Bùi Thị Linh San

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Thị Linh San
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Qua truyền thuyết về nhân vật Lang Liêu, em nhận ra rằng những giá trị đích thực của đời sống không nằm ở những thứ cao sang, xa lạ mà kết tinh từ chính bàn tay lao động và lòng thành kính. Hình ảnh Lang Liêu chọn hạt gạo – thứ sản phẩm bình dị, gần gũi nhất – để làm nên bánh chưng, bánh giầy dâng lên vua cha đã khẳng định giá trị vô hạn của thành quả lao động. Hạt gạo chính là "ngọc thực", là nguồn sống nuôi dưỡng con người, thể hiện sự trân trọng đối với nghề nông và mảnh đất quê hương. Bên cạnh đó, giá trị cuộc sống còn nằm ở lòng hiếu thảo và sự chân thành. Không cần mâm cao cỗ đầy, món quà của Lang Liêu quý giá bởi nó chứa đựng tấm lòng biết ơn sâu sắc đối với cha mẹ và tổ tiên. Truyện còn dạy ta bài học về sự sáng tạo: biết dùng những điều đơn sơ để tạo nên những giá trị văn hóa tinh thần bền vững cho dân tộc. Tóm lại, cuộc sống chỉ thực sự ý nghĩa khi con người biết yêu lao động, sống hiếu nghĩa và trân trọng những giá trị truyền thống tốt đẹp của cha ông.

Câu 1: Đọc đoạn trích "Bài ca người lính thời bình" của nhà thơ Trần Đăng Khoa, trong lòng em trào dâng một cảm xúc trân trọng và biết ơn sâu sắc. Giữa thời bình, khi đất nước "không bóng giặc", em cứ ngỡ người lính sẽ được thảnh thơi, nhưng không, các anh vẫn đối mặt với muôn vàn gian khó. Hình ảnh người lính "lấm lem hơn thợ cày", coi "gió sương làm nhà" hiện lên thật giản dị mà cao đẹp. Em đặc biệt xúc động trước tinh thần vượt khó của các anh khi phải chiến đấu với "cái nghèo và cái dốt" – một trận chiến không tiếng súng nhưng đầy thử thách. Dù vẻ ngoài có "trần trụi", vất vả, nhưng tâm hồn các anh vẫn luôn tỏa sáng vẻ đẹp của sự hy sinh thầm lặng để dựng xây quê hương. Đoạn thơ đã nhắc nhở em phải biết trân trọng cuộc sống bình yên hôm nay và học tập thật tốt để xứng đáng với những giọt mồ hôi của người lính.

 

Câu 2:

Trong thế giới truyện ngụ ngôn, những con vật nhỏ bé thường mang lại những bài học đạo lý lớn lao. Câu chuyện "Con Kiến và con Bồ Câu" là một minh chứng điển hình, đề cao lòng biết ơn và sự tương trợ. Trong đó, nhân vật con Kiến tuy nhỏ bé về tầm vóc nhưng lại hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn cao thượng, biết trọng tình nghĩa qua hành động cứu giúp ân nhân của mình.

Trước hết, nhân vật Kiến hiện thân cho những số phận nhỏ bé, dễ gặp hiểm nguy trong cuộc sống. Khi đang đi kiếm mồi và ghé xuống sông uống nước, Kiến không may sa chân bị dòng nước cuốn ra xa. Trong khoảnh khắc đối mặt với cái chết, sự sợ hãi của Kiến là điều tất yếu. Chính lúc ấy, Bồ Câu đã xuất hiện như một "vị cứu tinh" khi thả chiếc lá xuống để Kiến bám vào và thoát nạn. Sự kiện này không chỉ là một cột mốc sinh tử mà còn là khởi đầu cho một tâm niệm sâu sắc trong lòng Kiến: "Kiến rất biết ơn Bồ Câu". Ý thức về ơn nghĩa chính là điểm sáng đầu tiên trong tính cách của nhân vật này.

Vẻ đẹp của nhân vật Kiến thực sự tỏa sáng ở phần sau của câu chuyện, khi tình huống đảo ngược: Bồ Câu gặp nguy hiểm. Một người thợ săn đang giương cung định bắn Bồ Câu trong khi chú chim hoàn toàn không hay biết. Thay vì sợ hãi bỏ chạy để bảo toàn mạng sống, Kiến đã chọn cách hành động. Dù cơ thể bé nhỏ so với con người, Kiến đã dũng cảm bò lại và "đốt vào chân người đi săn". Một vết đốt nhỏ bé nhưng đúng lúc đã khiến kẻ săn mồi đau đớn, quẳng cung và đánh động cho Bồ Câu bay thoát.

