Phạm Tuệ Lâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Tuệ Lâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ai ai trong cuộc đời học sinh cũng có một người thầy hay một người cô giáo mà mình yêu mến, kính trọng. Em cũng vậy. Trong năm năm học tiểu học, có nhiều cô dạy em và cô nào em cùng yêu mến, kính trọng nhưng người khiến em yêu mến nhất chính là cô Hương

  Cô Hương là giáo viên chủ nhiệm của em khi học cấp hai. Đinh Thị Việt Hương là tên cô. Ôi! Cái tên mới đẹp làm sao! Cô có vóc dáng đầy đặn. Em được biết cô năm nay bốn mươi tuổi nhưng em thấy cô như trẻ hơn cái tuổi của mình. Khuôn mặt cô hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô óng ả, có màu đen nhánh. Trông cô thật trẻ trung vì mái tóc đó rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Dưới đôi mắt tinh anh kia là một cái mũi dọc dừa, thanh tú làm sao! Cô rất hay cười và mỗi lần cười cô lại để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tẳp đằng sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô rám nắng, tuyệt đẹp. Trong lớp em, ai cũng bảo là cô đẹp nhất trường. Đứa nào cũng ước được đẹp giống cô một chút thôi cũng được.

  Cô Hương là một giáo viên nhiều kinh nghiệm, tâm huyết với nghề; đi dạy đã gần hai mươi năm. Cô rất thương yêu học sinh và lúc nào cũng muốn giúp đỡ học trò học giỏi, đạt kết quả tốt. Trong lớp em năm đó có khoảng chừng ba bạn học không tốt. Cô liền dạy phụ đạo thêm cho các bạn đến khi nào các bạn tiến bộ hẳn và cô không nhận một đồng nào từ phụ huynh. Cô còn cố gắng đến trường sớm để cùng truy bài với chúng em. Không những vậy, cô còn quan tâm giúp đỡ các bạn nghèo, khó khăn. Các phụ huynh và chúng em rất cảm động trước tấm lòng yêu thương rộng lớn của cô đối với học sinh. Mẹ em bảo rằng: “Cô Hương đúng là một giáo viên giỏi, tận tâm với học sinh. Mẹ rất mừng vì con được cô dạy học.”. Em thầm nghĩ rằng mẹ nói thật đúng vì cô Mai là giáo viên giỏi, tận tâm khi mà chúng em không hiểu chỗ nào là cô sãn sàng giảng lại kĩ hơn cho chúng em hiểu. Em thấy mình may mắn khi được vào học lớp cô. 

  Những bài học lời dăn dạy của cô em sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng em sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí tôi. Những bài học lời dăn dạy của cô tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng em sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí em.

Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên thật cao đẹp và kính yêu. Mỗi khi nhắc đến Bác, em lại nhớ ngay đến sự kiện quan trọng nhất, mở đầu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc: đó chính là ngày Bác rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước.

Em đã được xem những thước phim tư liệu và nghe thầy cô kể về ngày 5/6/1911 tại bến cảng Nhà Rồng. Lúc đó, Bác mới chỉ là một chàng thanh niên trẻ tuổi mang tên Nguyễn Tất Thành. Em thực sự khâm phục ý chí của Bác. Trong khi nhiều người khác còn đang bế tắc trước cảnh nước mất nhà tan, Bác đã quyết tâm ra đi với hai bàn tay trắng. Khi được hỏi lấy tiền đâu để đi, Bác đã giơ hai bàn tay ra và nói: "Tiền đây". Câu nói ấy khiến một học sinh như em thấy vô cùng tự hào về lòng dũng cảm và quyết tâm sắt đá của Bác.

Em cảm thấy rất xúc động khi nghĩ về nỗi lòng của Bác lúc rời xa quê hương. Chắc hẳn Bác cũng rất nhớ gia đình, nhớ làng Sen, nhớ quê cha đất tổ. Nhưng vì tình yêu thương đồng bào đang lầm than dưới ách đô hộ, Bác đã nén nỗi đau riêng để ra đi. Bác chấp nhận làm những công việc nặng nhọc như phụ bếp, quét tuyết... ở nơi xứ người xa lạ, chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt chỉ để tìm ra con đường giúp dân tộc ta được tự do.

