Trịnh Thị Thanh Tâm
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Khám phá bản thân không chỉ là một hành trình tìm kiếm, mà là một cuộc kiến tạo vĩ đại nhất của mỗi người trẻ trong những năm tháng thanh xuân. Đó là quá trình chúng ta dũng cảm bóc tách từng lớp vỏ của những kỳ vọng, những định kiến xã hội để chạm tới cái "lõi" chân thật nhất về năng lực, đam mê và giá trị cốt lõi của chính mình.Ý nghĩa trước hết của hành trình này nằm ở việc giúp chúng ta định vị được bản sắc riêng biệt. Trong một thế giới phẳng đầy rẫy những sự rập khuôn, việc hiểu rõ mình là ai giúp người trẻ không trở thành bản sao mờ nhạt của bất kỳ ai khác, từ đó tự tin bước đi trên con đường mình đã chọn bằng một tâm thế tự chủ. Hơn thế nữa, thấu hiểu nội tâm còn là kim chỉ nam cho mọi lựa chọn quan trọng. Khi biết rõ đâu là sở trường và đâu là giới hạn, chúng ta sẽ không còn lãng phí thời gian vào những mục tiêu viển vông, mà tập trung nguồn lực để tỏa sáng đúng vị trí của mình. Đặc biệt, khám phá bản thân còn giúp ta xây dựng một nội lực vững vàng, nó dạy ta cách bao dung với những khiếm khuyết của chính mình và biến những vấp ngã thành chất liệu để trưởng thành. Thật đáng tiếc nếu tuổi trẻ chỉ mải mê "lướt" qua cuộc đời của người khác trên mạng xã hội mà bỏ quên vùng đất màu mỡ trong tâm hồn mình. Hãy nhớ rằng, vũ trụ rộng lớn ngoài kia rất đáng để chiêm ngưỡng, nhưng tiểu vũ trụ bên trong bạn mới là nơi chứa đựng những điều kỳ diệu nhất. Khám phá bản thân chính là cách để mỗi chúng ta không chỉ "tồn tại" theo năm tháng, mà thực sự là "sống" một cuộc đời rực rỡ và đầy kiêu hãnh.
câu 2: Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ phân tích tâm trạng của chủ thể trữ tình trong bài thơ sau về Đàm Huy Đông
Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, thơ Đàm Huy Đông như một khoảng lặng đầy chiêm nghiệm, đưa con người ta trở về với những giá trị nguyên bản nhất. Đoạn thơ trích trong tập thơ xuất bản năm 2014 là một tiếng lòng thổn thức, khắc họa hành trình tìm lại ký ức của một người con xa xứ. Qua đó, ta thấy được một tâm trạng đa tầng: từ nỗi nhớ thương da diết, lòng biết ơn sâu nặng đến những suy tư về tình yêu và sự hữu hạn của đời người.
Mở đầu bài thơ, tâm trạng của chủ thể trữ tình được khơi gợi từ hành động "về". Đây không đơn thuần là một cuộc dịch chuyển địa lý mà là sự hồi hương của tâm hồn. Nhân vật trữ tình tìm về với "cánh đồng mùa đông", với những "gốc rạ khô". Hình ảnh gốc rạ bật tung trong gió không chỉ gợi lên sự nhọc nhằn của công việc đồng áng mà còn đánh thức cả một thời gian khổ theo mẹ ra đồng. Tâm trạng ở đây là sự gắn kết máu thịt với quá khứ. Những gốc rạ "hoành khôn rơm rướm" như chính những vết xước của thời gian, của sự vất vả mà chủ thể trữ tình giờ đây mới thực sự thấu cảm hết bằng tất cả sự trân trọng.