Hà Thị Khánh Linh
Giới thiệu về bản thân
câu 2:
Bài làm:
Trong hành trình nhân sinh đầy biến động, có một thứ ánh sáng diệu kỳ luôn soi rọi và sưởi ấm trái tim mỗi người, đó chính là tình yêu thương. Tình yêu thương không chỉ là một danh từ trừu tượng, mà là sợi dây vô hình nhưng bền chặt, gắn kết con người lại gần nhau hơn, tạo nên những giá trị nhân văn cao đẹp. Tình yêu thương có thể hiểu đơn giản là sự đồng cảm, thấu hiểu và sẻ chia giữa người với người. Nó không nhất thiết phải là những điều lớn lao, vĩ đại mà đôi khi chỉ là một ánh mắt khích lệ, một cái nắm tay thật chặt khi đối phương gục ngã, hay đơn giản là sự lắng nghe chân thành. Tình yêu thương xuất phát từ trái tim và đi đến trái tim, không màng đến lợi ích hay sự báo đáp. Ý nghĩa của tình yêu thương trong cuộc sống là vô cùng to lớn. Trước hết, đối với những người đang gặp khó khăn, hoạn nạn, tình yêu thương chính là điểm tựa tinh thần vững chắc. Nó giúp họ có thêm nghị lực, niềm tin để đối mặt với nghịch cảnh, cảm thấy cuộc đời này vẫn còn nhiều điều đáng sống. Khi chúng ta trao đi yêu thương, chúng ta cũng đang tự làm giàu cho tâm hồn mình. Người biết yêu thương sẽ luôn cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản và tìm thấy hạnh phúc trong việc mang lại niềm vui cho người khác. Hơn thế nữa, tình yêu thương là sức mạnh gắn kết xã hội. Một cộng đồng biết yêu thương nhau sẽ là một cộng đồng đoàn kết, nơi mà sự vô cảm bị đẩy lùi và lòng nhân ái được lên ngôi. Chúng ta đã từng thấy những hình ảnh xúc động về "ATM gạo", những chuyến xe 0 đồng trong đại dịch, hay sự chung tay của cả nước hướng về khúc ruột miền Trung mỗi mùa bão lũ. Đó chính là minh chứng rực rỡ nhất cho sức mạnh của tình người. Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội hiện đại, vẫn còn những người sống ích kỷ, chỉ biết đến bản thân mình. Sự vô cảm như một "căn bệnh lạ" đang len lỏi, khiến con người trở nên xa lạ ngay cả với người thân. Chúng ta cần lên án lối sống đó và hiểu rằng: "Sống là đâu chỉ nhận riêng mình". Tóm lại, tình yêu thương là món quà quý giá nhất mà con người có thể dành tặng cho nhau. Mỗi chúng ta hãy học cách mở rộng lòng mình, biết trân trọng và lan tỏa yêu thương từ những hành động nhỏ bé nhất mỗi ngày. Bởi đúng như ai đó đã từng nói: "Nơi lạnh nhất không phải là Bắc Cực, mà là nơi thiếu vắng tình thương".câu 1:phương thức biểu đạt tự sự
câu 2: tình huống truyện: bào ngã vào vùng máu trong cơn mê sảng("chập chờn") cậu thấy mẹ của quyên đưa tay ra nhưng thực chất bà chỉ đang nâng xác con chim vàng bị chết.đây là tình huống thể hiện sự cô độc và bi kicụ của nhân vật
câu 3:Ngôi kể thứ 3 (người kể giấu mặt,gọi tên nhân vật là bào,mẹ thằng quyên)
Tác dụng:Giúp người kể quan sát và miêu tả sự việc một cách khách quan, linh hoạt; đồng thời lột tả được sâu sắc nỗi đau và nội tâm của nhân vật từ cái nhìn bên ngoài.
câu 4:Chi tiết này mang ý nghĩa bi kịch sâu sắc:Phản ánh trạng thái tuyệt vọng, cận kề cái chết của Bào khi cố gắng bấu víu vào sự sống/tình thương nhưng bất lực ("chẳng với được ai").
Tạo sự đối lập đau đớn: Trong khi Bào khao khát một bàn tay cứu giúp thì người lớn (mẹ Quyên) lại chỉ quan tâm đến con chim chết. Nó nhấn mạnh sự vô tâm của con người hoặc sự nghiệt ngã của số phận đối với đứa trẻ.
câu 5:Nhận xét về Bào: Là một cậu bé đáng thương, chịu nhiều đau đớn và cô độc trong ranh giới mong manh giữa cái sống và cái chết.Tình cảm, thái độ của tác giả:Sự xót xa, cảm thông sâu sắc trước số phận bi thảm của trẻ em trong nghịch cảnh.Phê phán gián tiếp sự thờ ơ hoặc những tác động tàn khốc (thường là do chiến tranh hoặc hoàn cảnh xã hội) đã tước đi quyền được bảo vệ của đứa trẻ.