Nguyễn Thị Kim Ngân
Giới thiệu về bản thân
Tên: Nguyễn Thị Kim Ngân
Lớp: 12a4 - THPT Thăng Long
Câu 1
Việc khám phá bản thân có ý nghĩa đặc biệt quan trọng đối với giới trẻ hiện nay. Trước hết đó là hành trình giúp mọi người hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu, sở thích và giá trị sống của mình, từ đó định hướng đúng đắn cho tương lai. Khi hiểu mình, người trẻ sẽ tự tin hơn trong lựa chọn nghề nghiệp, cách sống và mục tiêu phấn đấu, tránh được sự mơ hồ, chạy theo số đông. Bên cạnh đó, quá trình bạn khám phá bản thân còn giúp con người không ngừng học hỏi, trải nghiệm và hoàn thiện chính mình qua từng giai đoạn. Những thử thách, thất bại trên hành trình ấy không phải trở ngại mà chính là cơ hội để trưởng thành và bản lĩnh hơn. Tuy nhiên, trong thực tế, vẫn có không ít bạn trẻ ngại thay đổi, thiếu chủ động, chưa dám bước ra khỏi vùng an toàn nên khó nhận ra giá trị thực của bản thân. Vì vậy, mỗi người cần sống tích cực, dám thử sức, dám sai và không ngừng nỗ lực để hiểu mình hơn mỗi ngày. Chỉ khi thực sự thấu hiểu bản thân, tuổi trẻ mới trở nên ý nghĩa và đáng sống.
Câu 2:
Quê hương luôn là bến đỗ bình yên nhất trong tâm hồn mỗi con người, là nơi mà dù đi xa đến đâu, ta cũng khao khát được tìm về bụi bặm của dòng đời. Bài thơ về của là một tiếng lòng thổn thức như thế qua từng dòng thơ, người đọc không chỉ thấy một chuyến hành chính địa lý mà còn thấy một cuộc hành trình cảm xúc: từ nỗi hoài niệm xót xa, lòng biết ơn sâu sắc đến sự an yên, tự tại trong tâm hồn của chủ thể trữ tình.
Mở đầu , tâm trạng của “ta” hiện lên với sự xúc động khi đối diện với những hình ảnh thân thuộc của quá khứ. Cánh đồng mùa đông với “gốc rạ rạc khô” không gợi lên sự lạnh lẽo mà lại đánh thức cả một vùng ký ức tuổi thơ. Tâm trạng của chủ thể trữ tình lúc này là sự xót xa và thương cảm khi nhớ về mẹ: “ngày xưa theo mẹ ra đồng, nhổ từng gốc rạ”. Hình ảnh “ hoàng hôn rơm rớm sương mờ” là một nhân hóa đầy tinh tế, như thể chính thiên nhiên cũng đang rưng rưng lệ trước nỗi vất vả của con người. Cảm giác hoài niệm ấy không chỉ là nhờ nhung, mà là sự thấu hiểu cái nghèo khó nhưng ấm áp của những ngày cũ.
Tiếp bước hành trình trở về tâm trạng của chủ thể chuyển sang sự tri ân và nặng lòng trước hình bóng cha mẹ bên dòng sông quê. Hình ảnh “ cha kéo vó vớt bóng người lam lũ” và “ mẹ còn nhặt từng con tôm cái cá” là những nét vẽ thực tế đến đau lòng về sự . Ở đây, chủ thể trữ tình thể hiện một sự quan sát tinh tế và đầy yêu thương. Con thuyền “ gầy” đậu dưới “ bến ca dao” là một ẩn dụ tuyệt đẹp, cho thấy nỗi vất vả của mẹ cha đã hòa quyện vào văn hóa, lời ru, trở thành linh hồn của xứ sở. Tâm trạng của người con trở về lúc này là sự , tự hào xen lẫn lòng biết ơn vô hạn đối với những người đã hy sinh cả để nuôi ta khôn lớn.
Không dừng lại ở những nỗi đau hay sự vất vả, khi trở về với góc vườn, tâm trạng của chủ thể trữ tình dần trở nên bình yên và tĩnh lặng. Nhìn ngắm hoa xương rồng nở từ gai góc hay lũ chim sẻ xây dựng hạnh phúc từ cộng rơm vàng, “ ta” nhận ra sức sống mãnh liệt của quê hương. Câu thơ “ đất trời, cây cỏ ru ta” cho thấy một sự giao hòa tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên. Mọi mệt mỏi ưu phiền của thế giới bên ngoài dường như tan biến, những chỗ cho sự an ủi, vỗ về. Đây là khoảnh khắc chủ thể tìm thấy sự chữa lành cho tâm hồn mình sau những bôn ba.