Đi sâu vào mạch cảm xúc, tâm trạng chủ thể trữ tình chuyển sang sự xúc động nghẹn ngào khi đối diện với hình bóng mẹ bên "sông quê". Hình ảnh mẹ "bòn nhặt từng con tôm cái cá" dưới "bên ca dao" là một sáng tạo nghệ thuật đầy sức nặng. Mẹ không chỉ nuôi con bằng hạt gạo, củ khoai mà còn nuôi con bằng lời ru, bằng văn hóa dân tộc. Chủ thể trữ tình nhìn thấy sự lam lũ của mẹ hòa quyện trong chất thơ của quê hương, tạo nên một nỗi lòng vừa xót xa vừa tự hào. Đó là tâm trạng của một người con đã trưởng thành, nhìn lại những hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành với lòng biết ơn vô hạn. Không chỉ dừng lại ở tình mẫu tử, tâm trạng chủ thể trữ tình còn mở rộng ra sự chiêm nghiệm về cuộc sống và hạnh phúc. Đứng trước "góc vườn chim bổi" và "cụm xương rồng nở hoa từ gai góc", nhân vật trữ tình nhận ra một triết lý nhân sinh sâu sắc: hạnh phúc và cái đẹp thường nảy sinh từ những điều khắc nghiệt nhất. Việc quan sát "lũ sẻ tha cọng rơm vàng xây dựng hạnh phúc" cho thấy một sự bình yên trong tâm hồn, một cái nhìn bao dung và yêu thương đối với vạn vật. Đây là tâm trạng của một người đã đi qua nhiều giông bão, nay tìm thấy sự an ủi trong những điều giản đơn, bình dị của đất trời. Cuối cùng, bài thơ khép lại bằng một nốt trầm mặc khi chủ thể trữ tình đối diện với "nơi tình đầu đi qua". Tâm trạng lúc này không còn là sự trách móc hay tiếc nuối cực đoan, mà là sự thanh thản và buông bỏ. Hành động "gửi câu ca trả lại cho người" và lời tự sự "mình không có gió" cho thấy một tâm thế chủ động đối diện với những dở dang. Chủ thể trữ tình muốn trả lại cho quá khứ những gì thuộc về quá khứ để tìm về sự tĩnh lặng tuyệt đối trong tâm hồn mình.
Tóm lại, ta thấy tâm trạng của chủ thể trữ tình trong thơ Đàm Huy Đông là tiếng lòng của một người luôn nặng nợ với quê hương và ký ức. Đó là một tâm hồn giàu lòng trắc ẩn, luôn thao thức trước vẻ đẹp của sự lao động và tình người. Đoạn thơ không chỉ là lời tự sự cá nhân mà còn khơi gợi trong lòng mỗi chúng ta ý thức về việc gìn giữ những "gốc rạ tâm hồn" giữa cuộc đời đầy biến động.
Câu 1. Những lí lẽ tác giả sử dụng để lí giải cho quan điểm Cuộc phiêu lưu để tự khám phá bản thân không những lâu dài, mà phải lâu dài:
– Không bao giờ ta hiểu hết được chính mình.
– Mỗi con người là một thế giới phong phú, phức tạp, chẳng có ai giống ai, phiên bản nào cũng là duy nhất.
Câu 2. Tác giả khuyên chúng ta nên có thái độ sống trong quá trình khám phá bản thân: Hãy đi tới và đi tới mãi, hãy tiến lên và tiến lên mãi, hãy học hỏi và học hỏi mãi. Và hãy cố tìm hiểu giới hạn của chính mình.
Câu 3:
Tác dụng của việc sử dụng kiểu câu phủ định ở hai câu văn:
– Nhấn mạnh vào việc con người không thể hiểu hết những góc cạnh sâu kín ở bên trong con người mình.
– Từ đó khẳng định ý nghĩa của việc phải không ngừng khám phá, học hỏi; tìm hiểu giới hạn của chính mình; hướng tới ý nghĩa thực sự của cuộc đời.
– Tạo giọng điệu mạnh mẽ, quyết liệt; khiến lập luận thêm chặt chẽ, thuyết phục.
Câu 4:
– 2 bằng chứng trong đoạn trích: Nhà bác học Albert Einstein, Steve Jobs.
– Nhận xét cách sử dụng các bằng chứng của tác giả:
+ Bằng chứng cụ thể, tiêu biểu, đa dạng, nhiều lĩnh vực.
+ Bằng chứng phù hợp với lí lẽ, góp phần làm sáng tỏ quan điểm của tác giả: Chỉ khi không ngừng khám phá, học hỏi đến tận giây phút của cuộc đời, ta mới nhận thức được ý nghĩa thực sự của cuộc sống.
Câu 5 :
– Khẳng định của tác giả về “ý nghĩa cuộc đời”: Ý nghĩa cuộc đời nằm ở việc không ngừng khám phá bản thân, nỗ lực học hỏi và cống hiến.
