Lâm Ngọc Lan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lâm Ngọc Lan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mỗi khi nhắc đến hai tiếng "về nguồn", lòng tôi lại dâng lên một niềm xúc động khó tả. Đó không chỉ đơn thuần là một chuyến tham quan, mà là một hành trình đi tìm những mảnh ghép của quá khứ, để hiểu hơn về cái giá của hòa bình mà thế hệ trẻ chúng tôi đang tận hưởng hôm nay. Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, chuyến đi về thăm khu di tích lịch sử vừa qua đã trở thành một kỉ niệm mà tôi sẽ luôn khắc ghi trong tim.

Sáng hôm ấy, không khí tại sân trường thật đặc biệt. Tiếng nói cười, sự háo hức của đám học trò chúng tôi dường như cũng trầm xuống, nhường chỗ cho sự nghiêm trang khi biết điểm đến là nơi tưởng niệm những người anh hùng đã ngã xuống. Chiếc xe lăn bánh, đưa chúng tôi rời xa sự ồn ào của phố thị để tiến về vùng đất mang đậm dấu ấn hào hùng của cha ông.

Khi đặt chân đến khu di tích, ấn tượng đầu tiên bao trùm lên tất cả chúng tôi là sự tĩnh lặng. Giữa không gian xanh ngát của những hàng cây cổ thụ, những tấm bia đá, những di vật cũ kỹ dường như đang thì thầm kể lại câu chuyện về một thời lửa đạn. Đứng trước đài tưởng niệm, khi nghe lời thuyết minh của cô hướng dẫn viên về những người chiến sĩ bằng tuổi chúng tôi ngày ấy đã sẵn sàng từ bỏ bút nghiên để lên đường cứu nước, tôi đã lặng đi.

Kỉ niệm sâu sắc nhất đối với tôi chính là khoảnh khắc chúng tôi thắp những nén hương lên phần mộ các anh, các chị. Cầm nén hương run run trên tay, tôi không chỉ cảm thấy sự thiêng liêng mà còn thấy mình thật nhỏ bé. Trong giây phút đó, những bài học lịch sử khô khan trên trang sách bỗng trở nên sống động và gần gũi vô cùng. Tôi nhận ra rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà nó được đánh đổi bằng máu và thanh xuân của biết bao thế hệ đi trước.

Kết thúc chuyến đi, chúng tôi trở về khi hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả khoảng trời. Trên xe, không còn những tiếng đùa nghịch ồn ào như lúc đi, thay vào đó là những khoảng lặng suy tư. Có lẽ, ai trong chúng tôi cũng đang mang trong lòng những cảm xúc riêng về trách nhiệm của mình với đất nước.

Chuyến đi về nguồn không chỉ để lại trong tôi những kiến thức lịch sử quý giá, mà còn là bài học lớn lao về lòng biết ơn. "Uống nước nhớ nguồn" – lời dạy của cha ông giờ đây đã thấm sâu vào tâm trí tôi. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật tốt, sống có ích, để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những thế hệ cha anh đi trước.

Mỗi khi nhắc đến hai tiếng "về nguồn", lòng tôi lại dâng lên một niềm xúc động khó tả. Đó không chỉ đơn thuần là một chuyến tham quan, mà là một hành trình đi tìm những mảnh ghép của quá khứ, để hiểu hơn về cái giá của hòa bình mà thế hệ trẻ chúng tôi đang tận hưởng hôm nay. Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, chuyến đi về thăm khu di tích lịch sử vừa qua đã trở thành một kỉ niệm mà tôi sẽ luôn khắc ghi trong tim.

Sáng hôm ấy, không khí tại sân trường thật đặc biệt. Tiếng nói cười, sự háo hức của đám học trò chúng tôi dường như cũng trầm xuống, nhường chỗ cho sự nghiêm trang khi biết điểm đến là nơi tưởng niệm những người anh hùng đã ngã xuống. Chiếc xe lăn bánh, đưa chúng tôi rời xa sự ồn ào của phố thị để tiến về vùng đất mang đậm dấu ấn hào hùng của cha ông.

Khi đặt chân đến khu di tích, ấn tượng đầu tiên bao trùm lên tất cả chúng tôi là sự tĩnh lặng. Giữa không gian xanh ngát của những hàng cây cổ thụ, những tấm bia đá, những di vật cũ kỹ dường như đang thì thầm kể lại câu chuyện về một thời lửa đạn. Đứng trước đài tưởng niệm, khi nghe lời thuyết minh của cô hướng dẫn viên về những người chiến sĩ bằng tuổi chúng tôi ngày ấy đã sẵn sàng từ bỏ bút nghiên để lên đường cứu nước, tôi đã lặng đi.

