Hà Văn Nhật An
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong cuộc sống ngày nay, lối sống chủ động có vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi người, đặc biệt là giới trẻ. Sống chủ động nghĩa là biết tự đặt mục tiêu, tự học hỏi và nỗ lực hành động để đạt được điều mình mong muốn, thay vì chờ đợi hay phụ thuộc vào người khác. Khi sống chủ động, con người sẽ dễ dàng nắm bắt cơ hội, thích nghi tốt với những thay đổi nhanh chóng của xã hội hiện đại. Điều này giúp mỗi người phát triển bản thân, nâng cao kiến thức, kỹ năng và trở nên tự tin hơn trong cuộc sống. Ngược lại, nếu sống thụ động, chúng ta sẽ dễ bỏ lỡ cơ hội, chậm tiến bộ và khó đạt được thành công. Lối sống chủ động còn thể hiện ở việc dám nghĩ, dám làm và có trách nhiệm với quyết định của mình. Đối với học sinh, sống chủ động là tự giác học tập, tìm tòi kiến thức và rèn luyện bản thân mỗi ngày. Nhờ đó, chúng ta không chỉ đạt kết quả tốt trong học tập mà còn chuẩn bị hành trang vững chắc cho tương lai. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện cho mình lối sống chủ động để ngày càng hoàn thiện và thành công hơn.
Câu 2
Đoạn thơ trong bài Bảo kính cảnh giới (bài 43) của Nguyễn Trãi đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên mùa hè tươi đẹp, sống động và thể hiện tấm lòng của tác giả đối với cuộc sống và nhân dân. Ngay từ câu thơ mở đầu “Rồi hóng mát thuở ngày trường”, ta cảm nhận được tâm thế ung dung, thư thái của nhà thơ trong những ngày hè dài. Khung cảnh thiên nhiên hiện lên đầy sức sống qua những hình ảnh như tán hòe xanh rợp, hoa lựu đỏ rực, hương sen thơm ngát.
Các từ ngữ gợi tả như “đùn đùn”, “phun thức đỏ” đã làm nổi bật vẻ rực rỡ và tràn đầy sinh khí của cảnh vật mùa hè.Không chỉ có thiên nhiên, bức tranh cuộc sống con người cũng được khắc họa sinh động qua âm thanh “lao xao chợ cá” và “dắng dỏi cầm ve”. Những âm thanh ấy làm cho bức tranh làng quê trở nên gần gũi, ấm áp và đầy nhịp sống. Qua đó, ta thấy được tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống bình dị của tác giả.
Đặc biệt, hai câu thơ cuối đã bộc lộ ước nguyện cao đẹp của nhà thơ: mong có cây đàn của vua Nghiêu Thuấn để gảy lên một khúc, cầu cho nhân dân khắp nơi được no đủ, yên vui. Điều này thể hiện tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc của Nguyễn Trãi. Có thể nói, đoạn thơ không chỉ đẹp ở cảnh sắc thiên nhiên mà còn sáng lên vẻ đẹp tâm hồn và lý tưởng sống cao quý của tác
Câu 1
Trong cuộc sống ngày nay, lối sống chủ động có vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi người, đặc biệt là giới trẻ. Sống chủ động nghĩa là biết tự đặt mục tiêu, tự học hỏi và nỗ lực hành động để đạt được điều mình mong muốn, thay vì chờ đợi hay phụ thuộc vào người khác. Khi sống chủ động, con người sẽ dễ dàng nắm bắt cơ hội, thích nghi tốt với những thay đổi nhanh chóng của xã hội hiện đại. Điều này giúp mỗi người phát triển bản thân, nâng cao kiến thức, kỹ năng và trở nên tự tin hơn trong cuộc sống. Ngược lại, nếu sống thụ động, chúng ta sẽ dễ bỏ lỡ cơ hội, chậm tiến bộ và khó đạt được thành công. Lối sống chủ động còn thể hiện ở việc dám nghĩ, dám làm và có trách nhiệm với quyết định của mình. Đối với học sinh, sống chủ động là tự giác học tập, tìm tòi kiến thức và rèn luyện bản thân mỗi ngày. Nhờ đó, chúng ta không chỉ đạt kết quả tốt trong học tập mà còn chuẩn bị hành trang vững chắc cho tương lai. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện cho mình lối sống chủ động để ngày càng hoàn thiện và thành công hơn.
Câu 2
Đoạn thơ trong bài Bảo kính cảnh giới (bài 43) của Nguyễn Trãi đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên mùa hè tươi đẹp, sống động và thể hiện tấm lòng của tác giả đối với cuộc sống và nhân dân. Ngay từ câu thơ mở đầu “Rồi hóng mát thuở ngày trường”, ta cảm nhận được tâm thế ung dung, thư thái của nhà thơ trong những ngày hè dài. Khung cảnh thiên nhiên hiện lên đầy sức sống qua những hình ảnh như tán hòe xanh rợp, hoa lựu đỏ rực, hương sen thơm ngát.
Các từ ngữ gợi tả như “đùn đùn”, “phun thức đỏ” đã làm nổi bật vẻ rực rỡ và tràn đầy sinh khí của cảnh vật mùa hè.Không chỉ có thiên nhiên, bức tranh cuộc sống con người cũng được khắc họa sinh động qua âm thanh “lao xao chợ cá” và “dắng dỏi cầm ve”. Những âm thanh ấy làm cho bức tranh làng quê trở nên gần gũi, ấm áp và đầy nhịp sống. Qua đó, ta thấy được tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống bình dị của tác giả.
Đặc biệt, hai câu thơ cuối đã bộc lộ ước nguyện cao đẹp của nhà thơ: mong có cây đàn của vua Nghiêu Thuấn để gảy lên một khúc, cầu cho nhân dân khắp nơi được no đủ, yên vui. Điều này thể hiện tấm lòng yêu nước, thương dân sâu sắc của Nguyễn Trãi. Có thể nói, đoạn thơ không chỉ đẹp ở cảnh sắc thiên nhiên mà còn sáng lên vẻ đẹp tâm hồn và lý tưởng sống cao quý của tác