Nguyễn Thị Hồng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Hồng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : Bài làm

Bài thơ “Bàn giao” của Vũ Quần Phương là khúc tâm tình xúc động của người ông dành cho cháu, cũng là lời trao truyền thiêng liêng giữa hai thế hệ. Bằng điệp ngữ “bàn giao” vang vọng, nhà thơ đã làm nổi bật hai thái cực trong tình yêu thương của ông: ông “chẳng bàn giao” những vất vả, loạn lạc, sương muối đêm bay mà chỉ “bàn giao” những gì đẹp đẽ nhất - gió heo may, hương bưởi tháng giêng, cỏ mùa xuân và “những mặt người đẫm nắng đẫm yêu thương”. Đặc biệt, gia tài quý nhất ông để lại là “câu thơ vững gót làm người”: “Cắn răng mà chịu thiệt, vững gót để làm người”. Câu thơ mộc mạc mà thấm thía như một lẽ sống, một bản lĩnh được đúc kết từ chính những gian khổ mà ông đã giữ lại cho riêng mình. Đọc bài thơ, ta càng thấu hiểu sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông: gánh hết khổ đau để con cháu được hưởng hòa bình. Từ đó, mỗi người trẻ càng ý thức phải sống tử tế, bản lĩnh, xứng đáng với những giá trị thiêng liêng được “bàn giao”.

Câu 2 : Bài làm

Trong bản nhạc cuộc đời, tuổi trẻ chính là nốt cao rực rỡ nhất. Và để nốt nhạc ấy ngân vang, không gì khác ngoài sự trải nghiệm. Nếu tuổi trẻ là cánh buồm thì trải nghiệm chính là gió, đẩy con thuyền cuộc đời ra khơi xa. 

Trải nghiệm là quá trình con người trực tiếp dấn thân, thử sức, đối mặt với thực tế để tích lũy hiểu biết và vốn sống. Với tuổi trẻ, trải nghiệm càng quan trọng. Bởi đây là giai đoạn ta giàu có nhất: giàu sức khỏe để đi xa, giàu thời gian để làm lại, giàu nhiệt huyết để không sợ thất bại và cả đặc quyền được sai. 

Tuổi trẻ cần trải nghiệm, vì chỉ có trải nghiệm mới làm ta thực sự trưởng thành. Trường học dạy ta lý thuyết, nhưng cuộc đời dạy ta bản lĩnh. Một lần đi làm thêm bị mắng, một chuyến thiện nguyện lên vùng cao, một dự án khởi nghiệp thất bại sẽ cho ta bài học mà không trang sách nào ghi hết. Trải nghiệm còn là hành trình khám phá chính mình. Nếu không thử, sao biết mình giỏi gì, yêu gì? Steve Jobs bỏ học để trải nghiệm lớp thư pháp, để rồi chính những nét chữ ấy tạo nên linh hồn cho Apple. Quan trọng hơn, đất nước phát triển nhờ người trẻ dám trải nghiệm. Thế hệ cha ông đã “bàn giao” cho ta hòa bình bằng máu và nước mắt nơi chiến trường. Vậy lẽ nào ta lại chọn sống an toàn trong vỏ bọc? 

Tuy nhiên, trải nghiệm không phải là lao vào mọi thứ một cách mù quáng. Trải nghiệm đúng là phải chọn lọc: học kỹ năng mới, khám phá văn hóa, sẻ chia với cộng đồng. Ta cần nói không với trải nghiệm tiêu cực như đua xe, dùng chất kích thích. Trải nghiệm cũng cần dũng cảm nhưng tỉnh táo: dám bước ra khỏi vùng an toàn nhưng luôn có mục tiêu và giới hạn. Và sau mỗi lần dấn thân, phải biết nhìn lại để rút ra bài học.

Thực tế đáng buồn là nhiều bạn trẻ hôm nay lại “sợ” trải nghiệm. Họ thích núp sau hai chữ “chữa lành”, ngại khó, chỉ sống ảo trên mạng. Ngược lại, có người lại trải nghiệm buông thả, tự hủy hoại tương lai. Cả hai lối sống ấy đều khiến tuổi trẻ trôi qua vô nghĩa, để sau này chỉ còn lại hai chữ “giá như”.

Chúng ta đã nhận “bàn giao” từ thế hệ trước một đất nước hòa bình và lời dặn “vững gót làm người”. Món quà ấy không phải để hưởng thụ, mà để ta tiếp tục viết nên câu chuyện của mình. Vì thế, hãy đi khi đôi chân còn khỏe, hãy làm khi trái tim còn dám. Đừng để tuổi trẻ ngủ yên, bởi hoang phí tuổi trẻ là tội ác lớn nhất. 

Khi về già, người ta không hối hận vì điều đã làm, mà hối hận vì điều chưa dám làm. Trải nghiệm hôm nay chính là để sau này ta có thể tự hào nói: “Tôi đã có một tuổi trẻ không lãng phí”.

