PhuongThao🎀
Giới thiệu về bản thân
Hắc Cơ Lỏo :0
Bn học trường nào vậy? trường mik ko có á, nhưng trường tiểu học thì có thuii ☠
Đăng kí đc j bro?
☠
me: THCS Nguyễn Du
where
7.249788199026385e+23
Đố j kì v?
(⌐■_■)–︻╦╤─
( ͡° ͜ʖ ͡°)☞
( ͡° ͜ʖ ͡°)ノ⌐■-■
( ͡° ͜ʖ ͡°)つ──☆*:・゚
(☞ ͡° ͜ʖ ͡°)☞
( ͡ಠ ͜ʖ ͡ಠ)
( ͡° ʖ̯ ͡°)
( ͡°👄 ͡°)
( ͡° ͜ʖ ͡°)☭
(ง ͠° ͟ل͜ ͡°)ง
(づ ͡° ͜ʖ ͡°)づ
༼ ͡° ͜ʖ ͡° ༽
(ᗒ ͜ʖ ᗕ)
( ͡ಠ ͜ʖ ͡ಠ)
(ง ͠° ͟ل͜ ͡°)ง
( ͡° ʖ̯ ͡°)︻╦╤─
Don't care ☠
deck and dell :D
Trong quãng đời học sinh của em, có rất nhiều kỉ niệm vui buồn đan xen, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất đối với em chính là lần đầu tiên em cùng các bạn tham gia chuyến đi tình nguyện đến một trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi ở ngoại ô thành phố. Đó không chỉ là một chuyến đi ngoại khóa đơn thuần mà còn là một bài học sâu sắc về tình yêu thương, sự sẻ chia và cách nhìn nhận cuộc sống.
Hôm ấy là một buổi sáng cuối tuần, trời trong xanh và nắng dịu. Cả lớp em tập trung rất sớm tại trường, ai nấy đều háo hức vì đây là lần đầu tiên chúng em được tham gia một hoạt động ý nghĩa như vậy. Trên xe, không khí vô cùng rộn ràng. Có bạn thì trò chuyện không ngớt, có bạn lại lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, có lẽ cũng đang hồi hộp giống như em. Trong lòng em lúc ấy vừa vui vừa lo, không biết mình sẽ phải làm gì và liệu có thể giúp ích được cho các em nhỏ ở trung tâm hay không.
Khi xe dừng lại, trước mắt chúng em là một khu nhà nhỏ, giản dị, nằm nép mình sau hàng cây xanh. Trung tâm không quá khang trang, nhưng sạch sẽ và yên bình. Cô phụ trách ra đón chúng em với nụ cười hiền hậu. Sau khi nghe cô giới thiệu sơ qua về trung tâm, chúng em được chia thành các nhóm nhỏ để tham gia những hoạt động khác nhau như dọn dẹp phòng ở, lau chùi bàn ghế, sắp xếp sách vở và chơi cùng các em nhỏ.
Nhóm của em được phân công chơi và sinh hoạt cùng các em nhỏ trong độ tuổi từ năm đến tám. Ban đầu, em khá lúng túng vì không biết bắt chuyện thế nào. Một số em nhỏ tỏ ra rụt rè, chỉ đứng nép sau lưng cô giáo, đôi mắt tròn xoe nhìn chúng em đầy tò mò. Em cố gắng mỉm cười, nhẹ nhàng hỏi chuyện và đưa cho các em những món đồ chơi nhỏ mà chúng em đã chuẩn bị từ trước. Dần dần, các em bắt đầu cởi mở hơn, tiếng cười vang lên làm không khí trở nên ấm áp và gần gũi.
Em nhớ nhất là một bé trai tên Nam. Em ấy nhỏ người, gầy gò nhưng đôi mắt rất sáng. Khi em ngồi xuống chơi xếp hình cùng Nam, em ấy kể cho em nghe rằng rất thích đi học và ước mơ sau này sẽ trở thành thầy giáo. Nghe những lời ấy, em vừa bất ngờ vừa xúc động. Dù thiếu thốn tình cảm gia đình, các em vẫn nuôi dưỡng trong mình những ước mơ đẹp đẽ. Khoảnh khắc đó khiến em nhận ra rằng mình đã may mắn hơn rất nhiều so với các bạn nhỏ nơi đây.
Sau khi chơi cùng các em, chúng em cùng nhau ăn trưa tại trung tâm. Bữa cơm rất đơn giản nhưng ấm cúng. Các em nhỏ lễ phép, ngoan ngoãn và luôn miệng nói lời cảm ơn. Nhìn các em vui vẻ ăn từng thìa cơm, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Em chợt nghĩ đến những lúc mình từng chê bai bữa ăn ở nhà hay đòi hỏi những điều không thật sự cần thiết. So với các em, em có đủ đầy hơn rất nhiều nhưng đôi khi lại không biết trân trọng.
Buổi chiều, chúng em tổ chức một chương trình văn nghệ nhỏ. Những bài hát, điệu múa tuy không chuyên nghiệp nhưng chứa đựng rất nhiều tình cảm. Các em nhỏ vỗ tay, cười rạng rỡ và cùng hát theo. Có những khoảnh khắc tưởng chừng rất giản dị nhưng lại in sâu trong tâm trí em. Khi chia tay, nhiều em nhỏ nắm chặt tay chúng em, không muốn rời. Nam cũng ôm lấy em và nói rằng mong lần sau em sẽ quay lại. Lúc ấy, em không kìm được nước mắt.
Trên đường trở về, xe im lặng hơn lúc đi. Mỗi người dường như đều đang suy nghĩ về những điều đã trải qua. Riêng em, trong lòng trào dâng rất nhiều cảm xúc. Chuyến đi ấy đã giúp em hiểu rằng hạnh phúc không phải là có thật nhiều vật chất, mà là biết yêu thương, sẻ chia và sống vì người khác. Em học được cách trân trọng những gì mình đang có và biết quan tâm hơn đến những mảnh đời kém may mắn xung quanh.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại chuyến đi tình nguyện ấy, em vẫn cảm thấy bồi hồi và xúc động. Đó là một trải nghiệm đáng nhớ, giúp em trưởng thành hơn trong suy nghĩ và hành động. Em tin rằng, những kỉ niệm đẹp ấy sẽ luôn theo em trên chặng đường dài phía trước, nhắc nhở em sống nhân ái và có trách nhiệm hơn với cuộc sống.
M giet t ak? Dài v ☠
Giống suy nghĩ t thế nhỉ? ☠