NGUYỄN THỊ QUỲNH NGA
Giới thiệu về bản thân
Va chạm đàn hồiĐể thực hiện thí nghiệm này, ta sử dụng hai xe (A và B) hoặc hai quả cầu kim loại có độ cứng cao để sau va chạm chúng tách rời nhau.Mô tả thí nghiệm: Cho xe A chuyển động trên máng ngang đến va chạm với xe B đang đứng yên (hoặc hai quả cầu treo dây va chạm vào nhau).Hiện tượng xảy ra: Sau va chạm, cả hai xe (hoặc hai quả cầu) tách rời nhau. Chúng tiếp tục chuyển động với các vận tốc khác nhau. Động năng và động lượng của hệ được bảo toàn (nếu bỏ qua ma sát).b. Va chạm mềmĐể thực hiện thí nghiệm này, ta cần sử dụng thêm các miếng nhựa dính để các vật gắn chặt vào nhau sau va chạm.Mô tả thí nghiệm: Gắn các miếng nhựa dính vào đầu tiếp xúc của xe A và xe B. Cho xe A chuyển động đến va chạm với xe B đang đứng yên.Hiện tượng xảy ra: Sau va chạm, hai xe dính chặt vào nhau và cùng chuyển động với một vận tốc chung. Trong quá trình này, động năng của hệ không bảo toàn (một phần năng lượng chuyển thành nhiệt hoặc biến dạng), nhưng động lượng của hệ vẫn được bảo toàn.
Va chạm đàn hồiĐể thực hiện thí nghiệm này, ta sử dụng hai xe (A và B) hoặc hai quả cầu kim loại có độ cứng cao để sau va chạm chúng tách rời nhau.Mô tả thí nghiệm: Cho xe A chuyển động trên máng ngang đến va chạm với xe B đang đứng yên (hoặc hai quả cầu treo dây va chạm vào nhau).Hiện tượng xảy ra: Sau va chạm, cả hai xe (hoặc hai quả cầu) tách rời nhau. Chúng tiếp tục chuyển động với các vận tốc khác nhau. Động năng và động lượng của hệ được bảo toàn (nếu bỏ qua ma sát).b. Va chạm mềmĐể thực hiện thí nghiệm này, ta cần sử dụng thêm các miếng nhựa dính để các vật gắn chặt vào nhau sau va chạm.Mô tả thí nghiệm: Gắn các miếng nhựa dính vào đầu tiếp xúc của xe A và xe B. Cho xe A chuyển động đến va chạm với xe B đang đứng yên.Hiện tượng xảy ra: Sau va chạm, hai xe dính chặt vào nhau và cùng chuyển động với một vận tốc chung. Trong quá trình này, động năng của hệ không bảo toàn (một phần năng lượng chuyển thành nhiệt hoặc biến dạng), nhưng động lượng của hệ vẫn được bảo toàn.
Tính đàn hồi: Là khả năng của lò xo tự lấy lại hình dạng và kích thước ban đầu sau khi lực gây ra biến dạng ngừng tác dụng.Độ cứng (\(k\)): Đặc trưng cho khả năng chống lại sự biến dạng của lò xo. Lò xo có độ cứng càng lớn thì cần lực càng mạnh để làm nó biến dạng một khoảng nhất định. Công thức liên hệ: \(F = k \cdot |\Delta l|\).Độ biến dạng (\(\Delta l\)): Là sự thay đổi về chiều dài của lò xo (nén hoặc giãn) so với chiều dài tự nhiên khi có lực tác dụng.Giới hạn đàn hồi: Là giá trị lực tác dụng tối đa mà khi vượt quá ngưỡng này, lò xo sẽ bị biến dạng vĩnh viễn và không thể trở lại hình dạng ban đầu được nữa.