Trần Nguyễn Diệu My

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Nguyễn Diệu My
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Bài làm

Trong dòng chảy của văn học Việt Nam hiện đại, Thạch Lam luôn để lại dấu ấn riêng bởi lối viết nhẹ nhàng mà sâu sắc, đi vào những rung động tinh tế của đời sống con người. Đoạn trích trong truyện ngắn Trở về đã khắc họa đầy ám ảnh cuộc gặp gỡ giữa Tâm và người mẹ già sau nhiều năm xa cách, qua đó làm nổi bật bi kịch của sự xa rời tình thân và sự lạnh nhạt trong tâm hồn con người.

Trước hết, khung cảnh khi Tâm trở về đã gợi lên một không gian quen thuộc mà hiu quạnh. Ngôi nhà cũ “vẫn như trước”, chỉ “sụp thấp hơn” và “mái gianh xơ xác hơn”, những chi tiết ấy không chỉ tả thực sự nghèo nàn mà còn gợi cảm giác thời gian trôi đi trong lặng lẽ, in dấu sự tàn phai của cuộc đời người mẹ. Không gian “bốn bề yên lặng” càng làm nổi bật sự cô đơn, quạnh quẽ của bà cụ trong những năm tháng xa con. Cảnh vật dường như không đổi, nhưng con người thì đã đổi thay, tạo nên một nỗi buồn man mác, thấm thía.

Cuộc gặp gỡ giữa hai mẹ con diễn ra đầy xúc động nhưng cũng chất chứa nghịch lí. Người mẹ già “ứa nước mắt” khi nhận ra con, lời nói nghẹn ngào: “Con đã về đấy ư?” thể hiện niềm vui xen lẫn tủi thân sau bao năm mong đợi. Trong khi đó, Tâm lại tỏ ra xa lạ, câu nói “khó khăn mới ra khỏi miệng” cho thấy sự gượng gạo, thiếu tự nhiên. Những câu hỏi của Tâm mang tính xã giao, hờ hững, trái ngược hoàn toàn với tình cảm tha thiết của người mẹ. Đặc biệt, khi nghe mẹ kể về cô Trinh – người vẫn nhớ đến mình – Tâm chỉ “nhún vai”, biểu hiện rõ sự vô cảm và dửng dưng.

Diễn biến tâm lí của Tâm được khắc họa tinh tế qua những chi tiết nhỏ nhưng đắt giá. Chàng cảm thấy “ẩm thấp” như “thấm vào người”, không chỉ là cảm giác vật lí mà còn là sự khó chịu trong tâm hồn khi phải đối diện với quá khứ và tình thân. Tâm lơ đãng trước những câu chuyện của mẹ, coi cuộc sống ở quê “không có liên lạc gì” với cuộc sống của mình. Sự thay đổi ấy phản ánh một con người đã bị lối sống thành thị làm cho trở nên thực dụng, xa rời cội nguồn, đánh mất đi những tình cảm thiêng liêng nhất.

Trái ngược với Tâm là hình ảnh người mẹ giàu tình yêu thương và sự hi sinh. Bà luôn âu yếm, lo lắng cho con từ sức khỏe đến công việc, dù bản thân sống trong cảnh cô đơn, thiếu thốn. Lời mời con ở lại ăn cơm, ánh nhìn “khẩn khoản” đều thể hiện mong muốn giản dị: được gần con thêm chút nữa. Thế nhưng, Tâm lại vội vã ra đi, lấy lí do bận rộn, thậm chí còn thể hiện sự “kiêu ngạo” khi đưa tiền cho mẹ. Hành động ấy tưởng như là hiếu thảo nhưng thực chất lại lạnh lùng, bởi nó thay thế tình cảm bằng vật chất. Chi tiết bà cụ “run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt” càng làm nổi bật nỗi tủi thân, đau đớn của người mẹ.

Qua đoạn trích, Thạch Lam đã thể hiện một cách sâu sắc bi kịch của tình cảm gia đình trong xã hội cũ: khi con người chạy theo cuộc sống vật chất mà quên đi những giá trị tinh thần. Đồng thời, tác giả cũng bày tỏ niềm xót thương đối với những người mẹ già cô đơn, luôn yêu thương con vô điều kiện nhưng không được đáp lại xứng đáng.

Tóm lại, bằng giọng văn nhẹ nhàng, giàu chất trữ tình và nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế, đoạn trích Trở về đã để lại trong lòng người đọc nhiều suy ngẫm. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng Tâm mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân trọng tình cảm gia đình, gìn giữ sợi dây yêu thương thiêng liêng giữa những người thân yêu.


Câu 1.
Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.


Câu 2.
Người bộc lộ cảm xúc là nhân vật “tôi” (người lính/khách qua đường).
Đó là cuộc gặp gỡ giữa “tôi” với một bà mẹ nghèo ở vùng quê.


Câu 3.

  • Biện pháp tu từ: So sánh (“hơn nhiều chăn đệm”)
  • Tác dụng:
    • Làm nổi bật hơi ấm đặc biệt của ổ rơm – tuy giản dị nhưng lại ấm áp hơn cả chăn đệm.
    • Gợi lên tình người chân thành, mộc mạc, vượt lên trên giá trị vật chất.

Câu 4.
Hình ảnh “ổ rơm” vừa mang ý nghĩa tả thực (chỗ ngủ giản dị của người nông dân), vừa mang ý nghĩa biểu tượng cho tình yêu thương, sự sẻ chia ấm áp của con người trong hoàn cảnh nghèo khó.


Câu 5.
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là ca ngợi tình người ấm áp, mộc mạc và thiêng liêng trong cuộc sống nghèo khó.


Câu 6.
Bài thơ Hơi ấm ổ rơm của Nguyễn Duy đã để lại trong em nhiều xúc động sâu sắc. Qua hình ảnh ổ rơm giản dị, tác giả đã làm nổi bật vẻ đẹp của tình người ấm áp giữa cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Dù nghèo khó, bà mẹ vẫn sẵn lòng chia sẻ chỗ ngủ và hơi ấm cho người khách lạ, khiến “tôi” cảm nhận được sự yêu thương chân thành. Hơi ấm ấy không chỉ đến từ rơm rạ mà còn từ tấm lòng nhân hậu của con người. Bài thơ giúp em hiểu rằng giá trị tinh thần đôi khi còn quý giá hơn vật chất. Đồng thời, em càng thêm trân trọng những tình cảm giản dị mà thiêng liêng trong cuộc sống.

3:To help my family,I do many smail around the house.I help clea

1:Muong earn a living by farming and animals

2:They are in the habit of exercising after work

1:If you don't drink more water,you will get more acne

2:My sister wants to see the terraced fields,so she is going to Sa Pa

3:Unless he spends time on his phone,he will complete his work