Câu 1 : Bài làm

Bài thơ “Bàn giao” của Vũ Quần Phương là khúc tâm tình xúc động của người ông dành cho cháu, cũng là lời trao truyền thiêng liêng giữa hai thế hệ. Bằng điệp ngữ “bàn giao” vang vọng, nhà thơ đã làm nổi bật hai thái cực trong tình yêu thương của ông: ông “chẳng bàn giao” những vất vả, loạn lạc, sương muối đêm bay mà chỉ “bàn giao” những gì đẹp đẽ nhất - gió heo may, hương bưởi tháng giêng, cỏ mùa xuân và “những mặt người đẫm nắng đẫm yêu thương”. Đặc biệt, gia tài quý nhất ông để lại là “câu thơ vững gót làm người”: “Cắn răng mà chịu thiệt, vững gót để làm người”. Câu thơ mộc mạc mà thấm thía như một lẽ sống, một bản lĩnh được đúc kết từ chính những gian khổ mà ông đã giữ lại cho riêng mình. Đọc bài thơ, ta càng thấu hiểu sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông: gánh hết khổ đau để con cháu được hưởng hòa bình. Từ đó, mỗi người trẻ càng ý thức phải sống tử tế, bản lĩnh, xứng đáng với những giá trị thiêng liêng được “bàn giao”.

Câu 2 : Bài làm

Trong bản nhạc cuộc đời, tuổi trẻ chính là nốt cao rực rỡ nhất. Và để nốt nhạc ấy ngân vang, không gì khác ngoài sự trải nghiệm. Nếu tuổi trẻ là cánh buồm thì trải nghiệm chính là gió, đẩy con thuyền cuộc đời ra khơi xa. 

Trải nghiệm là quá trình con người trực tiếp dấn thân, thử sức, đối mặt với thực tế để tích lũy hiểu biết và vốn sống. Với tuổi trẻ, trải nghiệm càng quan trọng. Bởi đây là giai đoạn ta giàu có nhất: giàu sức khỏe để đi xa, giàu thời gian để làm lại, giàu nhiệt huyết để không sợ thất bại và cả đặc quyền được sai. 

Tuổi trẻ cần trải nghiệm, vì chỉ có trải nghiệm mới làm ta thực sự trưởng thành. Trường học dạy ta lý thuyết, nhưng cuộc đời dạy ta bản lĩnh. Một lần đi làm thêm bị mắng, một chuyến thiện nguyện lên vùng cao, một dự án khởi nghiệp thất bại sẽ cho ta bài học mà không trang sách nào ghi hết. Trải nghiệm còn là hành trình khám phá chính mình. Nếu không thử, sao biết mình giỏi gì, yêu gì? Steve Jobs bỏ học để trải nghiệm lớp thư pháp, để rồi chính những nét chữ ấy tạo nên linh hồn cho Apple. Quan trọng hơn, đất nước phát triển nhờ người trẻ dám trải nghiệm. Thế hệ cha ông đã “bàn giao” cho ta hòa bình bằng máu và nước mắt nơi chiến trường. Vậy lẽ nào ta lại chọn sống an toàn trong vỏ bọc? 

Tuy nhiên, trải nghiệm không phải là lao vào mọi thứ một cách mù quáng. Trải nghiệm đúng là phải chọn lọc: học kỹ năng mới, khám phá văn hóa, sẻ chia với cộng đồng. Ta cần nói không với trải nghiệm tiêu cực như đua xe, dùng chất kích thích. Trải nghiệm cũng cần dũng cảm nhưng tỉnh táo: dám bước ra khỏi vùng an toàn nhưng luôn có mục tiêu và giới hạn. Và sau mỗi lần dấn thân, phải biết nhìn lại để rút ra bài học.

Thực tế đáng buồn là nhiều bạn trẻ hôm nay lại “sợ” trải nghiệm. Họ thích núp sau hai chữ “chữa lành”, ngại khó, chỉ sống ảo trên mạng. Ngược lại, có người lại trải nghiệm buông thả, tự hủy hoại tương lai. Cả hai lối sống ấy đều khiến tuổi trẻ trôi qua vô nghĩa, để sau này chỉ còn lại hai chữ “giá như”.

Chúng ta đã nhận “bàn giao” từ thế hệ trước một đất nước hòa bình và lời dặn “vững gót làm người”. Món quà ấy không phải để hưởng thụ, mà để ta tiếp tục viết nên câu chuyện của mình. Vì thế, hãy đi khi đôi chân còn khỏe, hãy làm khi trái tim còn dám. Đừng để tuổi trẻ ngủ yên, bởi hoang phí tuổi trẻ là tội ác lớn nhất. 

Khi về già, người ta không hối hận vì điều đã làm, mà hối hận vì điều chưa dám làm. Trải nghiệm hôm nay chính là để sau này ta có thể tự hào nói: “Tôi đã có một tuổi trẻ không lãng phí”.