Sự hy sinh của Bác thật vĩ đại. Nếu không có ngày ra đi định mệnh ấy, có lẽ chúng em đã không được sống trong hòa bình, không được cắp sách đến trường vui vẻ như hôm nay. Mỗi lần nhìn thấy ảnh Bác treo trên bảng đen ở lớp, em lại thầm cảm ơn người thanh niên yêu nước năm xưa đã dám dấn thân vào gian khổ vì tương lai của đất nước.

Hành trình tìm đường cứu nước của Bác Hồ là một bài học lớn về lòng yêu nước và ý chí vượt khó. Là một học sinh lớp 7, em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức theo 5 điều Bác Hồ dạy để xứng đáng với những gì Bác đã hy sinh cho chúng em.


Trong các bài tập đọc đã học, tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà" của tác giả Huỳnh Như Phương là tác phẩm làm em cảm thấy xúc động nhất. Nhân vật dì Bảy trong bài không chỉ là một người phụ nữ tội nghiệp mà còn là một tấm gương về sự thủy chung khiến một học sinh như em vô cùng khâm phục.

Đọc truyện, em thấy thương dì Bảy đầu tiên là vì sự thiệt thòi. Dì kết hôn mới được một tháng thì dượng Bảy phải đi tập kết ra Bắc. Mới hạnh phúc chưa được bao lâu, dì đã phải sống cảnh xa cách. Em cứ tự hỏi, nếu là mình, liệu mình có thể chờ đợi lâu đến thế không? Vậy mà dì Bảy đã dành cả tuổi thanh xuân, tận 20 năm ròng rã để đợi chồng.

Sự hy sinh của dì thể hiện qua những thói quen hằng ngày rất giản dị nhưng đau xót. Mỗi khi có ai đi từ miền Bắc về, dì lại sốt sắng hỏi thăm tin tức của dượng. Hình ảnh dì cứ chiều chiều lại ra ngồi trước hiên nhà, nhìn xa xăm ra con đường để mong ngóng dượng về khiến em thấy mũi lòng. Dì không chỉ chờ đợi bằng lời nói, mà dì còn thay dượng chăm sóc bà nội (mẹ của dượng) chu đáo như con đẻ. Dù có những người khác muốn đến với dì, dì vẫn một lòng từ chối để giữ trọn tình nghĩa với dượng Bảy.

Càng thương dì hơn khi chiến tranh kết thúc, người ta được đoàn tụ thì dì lại nhận được tin dượng đã hy sinh. Em thấy cuộc đời dì sao mà buồn quá, cả đời chờ đợi nhưng cuối cùng dượng lại không về nữa. Thế nhưng, dì không gục ngã, dì vẫn sống tiếp, vẫn ngồi bên hiên nhà như thói quen cũ. Có lẽ với dì, dượng vẫn luôn sống mãi trong lòng dì.

Qua nhân vật dì Bảy, em hiểu ra rằng để có được cuộc sống hòa bình hôm nay, những người phụ nữ như dì đã phải hy sinh rất nhiều thứ quý giá, từ tuổi trẻ đến hạnh phúc cá nhân. Em thấy mình cần phải yêu thương gia đình hơn và trân trọng những gì mình đang có.

Hình ảnh dì Bảy ngồi bên hiên nhà sẽ mãi là một hình ảnh đẹp và buồn trong tâm trí em. Dì chính là minh chứng cho tình yêu chân thành và lòng chung thủy của người phụ nữ Việt Nam.


Trong cuộc sống ngày xưa , phương tiện vận chuyển của các dân tộc thiểu số Việt Nam thường được sử dụng là ngựa hoặc voi . Vì đây là phương tiện sẽ giúp dân tộc tiểu số về ngày trước vượt qua được mọi địa hình khó khăn , những núi trắc trở và vòng vèo . Từ những miêu tả và nội dung của bài " Phương tiện vận chuyển của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa " đã giúp cho người đọc hình dung , hiểu thêm được nhiều những phương tiện mà chính dân tộc từ đời trước con cháu đã sử dụng có trong từ khoảng thế kỉ X - XVIII và những phương tiện đó đã được coi là bộ phận quan trọng và cũng được coi là thành tố văn hóa vật chất của các cộng đồng tộc người từ thưở xa xưa . 

