Nguyễn Ngọc Huỳnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Ngôi kể của văn bản trên là ngôi kể thứ 3
Câu 2 : Điểm nhìn trong đoạn trích được đặt vào nhân vật ”cô” con gái thứ 3 (chi-hon)
Câu 3 :
1. Biện pháp nghệ thuật
Điệp cấu trúc (Điệp ngữ): Cấu trúc "Lúc mẹ... cô đang..." được lặp lại hai lần ở đầu mỗi câu.
Phép đối (Đối lập/Tương phản): Đối lập giữa hai không gian và hai trạng thái:
Mẹ: Bị xô tuột, bị lạc, đơn độc, hoảng sợ tại ga tàu điện ngầm Seoul.
Cô: Đang ở Bắc Kinh (Trung Quốc), tham dự triển lãm sách, cầm trên tay thành tựu sự nghiệp (bản dịch cuốn sách của mình).
2. Tác dụngVề nội dung:
Nhấn mạnh sự xa cách và vô tâm: Trong khoảnh khắc mẹ gặp hoạn nạn, con cái lại đang mải mê với hào quang cá nhân và công việc riêng ở một nơi xa xôi.
Khắc họa sâu sắc nỗi ân hận, ray rứt: Việc đặt hai hình ảnh cạnh nhau tạo ra một sức nặng tâm lý, khiến nhân vật (và độc giả) nhận ra sự tương phản nghiệt ngã giữa sự thành đạt của con cái và sự hy sinh, già yếu, lạc lõng của người mẹ.
Về nghệ thuật:
Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức truyền cảm cho lời văn.
Làm nổi bật chủ đề tư tưởng của tác phẩm: Sự thờ ơ vô tình của những đứa con trước sự hiện diện của mẹ trong cuộc đời mình.
Câu 4
những phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của nhân vật Chi-hon bao gồm:Sự hy sinh thầm lặng và đức tính tiết kiệm vì con: Mẹ luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho con cái trong khi bản thân lại giản dị đến mức khắc khổ.
Câu văn:
"Chiếc váy xếp nếp ấy tương phản hoàn toàn với chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu như hai thế giới tách biệt không ăn nhập gì với nhau."
Tình yêu thương con vô bờ bến: Mẹ luôn quan tâm đến sở thích và diện mạo của con, mong muốn con được mặc những bộ đồ đẹp nhất dù điều đó có thể khác biệt với phong cách của chính mẹ.
Câu văn: "Mẹ nói, 'Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.'" hoặc "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống...
Sự bao dung và nhẫn nại: Dù bị con gái gạt đi ý kiến một cách phũ phàng, mẹ vẫn không giận mà chỉ cảm thấy buồn và tiếc nuối vì không thể dành cho con điều mẹ cho là tốt nhất.
Câu văn: "Mẹ cô nói nhưng vẫn cầm chiếc váy ngắm nghía mãi không nỡ rời."
Câu 5 :
Sự vô tâm đôi khi là "vết dao" sắc lẹm cắt đứt sợi dây gắn kết giữa những người thân yêu trong gia đình. Những lời nói hờ hững hay sự thiếu quan tâm lúc ốm đau, hoạn nạn có thể để lại nỗi đau âm ỉ, khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi ngay trong chính tổ ấm của mình. Chúng ta thường mải mê theo đuổi hào quang bên ngoài mà quên mất rằng thời gian bên cha mẹ là hữu hạn. Đừng để đến khi đối mặt với sự mất mát mới thốt lên lời hối tiếc, bởi lúc đó mọi sự bù đắp đều đã trở nên quá muộn màng.