Hành động của Kiến cho thấy nó là một nhân vật thông minh và quyết đoán. Kiến hiểu rằng mình không đủ sức đánh bại con người, nhưng biết cách tận dụng vũ khí nhỏ nhất của mình để xoay chuyển tình thế. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp: không một sự giúp đỡ nào là quá nhỏ bé, và ai cũng có khả năng trả ơn nếu có lòng thành. Kiến không chỉ trả được món nợ mạng sống mà còn khẳng định đạo lý "Ăn quả nhớ kẻ trồng cây" vốn là truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta.

Nhân vật con Kiến là một hình tượng giàu ý nghĩa giáo dục. Qua sự dũng cảm và lòng biết ơn của Kiến, chúng ta hiểu rằng sự tử tế sẽ luôn tạo ra những vòng kết nối tốt đẹp. Câu chuyện nhắc nhở mỗi học sinh chúng ta cần biết trân trọng những người đã giúp đỡ mình và luôn sẵn sàng chìa tay ra với người khác, dù bản thân có nhỏ bé đến đâu.



Câu 1.

Nhân vật chính thuộc loại nhân vật là loài vật được nhân hóa trong truyện ngụ ngôn.

Câu 2.

Từ láy: oai oái.

Câu 3.

Tình huống truyện: Truyện bao gồm hai tình huống cứu giúp lẫn nhau trong hoàn cảnh nguy hiểm:

Kiến bị rơi xuống nước sắp chết đuối và được Bồ Câu ném chiếc lá cứu mạng.

Bồ Câu sắp bị người thợ săn bắn và được Kiến đốt vào chân người thợ săn để báo động và cứu thoát.

Căn cứ xác định: Dựa vào các sự kiện then chốt xoay quanh mối quan hệ giữa hai nhân vật và sự thay đổi số phận của chúng thông qua các hành động tương trợ.

Câu 4.

Việc mượn hình ảnh loài vật giúp câu chuyện trở nên sinh động, gần gũi và hấp dẫn đối với bạn đọc, đặc biệt là trẻ em.

Giúp truyền tải những bài học đạo lý khô khan một cách nhẹ nhàng, khách quan và giàu tính biểu tượng.

Thông qua đặc điểm của loài vật (bé nhỏ như Kiến, hiền lành như Bồ Câu), tác giả làm nổi bật ý nghĩa: bất kể đối tượng nào cũng có thể giúp đỡ người khác và lòng tốt không phân biệt lớn nhỏ.

Câu 5.

Câu chuyện về Kiến và Bồ Câu đã để lại bài học sâu sắc về lòng biết ơn và sự tương trợ. Trong cuộc sống, không ai có thể tự mình vượt qua mọi khó khăn mà luôn cần đến sự đồng hành, giúp đỡ của người khác. Khi nhận được sự tử tế, lòng biết ơn chính là sợi dây kết nối tình cảm, thôi thúc chúng ta sẵn lòng đáp lại bằng những hành động nghĩa hiệp. Sự giúp đỡ lẫn nhau không chỉ giúp mỗi người vượt qua nghịch cảnh mà còn góp phần xây dựng một cộng đồng nhân ái, tốt đẹp hơn. Giống như chú Kiến nhỏ bé vẫn có thể cứu sống Bồ Câu, mỗi hành động tử tế dù là nhỏ nhất cũng đều mang lại giá trị vô cùng to lớn.

 Câu 1.

Nhân vật ông chủ nhà trong truyện ngụ ngôn "Cháy nhà" là điển hình cho kiểu người bảo thủ, thiển cận và thiếu lòng biết ơn, nhưng may mắn đã kịp thức tỉnh. Ban đầu, khi nhận được lời khuyên chân thành từ ông hàng xóm về việc dời bếp để tránh hỏa hoạn, ông không những không nghe mà còn "có ý giận", cho rằng đó là lời "nói gở". Chi tiết này bộc lộ cái tôi quá lớn và sự u mê, chỉ thích nghe lời mật ngọt mà phớt lờ những cảnh báo thực tế. Ngay cả khi tai họa xảy ra đúng như dự báo, sự cố chấp vẫn lấn át khi ông mở tiệc tạ ơn người chữa cháy nhưng lại gạt bỏ người đã chỉ cách phòng cháy. Phải đến khi được người khác phân tích thiệt hơn, ông mới "nghĩ lại mới biết mình sai". Sự chuyển biến tâm lý cuối truyện cho thấy nhân vật vẫn còn khả năng hướng thiện và biết lắng nghe lẽ phải. Qua nhân vật này, tác giả dân gian phê phán lối sống coi trọng hình thức, đồng thời nhắc nhở chúng ta bài học về sự tỉnh táo trước những lời góp ý thẳng thắn và tầm quan trọng của lòng biết ơn sâu sắc trong cuộc đời.

