Đỗ Hà Mi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Hà Mi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, có những thầy cô chỉ đi cùng ta một đoạn đường ngắn, nhưng những gì họ để lại lại theo ta suốt cả cuộc đời. Với em, cô Luyến chính là người giáo viên đặc biệt như thế – một người lái đò tận tụy và đầy lòng nhân ái. Ấn tượng sâu đậm nhất của em về cô Luyến chính là sự dịu dàng toát ra từ cử chỉ đến giọng nói. Ngay từ cái tên "Luyến" đã gợi lên sự gần gũi, khiến chúng em cảm thấy giữa cô và trò không hề có khoảng cách. Mỗi khi cô bước vào lớp, bầu không khí dường như trở nên nhẹ nhàng hơn bởi nụ cười hiền hậu luôn nở trên môi cô. Ở chương trình lớp 7, có những môn học và kiến thức khiến em cảm thấy áp lực, nhưng nhờ có cô Luyến, mọi thứ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Cô có cách giảng bài vô cùng lôi cuốn, không chỉ truyền đạt kiến thức trong sách mà còn lồng ghép những câu chuyện thực tế về lòng tử tế, về cách đối nhân xử thế. Giọng nói của cô ấm áp, truyền cảm, lúc trầm lúc bổng như một bản nhạc, khiến chúng em cứ muốn nghe mãi không thôi. Em nhớ nhất một kỷ niệm vào kỳ thi học kỳ vừa qua. Khi thấy em lo lắng đến mức phát khóc vì sợ làm bài không tốt, cô Luyến đã nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, đặt bàn tay ấm áp lên vai em và khẽ nói: "Cô tin em đã nỗ lực hết mình, kết quả dù thế nào cô cũng vẫn tự hào về em." Lời động viên giản dị ấy của cô giống như một liều thuốc tinh thần, giúp em lấy lại tự tin để hoàn thành bài thi thật tốt. Cô không chỉ dạy em kiến thức, mà còn dạy em cách tin tưởng vào chính bản thân mình. Cô Luyến giống như người mẹ hiền thứ hai, luôn quan tâm đến từng thay đổi nhỏ của chúng em. Khi thấy một bạn trong lớp có chuyện buồn, cô luôn là người đầu tiên nhận ra và tìm cách an ủi. Sự tận tâm của cô không nằm ở những điều lớn lao, mà len lỏi trong từng trang giáo án, từng cái nhìn khích lệ và từng giờ ra chơi cô ở lại để giải đáp thắc mắc cho học trò. Dù thời gian có trôi qua, em có lớn khôn và học tập ở những ngôi trường mới, thì hình bóng cô Luyến với sự dịu dàng và tận tụy vẫn luôn chiếm một vị trí trang trọng trong trái tim em. Em tự hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để xứng đáng là học trò của cô, xứng đáng với niềm tin yêu mà cô đã gửi gắm.

Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại, người cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam. Hình ảnh Bác gắn liền với sự hy sinh thầm lặng và tình yêu nước bao la, bắt nguồn từ chính mảnh đất quê hương Nghệ An đầy nắng gió. Sinh ra trong cảnh nước mất nhà tan, Người đã tận mắt chứng kiến nỗi khổ cực của nhân dân dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Tại làng Sen, làng Chùa, những câu hò ví dặm và truyền thống hiếu học đã hun đúc nên một ý chí sắt đá. Không cam tâm nhìn dân tộc lầm than, Người đã quyết định rời xa gia đình, bạn bè và mảnh đất chôn nhau cắt rốn để dấn thân vào hành trình gian khổ. Năm 1911, từ bến cảng Nhà Rồng, với hai bàn tay trắng và một trái tim rực cháy, Người xuống tàu ra đi tìm đường cứu nước. Đó không chỉ là một chuyến đi, mà là một cuộc dấn thân vì tự do của cả một dân tộc. Bác đã đi qua nhiều châu lục, làm đủ mọi nghề để sống và học tập, tìm ra ánh sáng của chủ nghĩa Mác - Lênin để giải phóng quê hương. Bác Hồ chính là biểu tượng sáng ngời nhất của lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Dù thời gian có trôi qua, hình ảnh vị lãnh tụ giản dị nhưng vĩ đại vẫn luôn sống mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Trong tản văn "Người ngồi đợi trước hiên nhà", Huỳnh Như Phương đã dệt nên một bản nhạc trầm buồn nhưng lấp lánh vẻ đẹp đạo đức qua hình tượng dì Bảy. Dưới đây là bài văn biểu cảm về sự hy sinh thầm lặng của nhân vật này Nếu có một hình ảnh nào ám ảnh và lay động nhất về thân phận người phụ nữ sau chiến tranh, đó chính là dáng ngồi của dì Bảy bên hiên nhà. Sự hy sinh của dì không phải là những hành động anh hùng lẫm liệt, mà là một cuộc hành trình âm thầm, bền bỉ qua mấy mươi năm đằng đẵng của một kiếp người. Dì Bảy kết hôn chưa được bao lâu thì chồng tập kết ra Bắc. Từ đó, hiên nhà trở thành nhân chứng cho tuổi xuân của dì cứ thế trôi đi theo những mùa lá rụng. Sự hy sinh ở đây chính là sự khước từ hạnh phúc cá nhân. Dì đã từ chối những lời ngỏ ý, từ chối cơ hội tìm kiếm một bờ vai mới để giữ trọn lời thề thủy chung. Mỗi bước đi, mỗi hơi thở của dì đều hướng về một người mà tin tức chỉ là những khoảng không vô định. Đọc tác phẩm, ta không thấy dì than thân trách phận. Dì chọn cách đối diện với nỗi cô đơn bằng một thái độ bình thản đến lạ lùng. Dì chăm sóc gia đình chồng, lo toan việc nhà, vun vén cho các cháu như chính con đẻ của mình. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã trở thành một phần của nếp nhà, thành điểm tựa tinh thần cho cả gia đình. Dì không chỉ đợi một người đàn ông, dì đang gìn giữ một giá trị niềm tin tuyệt đối vào tình yêu và nghĩa tình con người. Khi chiến tranh kết thúc, thay vì một cuộc đoàn tụ viên mãn, dì chỉ nhận lại tin chồng đã hy sinh từ lâu. Nỗi đau ấy có lẽ đã rút cạn sức lực của bất kỳ ai, nhưng dì Bảy vẫn chọn cách sống tiếp trong sự lặng lẽ, bao dung. Hiên nhà ấy vẫn còn đó, và dì vẫn ngồi đó như một tượng đài sống động về lòng trung trinh. Sự hy sinh của dì Bảy là đại diện cho hàng ngàn người phụ nữ Việt Nam – những người đã hiến dâng cả cuộc đời mình cho hậu phương để đổi lấy hòa bình. Qua ngòi bút tinh tế của Huỳnh Như Phương, ta nhận ra rằng: đôi khi sự im lặng lại có sức công phá mạnh mẽ nhất vào trái tim người đọc, nhắc nhở chúng ta về giá trị của lòng chung thủy và sự hy sinh cao thượng.