– Rút ra những bài học phù hợp về lẽ sống. Có thể theo một trong các hướng sau: Lẽ sống khát khao cống hiến, đam mê mãnh liệt với công việc; không ngừng nỗ lực và cố gắng; mong mỏi kiếm tìm những điều mới mẻ; nhận thức và vượt lên giới hạn của bản thân,…
Câu 1:
Trong hành trình nhân sinh, thay vì chỉ sống cho riêng mình, con người cần học cách mở lòng để yêu thương mọi vật xung quanh. Yêu thương vạn vật không chỉ là tình cảm giữa người với người, mà là còn là sự trân trọng từng nhanh cây, ngọn cỏ là lòng trắc ẩn chút thiên nhiên và muôn loài. Khi biết yêu thương vạn vật, chúng ta sẽ xóa bỏ được cái tôi ích kỷ, dừng lại những bước chân vô tình sẽ lên cổ hoa để sống chậm lại và cảm nhận sâu sắc hơn về vẻ đẹp của sự sống. Tình yêu ấy giúp tâm hồn ta trở nên rộng lớn như đại dương bao la, biết tha thứ và bao dung thay vì oán trách hãy trả đũa. Ôi thế nữa việc trân trọng thế giới tự nhiên còn là sợi dây kết nối, giúp con người tìm lại sự bình yên và cân bằng trong tâm hồn giữa những áp lực của cuộc sống hiện đại. Ngược lại, một lối sống thờ ơ, tàn phá thiên nhiên sẽ chỉ dẫn đến sự cô độc và những với cái đầm đau đớn cho chính tương lai của chúng ta. Nhung một đó hoa không bao giờ chị chiết lòng yêu thương vạn vật sẽ biến mất thế giới này thành một mạnh vườn của sự tự tế. Hãy học cách trân trọng từng sự sống nhỏ bé nhất, bởi khi ta yêu thương vạn vật, cũng chính là lúc ta học cách yêu thương và bảo vệ lấy phần văn bản nhất trong chính con người mình.
Câu 2:
Bài thơ "bên kia sông đuống "của Hoàng Cầm không chỉ là trứng lòng của một người con xa quê mà còn là bức tranh sống động về biến đổi đau xót Của quê hương kinh Bắc dưới gót giày xâm lược. Có những vần thơ đầy nhạc tính và cảm xúc, tác giả đã khắc họa sâu sắc sự đối lập giữa một miền quê thanh bình, trù phú trước chiến tranh và một thực tại hoang tàn, ly tán khi giặt đến
Trước chiến tranh, quê hương hiện lên trong tâm tưởng nhà thơ với vẻ đẹp ngực gỗ, đầy sức sống và đậm đà bản sắc văn hóa. Tôi là 1 vùng đất của 1 sắc và âm thanh: xanh xanh Bãi mía bờ dâu .
Câu 1 Phương thức biểu đạt chính :Nghị luận
Câu 2 : nội dụng
Bài học cuộc sống thông qua hình ảnh bị gai đâm. Tác giả muốn gửi gắm thông điệp cuộc sống không bao giờ chỉ có màu hồng, cái gai đều mang lại một trải nghiệm và giúp chúng ta trưởng thành để chạm tới những giá trị tốt đẹp.
Câu 3:Xác định và phân tích đoạn thơ sau (7)
Biện pháp tu từ: nhân hóa, phép điệp kê và điệp cấu trúc
Phân tích
Tác giả gắn cho các sự vật vô tri mặt đất, đại dương, cánh rừng, dòng sông, hồ đầm, đó hoa những đặc điểm, tâm trạng và hành động của con người như quên tha thứ độ lượng, trầm mặc nín lặng, nhẫn nhịn, che giấu không bao giờ chỉ chiết ,bao dung, không bao giờ trả đũa.
Làm cho thế giới tự nhiên trở nên sống động, có hồn và có chiều sâu tâm trạng. Thiên nhiên không còn là những vật vô tri mà hiện lên như những "bậc hiền triết "mang tâm thế ung dung và tĩnh lặng.
