Đặng Văn Thương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Văn Thương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

Bài làm

Bài thơ Ca sợi chỉ của Hồ Chí Minh là một tác phẩm giàu ý nghĩa tư tưởng, thể hiện sâu sắc tinh thần đoàn kết dân tộc. Vì vậy tác giả mượn hình ảnh sợi chỉ – vốn nhỏ bé, mỏng manh – để ẩn dụ cho mỗi cá nhân trong xã hội. Khi còn là “cái bông” hay một sợi chỉ đơn lẻ, “tôi” yếu ớt, dễ đứt, không ai sợ. Nhưng khi nhiều sợi chỉ “họp nhau sợi dọc, sợi ngang”, chúng dệt thành tấm vải bền chắc, “đố ai bứt xé cho ra”. Biện pháp ẩn dụ kết hợp với giọng thơ mộc mạc, gần gũi đã làm nổi bật chân lí giản dị mà sâu sắc: sức mạnh của mỗi người chỉ thực sự phát huy khi biết gắn bó với tập thể. Bài thơ không chỉ ca ngợi tinh thần đoàn kết mà còn là lời kêu gọi đồng bào cùng chung sức vì mục tiêu chung của dân tộc. Qua hình tượng sợi chỉ, Hồ Chí Minh đã gửi gắm niềm tin vào sức mạnh cộng đồng và khẳng định đoàn kết chính là nguồn lực tạo nên “lực lượng” và “vẻ vang”.



Câu 1: Phương thức biểu đạt chính trong bài thơ là : Biểu cảm

Câu 2: Nhan vật tôi trong bài thơ đã trở thành sợi chỉ từ cái bông

Câu 3: Biện pháp tu từ tiêu biểu trong đoạn thơ là : Ẩn dụ.


Hình ảnh “sợi dọc, sợi ngang” dệt thành “tấm vải mỹ miều” là ẩn dụ cho sự đoàn kết của nhiều cá nhân hợp lại thành một tập thể vững mạnh. Một sợi chỉ riêng lẻ thì yếu ớt, nhưng khi liên kết với nhiều sợi khác sẽ tạo nên tấm vải bền chắc, “đố ai bứt xé cho ra”. Qua đó, tác giả khẳng định sức mạnh to lớn của tinh thần đoàn kết và đề cao vai trò của cộng đồng

Câu 4: Sợi chỉ có những đặc tính: nhỏ bé, mỏng manh, yếu ớt, dễ đứt khi đứng một mình.


Tuy nhiên, sức mạnh của sợi chỉ nằm ở sự liên kết, đoàn kết với nhiều sợi khác. Khi hợp lại thành sợi dọc, sợi ngang, chúng tạo thành tấm vải bền chắc, khó bị xé rách. Điều đó cho thấy sức mạnh không nằm ở cá nhân đơn lẻ mà ở tinh thần đồng lòng, gắn bó.

Câu 5: Bài học ý nghĩa nhất rút ra từ bài thơ là: mỗi người tuy nhỏ bé nhưng nếu biết đoàn kết, gắn bó và chung sức vì mục tiêu chung thì sẽ tạo nên sức mạnh to lớn. Trong cuộc sống, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần biết yêu thương, hợp tác và đoàn kết để xây dựng tập thể vững mạnh và góp phần xây dựng đất nước.




Câu 1: Đoạn trích được viết theo thể thơ : Tự do

Câu 2 : Những từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước là: biển, sóng dữ, Hoàng Sa, bám biển, giữ biển, Mẹ Tổ quốc, màu cờ nước Việt, máu ngư dân, máu giữ nước .

Câu 3: So sánh: “Mẹ Tổ quốc vẫn luôn bên ta ,như máu ấm trong màu cờ nước Việt”.

  • Tác dụng: Làm nổi bật Tổ quốc là nguồn sống thiêng liêng, gắn bó máu thịt với con người, qua đó thể hiện tình yêu nước sâu sắc.
  • Câu 4: Đoạn trích thể hiện : Tình yêu, niềm tự hào và lòng biết ơn của nhà thơ đối với biển đảo Tổ quốc và những người đang ngày đêm giữ biển.
  • Câu 5 :
  • Từ đoạn trích, em hiểu rằng bảo vệ biển đảo là trách nhiệm của mỗi người Việt Nam. Em cần nuôi dưỡng tình yêu quê hương, tìm hiểu về chủ quyền biển đảo. Em sẽ sống có ý thức, không tiếp tay cho những hành vi gây hại đến đất nước. Đồng thời, tích cực tuyên truyền và bảo vệ môi trường biển. Đó là cách thiết thực để góp phần giữ gìn biển đảo quê hương.






Câu 1 tâm trạng Cẩm xúc của nhân vậy trừ tình trong bài thơ là :nỗi nhớ quê da diết, cảm giác cô đơn lạc lõng và khao khát được trở về nhà

Câu 2:Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta là: Nắng , mây trắng , đồi nhuộm vàng trên đỉnh ngọn

Câu 3: Cảm hứng chủ đạo của văn bản là : Nỗi nhớ quê hương da diết của người con xa xứ, khi đứng giữa cảnh sắc nơi đất khách mà lòng luôn hướng về quê nhà, vừa bâng khuâng, vừa cô đơn, vừa tha thiết với nguồn cội

Câu 4.


  • Ở khổ thơ đầu, khi nhìn nắng vàng, mây trắng, nhân vật trữ tình có cảm giác ngỡ ngàng, bâng khuâng và ấm áp, vì cảnh quê người gợi nhớ, khiến ông “ngỡ là tôi lúc ở nhà”.
  • Sang khổ thơ thứ ba, cũng là nắng vàng, mây trắng nhưng tâm trạng đã chuyển sang buồn bã, cô đơn và thấm thía nỗi xa quê, bởi nhân vật ý thức rõ mình chỉ là “lữ thứ”, không thuộc về nơi này.



→ Như vậy, cùng một cảnh nhưng khổ đầu là ngỡ ngàng, gần gũi; khổ cuối là cô đơn, xót xa.

Em ấn tượng nhất với hình ảnh:


“Bụi đường cũng bụi của người ta.”


Bởi vì câu thơ ngắn gọn nhưng gợi cảm xúc rất sâu sắc. “Bụi đường” vốn là hình ảnh quen thuộc, nhưng ở đây lại trở thành biểu tượng cho sự xa lạ và lạc lõng. Nhân vật trữ tình cảm thấy mình chỉ là người khách nơi đất чуж, đến cả bụi đường cũng không thuộc về mình. Qua đó, nỗi nhớ quê hương và cảm giác cô đơn của người xa xứ được thể hiện một cách thấm thía và ám ảnh.