Kỉ niệm sâu sắc nhất đối với tôi chính là khoảnh khắc chúng tôi thắp những nén hương lên phần mộ các anh, các chị. Cầm nén hương run run trên tay, tôi không chỉ cảm thấy sự thiêng liêng mà còn thấy mình thật nhỏ bé. Trong giây phút đó, những bài học lịch sử khô khan trên trang sách bỗng trở nên sống động và gần gũi vô cùng. Tôi nhận ra rằng, hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà nó được đánh đổi bằng máu và thanh xuân của biết bao thế hệ đi trước.

Kết thúc chuyến đi, chúng tôi trở về khi hoàng hôn đã nhuộm đỏ cả khoảng trời. Trên xe, không còn những tiếng đùa nghịch ồn ào như lúc đi, thay vào đó là những khoảng lặng suy tư. Có lẽ, ai trong chúng tôi cũng đang mang trong lòng những cảm xúc riêng về trách nhiệm của mình với đất nước.

Chuyến đi về nguồn không chỉ để lại trong tôi những kiến thức lịch sử quý giá, mà còn là bài học lớn lao về lòng biết ơn. "Uống nước nhớ nguồn" – lời dạy của cha ông giờ đây đã thấm sâu vào tâm trí tôi. Tôi tự hứa với lòng mình sẽ học tập thật tốt, sống có ích, để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những thế hệ cha anh đi trước.

Câu 1.

Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ đã gieo vào lòng người đọc những rung cảm ngọt ngào về tình mẫu tử thiêng liêng. Hình ảnh so sánh đầy sáng tạo giữa mẹ là cánh đồng bao la, còn con là nhành cỏ nhỏ bé nở hoa trong lòng mẹ đã khắc họa trọn vẹn tình yêu thương vô bờ bến. Mẹ không chỉ là nơi che chở, là "đất mẹ hiền hòa" nuôi dưỡng con lớn khôn qua nắng sớm, sương đêm, mà còn là người luôn dõi theo từng bước trưởng thành của con với trọn vẹn niềm tin. Những câu thơ tựa như lời thủ thỉ tâm tình, vừa dịu dàng, vừa tha thiết. Hình ảnh "mạch ngầm trong đất" khéo léo gợi nhắc về sự hy sinh thầm lặng của mẹ, dòng sữa mát lành để con mãi thơm thảo, tỏa hương giữa cuộc đời. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa và trân trọng hơn những khoảnh khắc bình yên bên gia đình. Câu kết "Được bên con mãi mãi đến vô cùng" chính là niềm hạnh phúc giản đơn nhưng cao cả nhất của người mẹ. Tác phẩm không chỉ là khúc ca về sự nuôi dưỡng mà còn là bài học sâu sắc về lòng biết ơn, khiến tâm hồn người đọc trở nên dịu mềm và trong trẻo hơn.

Câu 2.

Nếu bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" là khúc ca dịu dàng về tình mẫu tử bao la, vô điều kiện, thì thực tế cuộc sống hiện nay lại đang đặt ra một vấn đề nhức nhối: sự vô tâm, thờ ơ của một bộ phận con cái đối với đấng sinh thành. Đạo hiếu – vốn là nền tảng đạo đức cốt lõi của con người – đang đứng trước những thách thức lớn.

Biểu hiện của sự vô tâm này diễn ra hằng ngày. Đó là khi những người trẻ mải mê với vòng xoáy công việc, những thiết bị công nghệ hay các mối quan hệ xã hội mà quên mất một cuộc điện thoại hỏi thăm cha mẹ. Đáng buồn hơn, có những người còn lớn tiếng cãi lời, tỏ thái độ thiếu tôn trọng, thậm chí bỏ mặc cha mẹ cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Sự lên ngôi của chủ nghĩa cá nhân và vật chất khiến con người đôi khi quên mất rằng, cha mẹ là tài sản vô giá nhất mà mỗi người sở hữu.

Nguyên nhân dẫn đến thực trạng này phần lớn nằm ở sự thiếu hụt trong giáo dục đạo đức và sự đứt gãy kết nối thế hệ. Khi cái "tôi" quá lớn, người ta dễ dàng quên đi những hy sinh thầm lặng của mẹ cha, vốn được ví như "mạch ngầm trong đất" nuôi dưỡng cuộc đời mình. Khi sự vô tâm trở thành thói quen, gia đình sẽ dần rạn nứt, xã hội sẽ thiếu vắng đi sợi dây gắn kết nhân văn, dần dần trở nên khô cằn và lạnh lẽo.