Câu 4:
Theo quan điểm của tác giả, việc thỉnh thoảng bàn chân nên bị gay đầm không phải là 1 lời nguyền rủa, mà là một tiếng chuông cảnh tỉnh cần thiết vì những lý do sau :
Khi ta yên trí đi qua thế giới này và bước chân quen xéo linh của hoa đó là những lúc ta đang sống 1 cách vô tâm, dẫm đạp lên những vẻ đẹp và sự hy sinh thầm lặng của xung quanh mà không hề hay biết. Cái gai đâm vào chân khiến ta phải dừng lại, buộc ta phải chú ý đến những gì mình đã đi qua và những gì mình đã đối xử với thế giới.
Vì ông muốn nhấn mạnh rằng: con người cần những cú shốc phải những khó khăn nỗi đau để thoát khỏi sự vô cảm. Với gai đâm là một bài học đắt giá để ta biết dừng lại, biết nhìn nhận lại bản thân và biết trân trọng những giá trị tốt đẹp xung quanh mà bấy lâu nay ta coi thường hoặc lãng quên.
Câu 5:
Bài học ý nghĩa nhất đối với em là sự thức tỉnh với thái độ sống. Đừng đợi tới khi bị gai đâm mới biết dừng lại sự vô tâm. Hãy học cách trân trọng những gì bình dị nhất và sống với 1 trái tim bao dung, để bước chân đi qua cuộc đời này không chỉ là bước chân sẹo linh của hoa mà là bước chân gieo mầm sự tử tế
Câu 1:
Bài thơ "tự khuyên mình "(tự miễn) Của Hồ Chí Minh một làm bản lĩnh thép, Thể hiện tinh thần lạc quan và ý chí sắt đá của người chiến sĩ cách mạng trong hoàn cảnh tù tày. Mở đầu bài thơ, tác giả mượn quy luật của thiên nhiên: "ví không có cảnh đông tàn /thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân "để dẫn dắt một chân lý cuộc đời. Hình ảnh ấn dụ đông tàn đại diện cho những gian khổ ,khắc nghiệt ,còn "ngày xuân" chính là biểu tượng của thành công và tương lai tươi sáng. Qua đó bác khẳng định gian truân không phải là giao cảm mà là tiền đề tất yếu để ý tới vinh quang. Đến hai câu cuối, ý thơ chuyển từ quy luật khách quan sang tự rèn luyện chủ quan: "nghĩ mình trong bước gian truân /tai ương rèn luyện tinh thần thêm cao".Đối với người, khó khăn không chỉ là thử thách mà còn là "trường học "để tôi luyện ý chí. Điệp từ và cấu trúc đối lập đã làm nổi bật triết lý khổ tận cam lai hết khổ sự sẽ đến lúc vui sướng. Bài thơ không chỉ là lời động viên bản thân trong chốn lao tù mà còn là bài học sâu sắc cho chúng ta về thái độ sống: cần giữ vững niềm tin và bản lĩnh để biến nghịch cảnh thành động lực vươn lên với thể thơ thất ngôn tứ tuyệt hàm súc tự khuyên mình mãi là bài ca về tinh thần lạc quan cách mạng.
Câu 2:
Trong cuộc sống của mỗi người, con đường đi tới thành công chưa bao giờ là một đường thẳng trải đầy hoa hồng. Để chạm tới đỉnh vinh quang hay đơn giản là sự trưởng thành, chúng ta đều phải bước qua những khúc quanh đầy xỏi đá . Đó chính là những thử thách phân tích yếu và mang lại những ý nghĩa vô cùng quan trọng với sự phát triển của con người.