Trong cuộc sống ngày xưa , phương tiện vận chuyển của các dân tộc thiểu số Việt Nam thường được sử dụng là ngựa hoặc voi . Vì đây là phương tiện sẽ giúp dân tộc tiểu số về ngày trước vượt qua được mọi địa hình khó khăn , những núi trắc trở và vòng vèo . Từ những miêu tả và nội dung của bài " Phương tiện vận chuyển của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa " đã giúp cho người đọc hình dung , hiểu thêm được nhiều những phương tiện mà chính dân tộc từ đời trước con cháu đã sử dụng có trong từ khoảng thế kỉ X - XVIII và những phương tiện đó đã được coi là bộ phận quan trọng và cũng được coi là thành tố văn hóa vật chất của các cộng đồng tộc người từ thưở xa xưa . 

chúc thi tốt!👌👌👌👌

Hạnh phúc nhất của mỗi con người không chỉ nằm ở việc tồn tại, mà chính là được sống trọn vẹn và tỏa sáng theo cách riêng của mình. "Sống" ở đây là sự trân trọng từng phút giây, dám theo đuổi đam mê và sống có lý tưởng; còn "tỏa sáng" không nhất thiết phải là những hào quang rực rỡ, mà là khi ta mang lại giá trị tích cực cho cộng đồng và bản thân. Khi dám bước ra khỏi vùng an toàn để khẳng định bản sắc cá nhân, chúng ta sẽ cảm nhận được niềm vui tự thân và sự tự do đích thực. Mỗi cá nhân là một cá thể duy nhất, và việc phát huy năng lực sở trường chính là cách ta làm đẹp cho cuộc đời. Hành trình đi tìm hạnh phúc thực chất là hành trình khám phá  cống hiến, nơi mỗi người nỗ lực để trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Suy cho cùng, cuộc đời chỉ ý nghĩa khi ta không để mình mờ nhạt, mà luôn cháy hết mình với khát vọng và lòng nhân ái.


  1. Nhóm hạt (Lúa, đỗ, lạc): Cần phơi khô hoặc sấy khô để giảm độ ẩm, giúp hạn chế hô hấp và ngăn chặn nấm mốc, giúp tích trữ được lâu dài.
  2. Nhóm rau củ quả tươi (Cà chua, rau muống, hành tây, ngô tươi, dưa chuột, cam, cà rốt): Nên bảo quản lạnh trong ngăn mát tủ lạnh hoặc kho lạnh. Nhiệt độ thấp giúp ức chế quá trình hô hấp và sự phát triển của vi sinh vật, giúp nông sản giữ được độ tươi và chất dinh dưỡng

Bài làm:

Nhân vật người kỵ sĩ trong truyện ngụ ngôn "Con ngựa và kỵ sĩ" là hình ảnh tiêu biểu cho thói kiêu ngạo và lòng tự mãn. Khi ngồi trên lưng con chiến mã cao lớn, ông ta luôn tỏ ra hợm hĩnh, tự đắc về vị thế của mình và nhìn những người đi bộ bằng ánh mắt khinh khỉnh. Sự tự mãn ấy khiến người kỵ sĩ quên mất rằng mọi danh vọng hay lợi thế đều có thể thay đổi bất ngờ. Tuy nhiên, khi con ngựa bỗng nhiên ngã quỵ, người kỵ sĩ rơi vào tình cảnh thảm hại, buộc phải lủi thủi đi bộ trong sự xấu hổ. Hình ảnh đối lập giữa vẻ oai phong lúc đầu và sự lẻ loi lúc cuối đã phê phán gay gắt những kẻ cậy quyền thế mà coi thường người khác. Qua nhân vật này, tác giả muốn nhắc nhở chúng ta đừng bao giờ quá tự cao tự đại mà quên đi sự khiêm tốn. Em hiểu rằng địa vị chỉ là nhất thời, chỉ có thái độ sống đúng mực mới giúp ta nhận được sự tôn trọng bền lâu. Nhân vật này chính là một lời cảnh tỉnh sâu sắc giúp mỗi chúng ta biết tự soi chiếu và rèn luyện đạo đức tốt đẹp hơn.