi sự sẻ chia. Cân bằng không có nghĩa là chối bỏ cái đẹp, mà là biết khi nào nên lộng lẫy và khi nào nên giản đơn để hòa nhịp cùng người khác.
Để xây dựng một lối sống hài hòa, chúng ta cần bắt đầu từ những rung cảm nhỏ bé nhất.Trước hết, hãy học cách quan sát bằng trái tim. Giống như bé Em đã nhìn vào gương mặt bạn để thấy được nỗi buồn ẩn sau nụ cười, chúng ta cần học cách thấu hiểu hoàn cảnh của những người xung quanh trước khi phô trương sự đủ đầy của mình. Thứ hai, hãy thực hành lối sống giản dị hóa vật chất. Đừng biến mình thành nô lệ của những trào lưu hay sự so đo hơn kém. Hãy nhớ rằng bộ đồ may sẵn của Bích hay chiếc áo mèo bự của bé Em vẫn khiến cô giáo khen 'hai đứa lớn hết trơn', bởi vẻ đẹp của con người nằm ở sự trưởng thành và nhân cách. Cuối cùng, hãy đầu tư cho những trải nghiệm gắn kết. Một buổi đi thăm cô giáo, một nụ cười hồn nhiên bên trái bắp nướng giá trị hơn nhiều so với việc chỉ đứng soi mình trước hương.
Kết thúc câu chuyện, Nguyễn Ngọc Tư viết: 'Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân'. Câu nói ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho tất cả chúng ta. Giá trị vật chất chỉ là lớp vỏ, còn sự chân thành mới là cốt lõi của hạnh phúc. Hãy sống sao cho mỗi bước chân đi qua, chúng ta không chỉ để lại dấu ấn của những món đồ đắt tiền, mà còn để lại hơi ấm của sự thấu cảm. Bởi sau cùng, thứ trang sức đẹp nhất mà mỗi người có thể khoác lên mình chính là lòng trắc ẩn.
Câu 1. Phân tích nhân vật bé Em trong văn bản 'Áo Tết'.
Trong truyện ngắn 'Áo Tết', nhân vật bé Em hiện lên với tâm hồn tinh tế và lòng nhân hậu đáng quý. Ban đầu, bé Em là một cô bé hồn nhiên, có phần ham khoe khoang khi háo hức nghĩ đến chiếc áo đầm hồng thắt nơ, viền kim tuyến sẽ khiến bạn bè 'lé con mắt'. Tuy nhiên, bước ngoặt cảm xúc xuất hiện khi bé Em nhận ra sự đối lập giữa gia cảnh mình và Bích. Chứng kiến cảnh bạn phải nhường đồ mới cho các em và ánh mắt Bích 'xịu xuống' vì tủi thân, lòng trắc ẩn trong bé Em đã trỗi dậy. Cô bé không chỉ im lặng để bảo vệ lòng tự trọng của bạn mà còn có hành động vô cùng cao thượng: quyết định cất chiếc đầm hồng rực rỡ vào tủ, chỉ mặc chiếc áo thun in hình mèo bự để trở nên tương đồng với bộ đồ giản dị của Bích. Suy nghĩ 'đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được' cho thấy một sự trưởng thành và tinh tế hiếm có. Bé Em đã thấu hiểu rằng tình bạn chân thành quý giá hơn mọi sự phù phiếm ngoài thân. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư đã khắc họa thành công một nhân cách đẹp, biết sẻ chia và trân trọng những giá trị tâm hồn.
Câu 2. Viết bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) bàn về việc cân bằng giá trị vật chất và giá trị tinh thần trong cuộc sống. Đồng thời, hãy đề xuất những việc làm cụ thể để xây dựng lối sống hài hoà, cân bằng giữa giá trị vật chất và tinh thần.