Trước hết, thử thách chính là "thước đo "chính xác nhất cho năng lực và bản lĩnh của mỗi cá nhân. Nếu cuộc sống cứ mãi bình lặng , chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết được giới hạn của bản thân mình ở đâu. Giống như viên kim cương chỉ có thể toả sáng sau quá trình chịu áp lực cực lớn, con người cũng chỉ thực sự bộc lộ những tổ chất tiềm ẩn khi rơi vào nghịch cảnh. Khi đối mặt với khó khăn, chúng ta buộc phải suy nghĩ, sáng tạo và vận động hết công suất để tìm ra lối thoát. Chính là quá trình giúp ta rèn luyện sự kiên trì, lòng dũng cảm và tích lũy được những kinh nghiệm quý báo mà không trường lớp nào có thể giảng dạy được. Bên cạnh đó thủ thách còn giúp chúng ta nhìn nhận cuộc sống 1 cách sâu sắc hơn. Như Bác hồ đã từng viết trong bài thơ tự miễn: "vì không có cảnh đông tàn /thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân". Những gian nan chính là trình để cho sự thành công. Nếu không có những ngày đông giá rét, chúng ta sẽ chẳng thể cảm nhận được cái ấm áp và rực rỡ của mùa xuân. Tương tự, nếu không trải qua thất bại, ta sẽ không biết quý trọng hương vị của chiến thắng. Thử thách dạy ta biết khiêm tốn, biết trân trọng những gì mình đang có và nuôi dưỡng lòng trắc ẩn đối với những người cũng đang gặp khó khăn xung quanh mình. Hơn thế nữa, thử thách là môi trường để rèn luyện tinh thần lạc quan và niềm tin một người có bản lĩnh không phải là người chưa từng thất bại, mà là người dám đứng lên từ chính những đổ nát của thử thách. Thay vì coi khó khăn là một tảng đá ngán đường, những người thành công thường coi đó là những nấc thang để bước cao hơn. Khi vượt qua một thử thách , Niềm tin vào bản thân sẽ được cũng cố, tạo ra một nguồn năng lượng nội tại mạnh mẽ để ta sẵn sàng Đối mặt với những cơn bão lớn hơn trong tương lai. Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn không ít người chọn cách trốn tránh hoặc dễ dàng gục ngã trước thử thách. Thái độ bi quan, chán nản chỉ khiến con người trở nên yếu đuối và dần bị tụt lại phía sau. Chúng ta cần hiểu rằng, thử thách không sinh ra để tiêu diệt chúng ta, mà để giúp chúng ta "thay đổi da thịt "trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Thử thách là một gia vị không thể thiếu để tạo nên sự đậm đà cho món ăn cuộc đời. Đừng cầu nguyện cho cuộc sống không có khó khăn, hãy cầu nguyện cho mình có một đôi vai đủ sức gánh vác và một tinh thần thép để vượt qua mọi sóng gió. Hãy đón nhận thử thách với tâm thế của một chiến sĩ bởi phía sau mỗi "cảnh đông tàn "chắc chắn sẽ có ngày xuân huy hoàng đang "chờ đợi.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm
Câu 2: Bài thơ được viết theo thể thơ: thất ngôn tứ tuyệt đường luật
Câu 3: xác định và phân tích một biện pháp trong đoạn thơ sau
Một hữu đồng hàn tiều tuỵ cảnh ,
Tương vô xuân noãn đích huy hoàng
Biện Pháp tu từ: ẩn dụ
Phân tích : hình ảnh " cảnh đông tàn"(hàn tiều tuỵ cảnh )và cảnh huy hoàng của mùa xuân"(xuân noãn đích huy hoàng).
Tác dụng: tăng sức gợi hình, gợi cảm, cảm xúc tăng tính chân thực sinh động của hình ảnh con người bắt buộc phải trải qua những khó khăn, gian truân, thử thách thì mới đạt được những điều tốt đẹp trong cuộc sống.
Câu 4: tai ương vốn là những điều tiêu cực, song trong bài thơ này, đối với nhân vật trữ tình, tai ương có ý nghĩa gì ?
Ở câu thơ dịch: "tai ương rèn luyện tinh thần thêm cao",tác giả khẳng định tai ương không phải là để tiêu diệt con người mà là "phép thử"
Đối với nhân vật trữ tình, tai ương không phải là chướng ngại vật khiến con người lùi bước, mà còn là "trường hợp đặc biệt "để người chiến sĩ cách mạng rèn luyện thép trong ý chí và niềm tin.
Câu 5: bài thơ ý nghĩa nhất anh/chị rút ra bài bài thơ là gì?
"Tự khuyên mình "là hành động tự quản trị bản thân. Bài học rút ra là thay vì chờ đợi hoàn cảnh thay đổi, hãy thay đổi thái độ của chính mình. Khi tinh thần vững vàng, mọi khó khăn chỉ còn là môi trường để rèn luyện.
Thông điệp: đừng cầu nguyện cho cuộc đời không có khó khăn, hãy cầu nguyện cho mình đủ bản lĩnh để vượt qua những khó khăn đó
Câu 1 : Phương thức biểu đạt chính biểu cảm:
Câu 2: Nhân vật tôi trong bài thơ đã trở thành sự chỉ từ cái bông.