Khổ thơ cuối mang đến một sắc thái cảm xúc riêng tư hơn: sự buông bỏ và thanh thản trong tình yêu. Trở về bên dòng sông nơi có “ tình đầu đi qua” nghe tiếng sóng như “ lời đưa tiễn” , chủ thể không chìm đắm trong bi lụy. Hành động “ cởi câu ca trả lại cho người” bên chiếc cầu giải yếm là một sự lựa chọn đầy văn minh và nhẹ nhàng là sự khép lại một chương cũ của cuộc đời để trở về với bản ngã chân thật nhất, không còn vướng bận về mặt nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ hình ảnh, nhịp điệu chậm rãi như bước chân của người khách ly đang chậm nháp từng niệm. Các biện pháp tu từ như ẩn dụ, nhân hóa được sử dụng tự nhiên, góp phần khắc họa sâu sắc thế giới nội tâm đầy đa đoan nhưng cũng rất đỗi chân thành của chủ thể trữ tình.
Tóm lại, qua bài thơ “ về” của đàm huy , đã khắc họa thành công nội tâm một tâm hồn nhạy cảm, giàu lòng trắc ẩn và luôn nặng tình với cội nguồn. Tâm trạng của chủ thể trữ tình là một bản nhạc đa âm sắc: có nốt trầm của sự xót xa, cao của lòng biết ơn và của sự bình yên. Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng: quê hương chính là nơi nuôi dưỡng, bao dung và luôn sẵn sàng đón nhận ta trở về để tìm lại chính mình.
Tên: Nguyễn Thị Kim Ngân
Lớp: 12a4 - THPT Thăng Long
Câu1: những lý lẽ tác giả sử dụng để lý giải cho quan điểm:
- Con người là một thế giới phong phú, phức tạp, mỗi người là một bản thể duy nhất(Không thể hiểu hết bản thân trong thời gian ngắn)
-hành trình khám phá bản thân không có điểm kết thúc(càng tìm hiểu càng thấy có nhiều điều chưa biết)
- Chính vì không bao giờ đặt tới giới hạn cuối cùngnên việc khám phá bản thân là một quá trình lâu dài.
Câu 2: tác giả khuyên chúng ta nên có thái độ:
- luôn tiến lên không ngừng nỗ lực
- kiên trì học hỏi khám phá bản thân
- không thỏa mãn với những gì đã đạt được, cố gắng vượt qua giới hạn của mình
Câu 3: tác dụng của việc sử dụng kiểu câu phủ định:
- Nhấn mạnh mạnh mẽ rằng con người không bao giờ có thể “đi tới” hoặc “đặt tới” điểm cuối cùng trong hành trình khám phá bản thân
- làm nổi bật tính vô hạn trong quá trình phát triển con người
- Gợi ra triết lí sâu sắc: chính việc không bao giờ đặt đến đích lại khiến cuộc sống trở nên có ý nghĩa
- Tăng sức thuyết phục gây ấn tượng cho người đọc
Câu 4: nhận xét cách sử dụng bằng chứng:
- Tác giả đưa ra dẫn chứng tiêu biểu, xác thực từ những nhân vật nổi tiếng như Albert Einstein và Steve Jobs
- dẫn chứng cụ thể, gần gũi, sức thuyết phục cao.
- kết hợp hài hòa giữa lý lẽ và bằng chứng thực tiễn nhằm làm sáng tỏ nội dung và củng cố quan điểm của tác giả.
Câu 5:
Từ quan điểm của tác giả, có thể thấy ý nghĩa cuộc sống không nằm ở việc đặt đến mục đích cuối cùng mà nằm ở hành trình không ngừng khám phá và phát triển bản thân. Mỗi người là một thế giới riêng riêng biệt, vì vậy việc thấu hiểu chính mình là một quá trình lâu dài, đòi hỏi sự kiên trì và nỗ lực không ngừng.Chúng ta cần luôn học hỏi, dám trải nghiệm,không ngại thất bại để từng bước tiến bộ. Việc không bao giờ “đặt tới” sự hoàn hảo không phải là điều tiêu cực mac chính là động lực để con người phát triển. Nếu biết trân trọng hành trình ấy ta sẽ sống tích cực, có mục tiêu và sống ý nghĩa hơn. Vì vậy, mỗi cần chủ động vượt qua giới hạn của bản thân,không người hoa lê để hoàn thiện chính bản thân hơn mỗi ngày.
Cau 1: phương thức biểu đạt chính
- biểu cảm
Câu 2:
nhân vật “tôi” trong bài thơ trong bài thơ trở thành sợi chỉ từ : cái bông