Hoàng Bình Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Bình Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1. Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, lối sống chủ động ngày càng trở thành một yếu tố quan trọng giúp con người khẳng định bản thân và thích nghi với xã hội. Chủ động là việc mỗi cá nhân tự ý thức, tự quyết định và tích cực hành động để đạt được mục tiêu của mình, thay vì phụ thuộc hay chờ đợi hoàn cảnh. Lối sống này được thể hiện qua nhiều khía cạnh như: biết lập kế hoạch học tập, làm việc rõ ràng; dám thử thách bản thân; không ngại khó khăn; luôn tìm tòi, học hỏi và sẵn sàng chịu trách nhiệm về hành động của mình. Nhờ đó, người sống chủ động thường nắm bắt cơ hội tốt hơn, phát triển kỹ năng và đạt được thành công bền vững. Ngược lại, nếu sống thụ động, con người dễ rơi vào trạng thái trì trệ, thiếu định hướng và bỏ lỡ nhiều cơ hội quý giá. Tuy nhiên, cũng cần phê phán một số người hiểu sai về lối sống chủ động, cho rằng đó là sự vội vàng, hấp tấp hay làm mọi thứ một cách thiếu suy nghĩ. Thực chất, chủ động phải đi kèm với sự cân nhắc và kế hoạch rõ ràng thì mới mang lại hiệu quả. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện cho mình lối sống chủ động từ những việc nhỏ nhất, từ đó từng bước làm chủ cuộc đời và hướng tới những giá trị tốt đẹp hơn.
2 Những năm tháng trôi và lịch sử không ngừng biến động nhưng tác phẩm " Bảo kính cảnh giới " của Nguyễn Trãi mãi là bông hoa không tuổi tựa mùa xuân không ngày tháng sống trọn vẹn nơi trái tim tác giả. Điều làm nên tên tuổi của tác phẩm nằm ở bức tranh thiên nhiên mùa hè đầy sống động trong cái nhìn của Nguyễn Trãi.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh ung dung, thư thái của nhà thơ trong những ngày nhàn rỗi: “Rồi hóng mát thuở ngày trường”. Từ “rồi” gợi cảm giác thảnh thơi, không vướng bận, cho thấy một tâm thế an nhiên, hòa mình với thiên nhiên. Trong không gian ấy, bức tranh mùa hè hiện lên rực rỡ và tràn đầy sức sống qua những gam màu tươi sáng: màu xanh của “hoè lục đùn đùn tán rợp trương”, màu đỏ của “thạch lựu hiên còn phun thức đỏ”, và cả hương thơm dịu nhẹ của “hồng liên trì đã tịn mùi hương”. Các động từ mạnh như “đùn đùn”, “phun” đã góp phần diễn tả sức sống mãnh liệt, căng tràn của cảnh vật, khiến thiên nhiên như đang vận động, sinh sôi không ngừng.

Không chỉ có màu sắc và hương thơm, bức tranh mùa hè còn trở nên sống động hơn nhờ âm thanh của cuộc sống con người. Đó là “lao xao chợ cá làng ngư phủ” – âm thanh quen thuộc, bình dị của đời sống lao động, và “dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương” – tiếng ve râm ran trong buổi chiều tà. Những âm thanh ấy không hề tách rời thiên nhiên mà hòa quyện với cảnh vật, tạo nên một bức tranh vừa giàu sức sống vừa đậm chất đời thường. Qua đó, có thể thấy Nguyễn Trãi không chỉ yêu thiên nhiên mà còn gắn bó sâu sắc với cuộc sống của nhân dân lao động.

Đặc biệt, hai câu thơ cuối đã thể hiện rõ tư tưởng và tấm lòng của nhà thơ: “Lẽ có Ngu cầm đàn một tiếng, / Dân giàu đủ khắp đòi phương.” Hình ảnh “Ngu cầm” gợi nhắc đến điển tích vua Thuấn – vị minh quân luôn chăm lo cho cuộc sống của dân chúng. Ước muốn được gảy lên khúc đàn ấy chính là khát vọng của Nguyễn Trãi về một xã hội thái bình, nơi nhân dân được sống trong no ấm, hạnh phúc. Điều này cho thấy dù sống trong cảnh nhàn, ông vẫn luôn hướng lòng mình về nhân dân, về trách nhiệm với đất nước. Đó chính là vẻ đẹp nhân cách lớn lao của một bậc anh hùng, một nhà tư tưởng vĩ đại.

Khép lại những trang sách ấy nhưng lòng bạn đọc vẫn bồi hồi bao cảm xúc bởi Bảo kính cảnh giới đã gieo vào lòng người biết bao ấn tượng không riêng hôm nay mà còn mãi mai sau. Phải chăng đó là điều khiến cho tác phẩm nằm ngoài quy luật của sự bất hoại , chỉ mình nó không thừa nhận cái chết.

1. Thể thơ thất ngôn bát cú
2. mai, cuốc, cần câu, măng trúc, giá
3. BPTT: liệt kê : kể ra các vật dụng thân thuộc đối với nhà nông
tác dụng:
- tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu thơ cần biểu đạt kích thích sự liên tưởng của người đọc
- Cho thấy được sự an nhàn của NBK sau khi lui về ở ẩn. Hình ảnh mai cuốc cần câu cho thấy thú vui đầy tao nhã nhưng không kém phần thi vị của một lão nông tri điền
4. Quan niệm trên của tác giả là một cách nói mang đầy sự giễu cợt coi khinh bởi chính lối sống có phần thực dụng. Nếu khôn mà được lợi ích nhưng mất đi thứ nhân cách của bản thân thì đó là dại. Nhưng nếu còn dại mà chọn sự quyền quý để tu tâm dưỡng tính thì đó được gọi là khôn. Đằng sau câu nói này là cái nhếch mép lặng lẽ mà đầy sâu cay mà tác giả muốn gửi tới những kẻ quan lại nơi chốn quan trường.
5. Vẻ đẹp cảu NBK trong bài thơ là một vẻ đẹp cao quý , mang đầy sự thanh cao của bậc chính nhân quân tử , người mà sẵn bỏ hết những thứ vinh hoa chỉ để học cách tu tâm dưỡng tính , chọn hòa mình với thiên nhiên chứ không cần lợi danh phú quý. Qua đó cho ta thấy được vẻ đẹp tâm hồn đầy cao quý, có mang trong mình đôi chút sự khôn ngoan và thông thái của một vị hiền triết. Bản thân ông cho thấy được cái dại của mình thật ra là khôn đến thế nào khi không cần vinh hoa mà chỉ cần bản thân an nhàn