Câu 3:
Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn cho ẩn dụ và so sánh
-Phân tích
So sánh tấm vải với luận và lụa nhấn mạnh sự bền chắc của đoàn kết
Dệt nên tấm vải mỹ miều , là ẩn dụ cho 1 tập thể đoàn kết và vững mạnh.
Câu 4:
Đặc tính
Yếu, dễ đứt , dễ rời .
Nhưng khi đan vào lại thì lại chắc chắn và bền bỉ
Sức mạnh của sợi chỉ Nằm ở sự đoàn kết tạo thành 1 khối vững chắc giống như sức mạnh của cộng đồng, tập thể khi cùng nhau chung tay hành động.
Câu 5:
Bài thơ đó là tinh thần đoàn kết chúng ta đoàn kết với những người khác, họ có thể tạo nên sức mạnh phi thường, giúp tập thể phát triển bước mạnh
Bài thơ " Ca sợi chỉ "của Hồ Chí Minh là Bài thơ ngắn nhưng hàm chứa nhiều ý nghĩa sâu sắc. Thôi thể hiện sự quan sát tinh tế của bác đối với cuộc sống thường nhật, cụ thể là hình ảnh những người thợ dệt cần mẫn với công việc của mình. Nhưng ảnh sợi chỉ nhỏ bé, tưởng chừng đơn giản , Lại được bắt nâng lên thành biểu tượng của sự bền bỉ, kiên trì , Và sự kết hợp hài hòa để tạo nên sản phẩm hoàn chỉnh. Qua việc miêu tả quá trình kéo sợi dệt vải, bài thơ gợi lên sự liên tưởng đến quá trình xây dựng và bảo vệ đất nước. Mỗi sự chỉ là một cá nhân ,Mỗi công đoạn là 1 giai đoạn lịch sử, Thảo cũng góp phần tạo nên 1 bức tranh toàn cảnh, vang của dân tộc, sức mạnh vẫn phải tin mẹ của người thợ dệt chính là tinh thần cần cù, chịu khó của nhân dân Việt Nam. Hơn nữa, bài thơ có thể thể hiện tình cảm yêu thương, trân trọng của Bắc đối với người lao động đó không chỉ quan sát mà còn thấu hiểu, chia sẻ những vất vả khó khăn của họ.Hình ảnh " mồ hôi rơi xuống "Không chỉ là miêu tả trực tiếp mà còn là sự cảm thông sâu sắc của bác đối với công việc vất vả của người thợ.Sau tất cả "Ca sợi chỉ" là bài thơ giản dị nhưng đầy ý nghĩ, thể hiện sự quan sát tinh tế, tình cảm nhưng hậu và tầm nhìn sâu rộng của Chủ tịch Hồ Chí Minh
Câu 2:
Trong hành trình phát triển nhân loại, không 1 thành tựu vĩ đại nào được đơn lẻ và biệt lập. Sức mạnh thật con người vượt qua nghịch cảnh và kiến tạo văn minh chính là . Đó không chỉ Là sự tập hợp, số lượng, mà là sự gắn kết về tư tưởng, ý chí và hành động để hướng tới 1 mục tiêu chung.