Hậu quả của sự vô tâm không chỉ dừng lại ở nỗi đau của đấng sinh thành mà còn là sự hối hận muộn màng của chính những người con. Đời người là hữu hạn, đừng để đến khi "cây muốn lặng mà gió chẳng dừng, con muốn phụng dưỡng mà cha mẹ không còn", ta mới nhận ra mình đã đánh mất những gì.

Mỗi người trẻ cần tự ý thức rằng hiếu thảo không cần là những điều lớn lao, mà nằm ở sự quan tâm chân thành từ những hành động nhỏ nhất: một lời hỏi thăm, một bữa cơm chung, hay đơn giản là sự kiên nhẫn lắng nghe. Hãy trân trọng cha mẹ khi còn có thể, bởi tình yêu thương của họ như "cánh đồng" xanh mát, dù cuộc đời có thế nào, vẫn luôn bao dung và chờ đợi chúng ta trở về.


Câu 1.

Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" thuộc thể thơ tự do.

Câu 2.

Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ.

Câu 3.

– Biện pháp tu từ nhân hoá: "Cỏ" được gắn với các từ ngữ chỉ đặc điểm, hoạt động của con người như "thơm thảo", "hát".

– Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hoá:

+ Làm cho hình ảnh "cỏ" trở nên sinh động, có tâm hồn và tràn đầy sức sống; lời thơ giàu sức gợi hình, gợi cảm và tăng sức hấp dẫn với người đọc.

+ Ngợi ca vẻ đẹp nhân cách của người con, không chỉ trưởng thành về thể chất mà còn có tấm lòng hiếu thảo, tử tế và tinh thần lạc quan, yêu đời.

+ Thể hiện niềm tự hào, hạnh phúc và sự trân trọng của người mẹ khi nhìn thấy con khôn lớn, sống có ích cho cuộc đời.

Câu 4.

Những dòng thơ thể hiện mong ước sâu sắc và bao dung của người mẹ:

– Mong con được sống với sự hồn nhiên, vô tư và trong sáng trong tâm hồn. Con không cần phải lo toan hay chịu áp lực quá sớm, mà hãy cứ bình yên lớn lên trong sự che chở của mẹ.

– Mong con có sức sống mạnh mẽ ("xanh non"): Hình ảnh "phủ xanh non" tượng trưng cho sự trưởng thành khoẻ mạnh, tràn đầy nhựa sống và năng lượng tích cực.

Câu 5.

Học sinh đề xuất một số việc bản thân có thể làm để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử:

– Rèn luyện bản thân trở thành một người con ngoan, học tập chăm chỉ.

– Dành thời gian quan tâm, lắng nghe và chia sẻ với mẹ; thấu hiểu nỗi buồn, sự vất vả của mẹ.

– Nỗ lực sống tốt, sống "hồn nhiên" và "thơm thảo", bởi sự trưởng thành và hạnh phúc của con cái cũng chính là món quà với mẹ.

- Số mol CaO tạo thành là nCaO = 7.106 : 100 = 1,25.105 (mol)

⇒ \(nCaCO3nCaCO3​​\) = 1,25.107 (mol) ⇒ \(mCaCO3mCaCO3​​\)= 1,25.107 (g) = 12,5 (tấn) 

Mà H = 90% ⇒ Khối lượng CaCO3 thực tế cần dùng là: 12,5\(××\)100 : 90 = 13,89 (tấn).

⇒ Khối lượng quặng cần dùng là: 13,89 \(××\) 100 : 80 = 17,36 (tấn)

Cu(OH)2: copper (II) hydroxide.

CO2: carbon dioxide.

BaSO4: barium sulfate.

H2S: hydrosulfuric acid. 

Cho hỗn hợp vào dung dịch silver nitrate (AgNO3) dư, đồng và nhôm phản ứng với dung dịch này giải phóng bạc theo các phương trình hóa học:

Cu + 2AgNO3 → Cu(NO3)2 + 2Ag

Al + 3AgNO3 → Al(NO3)3 + 3Ag 

4P + 5O2 \(to→to​\) 2P2O5

P2O5 + 3H2O → 2H3PO4

H3PO4 + NaOH → Na3PO4 + H2O

2Na3PO4 + 3CaCl2 → 6NaCl + Ca3(PO4)2