Câu 2.

Trong kho tàng văn hóa dân gian Việt Nam, Kéo co là một trò chơi cộng đồng phổ biến, vừa rèn luyện sức khỏe, vừa thắt chặt tình đoàn kết. Để tổ chức một trận kéo co đúng nghĩa, người chơi cần tuân thủ những quy tắc và luật lệ cụ thể.

Dụng cụ quan trọng nhất của trò kéo co là một sợi dây thừng dài, bền bỉ và chắc chắn. Ở chính giữa sợi dây, người ta thường buộc một dải lụa đỏ để làm mốc đánh dấu tâm điểm. Trên mặt đất, trọng tài sẽ vẽ ba vạch vôi: một vạch xuất phát ở giữa và hai vạch ranh giới hai bên dành cho hai đội. Mỗi đội thường có số lượng người bằng nhau, có thể là 5, 10 hoặc nhiều hơn tùy quy mô, yêu cầu sự tương đồng về thể lực để đảm bảo tính công bằng.

Khi có hiệu lệnh (tiếng còi hoặc trống), thành viên hai đội phải dùng hết sức lực, kết hợp đôi tay, bám trụ đôi chân xuống đất để kéo sợi dây về phía mình. Bí quyết để giành chiến thắng không chỉ nằm ở sức mạnh cơ bắp mà còn ở sự phối hợp nhịp nhàng. Các thành viên thường hô vang "Một, hai!" hoặc "Hò dô ta!" để tạo nhịp điệu kéo đồng nhất, tránh tình trạng người kéo, người buông làm phân tán lực.

Luật lệ thắng thua rất rõ ràng: Đội nào kéo được dải lụa đỏ trên dây vượt qua vạch ranh giới bên phía mình thì đội đó giành chiến thắng. Trong quá trình chơi, người chơi không được phép gian lận như buộc dây vào cột hoặc dùng các tiểu xảo gây nguy hiểm cho đối phương. Một trận kéo co thường diễn ra trong ba hiệp, đội nào thắng hai hiệp sẽ là người thắng cuộc chung cuộc.

Kéo co không chỉ là một cuộc thi sức mạnh mà còn là biểu tượng của tinh thần tập thể. Tiếng hò reo cổ vũ của khán giả hòa cùng nhịp kéo hăng say đã tạo nên không khí lễ hội náo nức. Việc tuân thủ quy tắc chơi không chỉ giúp đảm bảo an toàn mà còn tôn vinh vẻ đẹp của sự công bằng và đoàn kết trong các hoạt động văn hóa truyền thống của dân tộc.

 

 

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính là tự sự.

Câu 2.
Người hàng xóm khuyên chủ nhà nên dời bếp đi chỗ khác hoặc xếp củi ra sân để phòng tránh nguy cơ cháy nhà.

Câu 3.

-Lý do: Chủ nhà cho rằng ông hàng xóm nói điều xui xẻo ("nói gở") ngay khi nhà mới khánh thành, thay vì chúc mừng.

-Nét tính cách: chủ nhà là người .

Câu 4. bảo thủ, thiển cận, coi trọng hình thức và thiếu khả năng lắng nghe những ý kiến trái chiều nhưng có lợi cho mình

-Ông Là nhân vật tạo ra tình huống thắt nút (đưa ra lời cảnh báo), làm tiền đề cho sự việc cháy nhà xảy ra đúng như dự đoán, giúp đẩy cốt truyện lên cao trào.Đồng thời Ông đại diện cho trí tuệ, sự tỉnh táo và cái nhìn thực tế. Vai trò của ông là tấm gương phản chiếu sự sai lầm của chủ nhà, từ đó làm nổi bật bài học về việc biết lắng nghe lời khuyên đúng đắn.

Câu 5.
Trong cuộc sống, sự biết ơn không chỉ dành cho những người trực tiếp cứu giúp ta lúc hoạn nạn mà còn phải dành cho những người dám nói thẳng, nói thật để giúp ta tránh khỏi tai ương. Biết ơn giúp con người nhìn nhận đúng giá trị của các mối quan hệ, xóa bỏ cái tôi ích kỷ và sự bảo thủ. Khi biết trân trọng những lời góp ý chân thành, chúng ta không chỉ hoàn thiện bản thân mà còn xây dựng được một cộng đồng nhân văn, đoàn kết. Ngược lại, thiếu đi lòng biết ơn, con người dễ rơi vào cảnh cô độc và tiếp tục vấp ngã bởi chính sự mù quáng của mình.