BÀI LÀM
Trong những trang văn của Nguyễn Ngọc Tư, tình người luôn hiện lên lấp lánh như sương mai trên cỏ. Câu chuyện "Áo Tết" với hình ảnh hai đứa trẻ và những bộ quần áo mới không chỉ là một mẩu chuyện về ngày Tết, mà còn là một bức họa tuyệt đẹp về sự cảm thông. Hình ảnh bé Em quyết định cất chiếc đầm hồng thắt nơ lộng lẫy để mặc chiếc áo thun mèo bự giản dị đi chơi cùng bé Bích đã gợi mở một vấn đề nhân văn sâu sắc về sự cân bằng giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần trong cuộc sống.
Trong tác phẩm, chiếc áo đầm hồng thắt nơ, bâu viền kim tuyến đại diện cho giá trị vật chất – niềm kiêu hãnh và ước muốn tỏa sáng của đứa trẻ. Ngược lại, nụ cười tủm tỉm khi nghĩ về bạn hay sự lặng im khi thấy bạn buồn chính là giá trị tinh thần, sự thấu cảm và lòng trắc ẩn. Vật chất là phương tiện để con người cảm thấy tự tin và đầy đủ, nhưng tinh thần mới là thứ định nghĩa chúng ta là ai. Nếu bé Em cứ mặc chiếc đầm ấy đi cạnh bé Bích người bạn chỉ có một bộ đồ mới duy nhất nhường lại từ các em thì chiếc áo ấy dù đẹp đến đâu cũng sẽ trở nên thô thiển và thiếu tinh tế. Khoảng cách giàu nghèo lúc ấy sẽ không còn nằm ở ví tiền, mà nằm ở sự xa cách giữa người với người.
Sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần là một nghệ thuật sống. Khi ta biết tiết chế những giá trị ngoài thân để bảo vệ lòng tự trọng và niềm vui của người khác, đó là lúc ta giàu có nhất. Bài học từ bé Em cho thấy hạnh phúc không nằm ở việc ta có bốn bộ đồ mới hay mặc đồ hồng nổi nhất, mà nằm ở chỗ ta có đủ tinh tế để nhận ra ánh mắt bạn mình đang "xịu xuống" hay không. Trong xã hội hiện đại, con người thường mải mê khoác lên mình những bộ cánh xa hoa nhưng lại để tâm hồn gầy gộc vì thiếu đi sự sẻ chia. Cân bằng không có nghĩa là chối bỏ cái đẹp, mà là biết khi nào nên lộng lẫy và khi nào nên giản đơn để hòa nhịp cùng người khác.
Để xây dựng một lối sống hài hòa, chúng ta cần bắt đầu từ những rung cảm nhỏ bé nhất.Trước hết, hãy học cách quan sát bằng trái tim. Giống như bé Em đã nhìn vào gương mặt bạn để thấy được nỗi buồn ẩn sau nụ cười, chúng ta cần học cách thấu hiểu hoàn cảnh của những người xung quanh trước khi phô trương sự đủ đầy của mình. Thứ hai, hãy thực hành lối sống giản dị hóa vật chất. Đừng biến mình thành nô lệ của những trào lưu hay sự so đo hơn kém. Hãy nhớ rằng bộ đồ may sẵn của Bích hay chiếc áo mèo bự của bé Em vẫn khiến cô giáo khen 'hai đứa lớn hết trơn', bởi vẻ đẹp của con người nằm ở sự trưởng thành và nhân cách. Cuối cùng, hãy đầu tư cho những trải nghiệm gắn kết. Một buổi đi thăm cô giáo, một nụ cười hồn nhiên bên trái bắp nướng giá trị hơn nhiều so với việc chỉ đứng soi mình trước hương.
Kết thúc câu chuyện, Nguyễn Ngọc Tư viết: 'Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân'. Câu nói ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng cho tất cả chúng ta. Giá trị vật chất chỉ là lớp vỏ, còn sự chân thành mới là cốt lõi của hạnh phúc. Hãy sống sao cho mỗi bước chân đi qua, chúng ta không chỉ để lại dấu ấn của những món đồ đắt tiền, mà còn để lại hơi ấm của sự thấu cảm. Bởi sau cùng, thứ trang sức đẹp nhất mà mỗi người có thể khoác lên mình chính là lòng trắc ẩn.