Vũ Văn Duy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Văn Duy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em thích nhất là câu chuyện "Sọ Dừa". Đây là một câu chuyện cảm động về việc đánh giá con người không nên nhìn vào hình dáng bên ngoài mà phải coi trọng phẩm chất bên trong. Ngày xửa ngày xưa, có hai vợ chồng nghèo đi ở cho nhà phú ông. Họ hiền lành, chịu khó nhưng đã già mà vẫn chưa có con. Một hôm, bà vợ vào rừng hái củi, khát nước quá thấy một cái sọ dừa bên gốc cây đầy nước mưa liền bưng lên uống. Về nhà, bà có mang và sinh ra một đứa bé không tay không chân, tròn ủng như một quả dừa. Bà buồn lắm định vứt đi, nhưng đứa bé bảo: "Mẹ ơi, con là người đấy, mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp". Bà thương tình giữ lại nuôi và đặt tên là Sọ Dừa. Dù hình hài dị dạng, Sọ Dừa rất hiếu thảo. Khi lớn lên, cậu xin mẹ sang nhà phú ông chăn bò. Phú ông ban đầu ngần ngại, nhưng thấy Sọ Dừa ít ăn lại làm việc giỏi nên đồng ý. Thật lạ thay, đàn bò con nào con nấy cũng béo mầm. Một lần, cô con gái út nhà phú ông đi đưa cơm, bỗng nghe tiếng sáo véo von. Cô lén nhìn thì thấy một chàng thanh niên tuấn tú đang ngồi thổi sáo, nhưng vừa động tiếng động, chàng trai đã biến mất, chỉ còn Sọ Dừa nằm đó. Biết Sọ Dừa không phải người thường, cô út đem lòng yêu mến. Hết hạn ở đợ, Sọ Dừa nhờ mẹ mang lễ vật sang hỏi cưới con gái phú ông. Phú ông thách cưới rất nặng, nhưng Sọ Dừa đã chuẩn bị đủ tất cả lễ vật khiến phú ông phải chấp nhận. Trong ngày cưới, Sọ Dừa rũ bỏ lốt xấu xí, biến thành một chàng trai khôi ngô khiến ai nấy đều kinh ngạc. Hai vợ chồng sống hạnh phúc, Sọ Dừa đèn sách miệt mài và thi đỗ Trạng nguyên. Trước khi đi sứ, Sọ Dừa đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà, dặn vợ luôn mang theo bên mình phòng khi hoạn nạn. Quả nhiên, hai người chị xấu tính vì ghen ghét đã đẩy cô út xuống biển để tranh làm bà Trạng. Nhờ những vật dụng chồng đưa, cô út đã sống sót trên đảo hoang và cuối cùng được Sọ Dừa tìm thấy, đưa về đoàn tụ. Hai người chị vì xấu hổ đã bỏ đi biệt tích. Câu chuyện kết thúc có hậu, khẳng định rằng những người lương thiện, tốt bụng và có nghị lực nhất định sẽ có được hạnh phúc xứng đáng. Hình ảnh Sọ Dừa mãi là bài học quý giá nhắc nhở em phải biết yêu thương và trân trọng giá trị thật sự của mỗi con người.


Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em thích nhất là câu chuyện "Sọ Dừa". Đây là một câu chuyện cảm động về việc đánh giá con người không nên nhìn vào hình dáng bên ngoài mà phải coi trọng phẩm chất bên trong. Ngày xửa ngày xưa, có hai vợ chồng nghèo đi ở cho nhà phú ông. Họ hiền lành, chịu khó nhưng đã già mà vẫn chưa có con. Một hôm, bà vợ vào rừng hái củi, khát nước quá thấy một cái sọ dừa bên gốc cây đầy nước mưa liền bưng lên uống. Về nhà, bà có mang và sinh ra một đứa bé không tay không chân, tròn ủng như một quả dừa. Bà buồn lắm định vứt đi, nhưng đứa bé bảo: "Mẹ ơi, con là người đấy, mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp". Bà thương tình giữ lại nuôi và đặt tên là Sọ Dừa. Dù hình hài dị dạng, Sọ Dừa rất hiếu thảo. Khi lớn lên, cậu xin mẹ sang nhà phú ông chăn bò. Phú ông ban đầu ngần ngại, nhưng thấy Sọ Dừa ít ăn lại làm việc giỏi nên đồng ý. Thật lạ thay, đàn bò con nào con nấy cũng béo mầm. Một lần, cô con gái út nhà phú ông đi đưa cơm, bỗng nghe tiếng sáo véo von. Cô lén nhìn thì thấy một chàng thanh niên tuấn tú đang ngồi thổi sáo, nhưng vừa động tiếng động, chàng trai đã biến mất, chỉ còn Sọ Dừa nằm đó. Biết Sọ Dừa không phải người thường, cô út đem lòng yêu mến. Hết hạn ở đợ, Sọ Dừa nhờ mẹ mang lễ vật sang hỏi cưới con gái phú ông. Phú ông thách cưới rất nặng, nhưng Sọ Dừa đã chuẩn bị đủ tất cả lễ vật khiến phú ông phải chấp nhận. Trong ngày cưới, Sọ Dừa rũ bỏ lốt xấu xí, biến thành một chàng trai khôi ngô khiến ai nấy đều kinh ngạc. Hai vợ chồng sống hạnh phúc, Sọ Dừa đèn sách miệt mài và thi đỗ Trạng nguyên. Trước khi đi sứ, Sọ Dừa đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà, dặn vợ luôn mang theo bên mình phòng khi hoạn nạn. Quả nhiên, hai người chị xấu tính vì ghen ghét đã đẩy cô út xuống biển để tranh làm bà Trạng. Nhờ những vật dụng chồng đưa, cô út đã sống sót trên đảo hoang và cuối cùng được Sọ Dừa tìm thấy, đưa về đoàn tụ. Hai người chị vì xấu hổ đã bỏ đi biệt tích. Câu chuyện kết thúc có hậu, khẳng định rằng những người lương thiện, tốt bụng và có nghị lực nhất định sẽ có được hạnh phúc xứng đáng. Hình ảnh Sọ Dừa mãi là bài học quý giá nhắc nhở em phải biết yêu thương và trân trọng giá trị thật sự của mỗi con người.


Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em thích nhất là câu chuyện "Sọ Dừa". Đây là một câu chuyện cảm động về việc đánh giá con người không nên nhìn vào hình dáng bên ngoài mà phải coi trọng phẩm chất bên trong. Ngày xửa ngày xưa, có hai vợ chồng nghèo đi ở cho nhà phú ông. Họ hiền lành, chịu khó nhưng đã già mà vẫn chưa có con. Một hôm, bà vợ vào rừng hái củi, khát nước quá thấy một cái sọ dừa bên gốc cây đầy nước mưa liền bưng lên uống. Về nhà, bà có mang và sinh ra một đứa bé không tay không chân, tròn ủng như một quả dừa. Bà buồn lắm định vứt đi, nhưng đứa bé bảo: "Mẹ ơi, con là người đấy, mẹ đừng vứt con mà tội nghiệp". Bà thương tình giữ lại nuôi và đặt tên là Sọ Dừa. Dù hình hài dị dạng, Sọ Dừa rất hiếu thảo. Khi lớn lên, cậu xin mẹ sang nhà phú ông chăn bò. Phú ông ban đầu ngần ngại, nhưng thấy Sọ Dừa ít ăn lại làm việc giỏi nên đồng ý. Thật lạ thay, đàn bò con nào con nấy cũng béo mầm. Một lần, cô con gái út nhà phú ông đi đưa cơm, bỗng nghe tiếng sáo véo von. Cô lén nhìn thì thấy một chàng thanh niên tuấn tú đang ngồi thổi sáo, nhưng vừa động tiếng động, chàng trai đã biến mất, chỉ còn Sọ Dừa nằm đó. Biết Sọ Dừa không phải người thường, cô út đem lòng yêu mến. Hết hạn ở đợ, Sọ Dừa nhờ mẹ mang lễ vật sang hỏi cưới con gái phú ông. Phú ông thách cưới rất nặng, nhưng Sọ Dừa đã chuẩn bị đủ tất cả lễ vật khiến phú ông phải chấp nhận. Trong ngày cưới, Sọ Dừa rũ bỏ lốt xấu xí, biến thành một chàng trai khôi ngô khiến ai nấy đều kinh ngạc. Hai vợ chồng sống hạnh phúc, Sọ Dừa đèn sách miệt mài và thi đỗ Trạng nguyên. Trước khi đi sứ, Sọ Dừa đưa cho vợ một hòn đá lửa, một con dao và hai quả trứng gà, dặn vợ luôn mang theo bên mình phòng khi hoạn nạn. Quả nhiên, hai người chị xấu tính vì ghen ghét đã đẩy cô út xuống biển để tranh làm bà Trạng. Nhờ những vật dụng chồng đưa, cô út đã sống sót trên đảo hoang và cuối cùng được Sọ Dừa tìm thấy, đưa về đoàn tụ. Hai người chị vì xấu hổ đã bỏ đi biệt tích. Câu chuyện kết thúc có hậu, khẳng định rằng những người lương thiện, tốt bụng và có nghị lực nhất định sẽ có được hạnh phúc xứng đáng. Hình ảnh Sọ Dừa mãi là bài học quý giá nhắc nhở em phải biết yêu thương và trân trọng giá trị thật sự của mỗi con người.