Đoàn kết trước hết là"sợi dây gắn kết Cũng cá nhân riêng lẻ thành 1 khối thống nhất. Trong cuộc sống, mỗi người đều có những thế mạnh và hạn chế riêng. Khi con cái, chúng ta có thể bù đắp khuyết điểm cho nhau, trong đó 1 mình lực tổng hợp mạnh mẽ. ca dao xưa đã dạy:"Một cây làm chẳng nên non ba cây chụm lại nên hòn núi cao ".Sức mạnh của sự đồng lòng cho phép chúng ta thực hiện những điều tưởng chừng bất khả thi mà 1 cá nhân không bao giờ làm nổi .Vai trò đoàn kết thể hiện rõ nhất trong giai đoạn khó khăn của lịch sự. Đối với dân tộc Việt Nam, tinh thần đoàn kết là vũ khí sắc bén nhất để đánh bại những kẻ thù xâm lược hùng mạnh, giữ vững chủ quyền đất nước. Trong thời bình, khi đối mặt với những thách thức phi truyền thống như đại dịch hay thiên tai, tinh thần tương thân tương ái lại 1 lần nữa tỏa sáng. Hình ảnh những chuyến xe kiểu chữ hướng về miền Trung lũ lụt, hay sự đồng lòng của cả nước trong cuộc chiến chống đại dịch, là minh chứng sống động nhất cho sức mạnh của sự gắn kết.Xét về góc độ khác đoàn kết còn là nhân tố thúc đẩy sự phát triển của xã hội trong 1 tổ chức hay doanh nghiệp, sự đoàn kết tạo ra môi trường làm việc tích cực, khuyến khích sự sáng tạo và nâng cao hiệu quả công việc. Nó giúp con người xích lại gần nhau hơn xóa bỏ những ích kỷ cá nhân, đố kỵ và mâu thuẫn. Khi mỗi người biết vì lợi ích chung, xã hội sẽ trở nên ổn định và nhân văn hơn.Tuy nhiên, đoàn kết không đồng nghĩa với việc a dua, kiểu bê kết phái hay triệt tiêu cả tính cá nhân. Một sự đoàn kết thật sự phải dựa trên sự tự nguyện, tôn trọng sự khác biệt và công bằng. Chúng ta cũng cần tỉnh táo trước những biểu hiện đoàn kết xuôi chiều bao che cho cái xấu cái sai bởi đó là sự đoàn kết mù quáng làm kìm hãm sự tiến bộ.
Là thế hệ trẻ, chúng ta cần Ý thức rõ vai trò của sự đoàn kết ngay từ trong môi trường học đường và cuộc sống hằng ngày. Hãy bắt đầu bằng việc học cách lắng nghe, sẻ chia và giúp đỡ bạn bè, đồng nghiệp khi mỗi cá nhân biết đặt "ta"chung lên cái tôi riêng chúng ta sẽ tạo nên 1 cộng đồng vững mạnh.Sau tất cả, đoàn kết là giá trị tinh thần vô giá,là chìa khóa của mọi thành công trong thế giới đầy biến động và thách thức như hiện nay, tinh thần ấy càng được khơi dậy và phát huy mạnh mẽ. Chỉ có cùng nhau hành động, chúng ta mới có thể xây dựng 1 tương lai tốt đẹp và bền vững cho chính mình và thế mai sau.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm
Câu 2: nhân vật tôi trong bài thơ đã trở thành sự chỉ "tôi "cái bông .
Câu 3:
Nhờ tôi có nhiều đồng bang,
Họp nhau sợi dọc, sự ngăn rất nhiều.
Dệt nên tấm phải mỹ miều,
Đã bền hơn lụa , đều hơn da.
Đố ai bứt xé cho ra,
Đó là lực lượng, đó là vẻ vang.
-Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn thơ: ẩn dụ và so sánh
-Phân tích:
+So sánh tấm vải với lụa và da nhấn mạnh sự bình chắc của đoàn kết.
+"Dệt"nên tấm vải mỹ miều là ẩn dụ cho 1 tập thể gắn kết và vững mạnh .
Câu 4:
Đặc tính
+ Yếu , dễ đứt , dễ rời .
+Nhưng khi đang vào lại rất chắc chắn và bền bỉ.
+Sức mạnh của sự chỉ Nằm ở sự đoàn kết tạo thành một khối vững chắc, sống sức mạnh của cộng đồng, tập thể khi cùng nhau chung tay hành động.
Câu 5:
Bài học đó là tinh thần đoàn kết chúng ta đoàn kết với những người khác, họ có thể tạo nên sức mạnh phi thường, giúp tập thể phát triển vững mạnh.
Bài 2
Câu 1:
"Ca sợ chỉ" làBài thơ tiêu biểu được chủ tịch Hồ Chí Minh sáng tác vào khoảng 1942 đến 1944 nhóm cổ động phong chào phụ nữ cứu quốc. Với ngôn ngữ mộc mạc, vần điệu dễ nhớ cháu để cháu được bác, tác phẩm không chỉ là lời kêu gọi sản xuất mà còn chứa đựng tư tưởng chiến lược về kinh tế và tinh thần đoàn kết dân tộc. Trong bài thơ, Bác hồ đã khéo léo lồng ghép mục đích chính trị và công việc quay tơ, dệt vải hằng ngày của người phụ nữ hình ảnh "Sợi tơ nhỏ ". Đoàn kết lại thành tấm vải"Là 1 ẩn dụ sâu sắc: mỗi cá nhân rồi mà bé, nhưng khi đồng lòng hiệp lực sẽ tạo nên sức mạnh vĩ đại. Dòng dược tự túc phải khóc, tẩy chay hàng ngoại không chỉ là trách nhiệm mà còn là 1 cách để đánh vào kinh tế, góp phần vào công cuộc giải phóng đất Nam. Qua các sợ chị ta thấy được sự quan tâm sâu sắc của người đối với tầng lớp nhân dân và khả năng sử dụng như 1 vũ khí sắc bén để chú chuyển cách mạng. Bài thơ mãi là bài học về sự tự lực cánh sinh và sức mạnh của khối đại đoàn kết toàn dân.
Câu 2:
Trong hành trình phát triển của nhân loại, không 1 thành công vĩ đại nào được tạo nên từ những cá nhân đơn độc. Chúng nó Việt Nam có câu:"Một cây làm chẳng nên non, 3 cây chụm lại nên hòn núi cao".Câu nói giản dị ấy đã đúc kết 1 chân lý ngàn đời về vai trò của sự đoàn kết- sức mạnh vô địch giúp con người vượt qua mọi nghịch cảnh. Đoàn kết không chỉ đơn thuần là sự tập hợp về số lượng, mà là sự thống nhất về ý chí, hành động rất khá nhanh trong 1 tập thể. Bàn tay nắm chặt, với khối óc cùng nhìn về 1 hướng, 1 nguồn năng lượng cũng khá mạnh mẽ sẽ tạo ra, cho phép chúng ta thực hiện tốt những điều tưởng chừng bất khả thi.
Vai trò quan trọng nhất của đoàn kết chính là tạo nên sức mạnh vượt qua thử thách. Lịch sử dân tộc Việt Nam là minh chứng hùng hồn nhất cho điều này. Từ những cuộc khởi nghĩa chống giặc ngoại xâm đến 2 cuộc kháng chiến trường kỳ, sức mạnh của"Khối đại đoàn kết"Chính là vũ khí sắc bén nhất của 1 quốc gia nhỏ bé bị đánh bại những cường quốc sừng sỏ.Trong thời bình tinh thần ấy lại sáng ngời qua những đợt chống dịch hay cứu trợ thiên tai. Khi cả nước cùng đồng lòng vậy mọi khó khăn đều trở nên nhỏ bé trước ý chí của con người.Xét ở góc độ khác, đoàn kết còn là môi trường lý tưởng để mỗi cá nhân phát triển. Trong 1 tập thể đoàn kết, chúng ta có cơ hội học hỏi chia sẻ kinh nghiệm và bù đắp những khuyết điểm cho nhau, sức mạnh của tập thể giúp giảm bớt áp lực cá nhân, tạo niềm tin và động lực để mỗi thành viên dám dấu thân, sáng tạo.Một doanh nghiệp thành công, 1 đội bóng vô địch hay 1 lớp học tiên tiến đều được xây dựng trên nền tảng có sự thấu hiểu và phối hợp nhịp nhàng.
Đáng buồn thay, trong xã hội hiện đại, luôn sống thực dụng chủ nghĩa cá nhân đang dần khiến tinh thần đoàn kết bị xem nhẹ. Hành động vô kỵ kèn cựa hay thái độ thân ai lấy lo không chỉ kìm hãm sự phát triển của cộng đồng mà còn cô lập chính bản thân mỗi người để nuôi dưỡng tinh thần đoàn kết chúng ta cần học cách lắng nghe, tôn trọng sắc đẹp và đặt lợi ích chung lên trên cái tôi ích kỷ. Còn khách không phải là sự đồng nhất 1 cách máy móc mà là sự hòa quyện của những cá tính riêng biệt vì 1 mục đích cao đẹp.Sau tất cả, đoàn kết là chìa khóa của mọi thành công và lo trước đó văn minh của 1 xã hội. Mỗi chúng ta hãy là 1 viên gạch hồng, cùng nhau xây dựng lên bức tường thành vững chãi của tình nhân ái và sức mạnh tập thể. Bởi lẽ khi cùng nhau chúng ta chỉ đi xa hơn mà còn tạo ra 1 thế giới tốt đẹp, nhân văn hơn.