Bác em và em đã nuôi được 1 chú chó gần 2 năm rồi.

Chú có thân hình to và dài. Đầu chú hơi to. Mũi của chú nhỏ vừa bằng 2 hòn bi. Mắt chú đen như 2 hột nhãn. Tai chú thường vểnh lên hi nghe thấy tiếng động. Miệng chú hơi dài nhô ra phía trước. Móng vuốt của chú sắc nhọn và cứng cáp, tựa như những chiếc móc nhỏ giúp chúng bám chắc vào mặt đất khi chạy nhảy hay nô đùa. Bộ rằng của chú trắng và sắc nhọn giúp chú dễ dàng gặm xương. Chú có bộ lông màu trắng pha vàng. Bốn chân của chú chó thon dài, chắc nịch với những khối cơ bắp ẩn hiện sau lớp lông giúp mỗi bước di chuyển trở nên linh hoạt và đầy sức mạnh. Mỗi ngày em thường cho chú gặm xương hoặc ăn cơm thừa. Mỗi khi ik học về chú chạy ra chơi với em. Khi thấy người lạ vào nhà chú kêu lên để báo hiệu.

Em rất yêu nó và em mong nó sống thật lâu.


Bác em và em đã nuôi được 1 chú chó gần 2 năm rồi.

Chú có thân hình to và dài. Đầu chú hơi to. Mũi của chú nhỏ vừa bằng 2 hòn bi. Mắt chú đen như 2 hột nhãn. Tai chmong nó sống thật lâu.

ú thường vểnh lên hi nghe thấy tiếng động. Miệng chú hơi dài nhô ra phía trước. Móng vuốt của chú sắc nhọn và cứng cáp, tựa như những chiếc móc nhỏ giúp chúng bám chắc vào mặt đất khi chạy nhảy hay nô đùa. Bộ rằng của chú trắng và sắc nhọn giúp chú dễ dàng gặm xương. Chú có bộ lông màu trắng pha vàng. Bốn chân của chú chó thon dài, chắc nịch với những khối cơ bắp ẩn hiện sau lớp lông giúp mỗi bước di chuyển trở nên linh hoạt và đầy sức mạnh. Mỗi ngày em thường cho chú gặm xương hoặc ăn cơm thừa. Mỗi khi ik học về chú chạy ra chơi với em. Khi thấy người lạ vào nhà chú kêu lên để báo hiệu.

Em rất yêu nó và em