Lý Thu Huyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Thu Huyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong đoạn trích, Thạch Lam đã khắc họa hình ảnh cô Tâm – một người phụ nữ tần tảo, giàu tình cảm với sự gắn bó sâu sắc với quê hương. Tâm hiện lên với vẻ đẹp của sự chịu khó qua hình ảnh "gánh hàng trên vai", nhịp bước chân "mau" khi về gần đến nhà. Cảm giác "bớt mệt hẳn đi" và nỗi lo sợ tan biến khi nhìn thấy cây đa, quán gạch hay rặng tre đầu làng cho thấy tâm hồn cô luôn hướng về gia đình và sự bình yên nơi xóm nhỏ. Đối với Tâm, quê hương không chỉ là cảnh vật hữu hình mà còn là những âm thanh "cót két", "xao xác" và mùi vị "ẩm ướt" của bèo, của rạ hết sức thân thuộc. Sự tỉ mỉ trong cảm nhận của Tâm chứng tỏ cô là người phụ nữ đảm đang, thấu hiểu và yêu thương từng tấc đất quê hương mình. Qua ngòi bút tinh tế, giàu chất thơ của Thạch Lam, nhân vật cô Tâm trở thành biểu tượng cho vẻ đẹp dịu dàng, nhẫn nại và lòng hiếu thảo của người phụ nữ Việt Nam xưa, luôn tìm thấy niềm hạnh phúc giản đơn sau những nhọc nhằn của cuộc mưu sinh.

Đoạn trích trong tùy bút "Người lái đò Sông Đà" của Nguyễn Tuân đã khắc họa một vẻ đẹp trữ tình, thơ mộng và hoang sơ của con sông Đà.  Vẻ đẹp đầu tiên được tác giả miêu tả là sự lặng tờ, tĩnh mịch tuyệt đối, gợi lên cảm giác về một không gian thời gian ngưng đọng từ bao đời nay ("Hình như từ đời Trần đời Lê, quãng sông này cũng lặng tờ đến thế mà thôi"). Sự yên tĩnh ấy được điểm xuyết bởi những mầm sống mới đầy sức sống như "nương ngô nhú lên mấy lá ngô non đầu mùa" hay "những nõn búp" cỏ gianh, tạo nên một khung cảnh nguyên sơ, trong lành.  Tiếp theo, vẻ đẹp của sông Đà hiện lên qua sự hoang dại và hồn nhiên như một bức tranh cổ tích. Hình ảnh "đàn hươu cúi đầu ngốn búp cỏ gianh đẫm sương đêm" cùng với bờ sông được ví như "một bờ tiền sử", "một nỗi niềm cổ tích tuổi xưa" mang lại cảm giác bình yên, tách biệt khỏi thế giới xô bồ.  Cuối cùng, sự lãng mạn còn thể hiện qua nét động của thiên nhiên: tiếng cá dầm xanh quẫy vọt lên mặt sông "bung trắng như bạc rơi thoi" phá vỡ sự tĩnh lặng, mang lại một chút sinh động cho cảnh vật. Tất cả tạo nên một sông Đà không chỉ hùng vĩ mà còn vô cùng trữ tình, thơ mộng dưới góc nhìn tài hoa của Nguyễn Tuân. 

Trong bài thơ "Chân quê" của Nguyễn Bính, nhân vật "em" được khắc họa như một cô gái thôn quê mang vẻ đẹp bình dị, mộc mạc nhưng đang đứng trước sự tác động của lối sống thành thị. Khi đi "tỉnh" về, "em" không còn mặc những bộ trang phục truyền thống quen thuộc như yếm lụa sồi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, mà thay vào đó là "khăn nhung", "quần lĩnh" và "áo cài khuy bấm" rộn ràng. Sự thay đổi trong ăn mặc này không chỉ là sự mới mẻ về ngoại hình mà còn thể hiện sự đổi thay trong tâm hồn, khiến "hương đồng gió nội" trong "em" vơi đi ít nhiều. Hình ảnh nhân vật "em" phản ánh nỗi lo âu của tác giả về việc văn hóa truyền thống bị pha tạp bởi lối sống mới, đồng thời gửi gắm mong ước về sự gìn giữ cội nguồn, nét đẹp mộc mạc vốn có của người phụ nữ nông thôn Việt Nam. 

Bài Làm

Trong cuộc sống hàng ngày, việc góp ý và nhận xét người khác trước đám đông trở thành một thói quen phổ biến, nhưng ít ai để ý đến tác động sâu sắc của hành động này. Nhiều người cho rằng việc chỉ trích hay đánh giá trước mặt nhiều người là cách thể hiện sự thẳng thắn, nhưng thực tế, hành vi này thường gây ra nhiều hậu quả tiêu cực cho cả người nhận và người đưa ra ý kiến.

Cần hiểu rõ bản chất của vấn đề để có những hành động đúng đắn, xây dựng và tôn trọng người khác.Trước tiên, việc góp ý, nhận xét người khác trước đám đông dễ làm tổn thương lòng tự trọng của người khác. Khi một cá nhân bị chỉ trích hay phê bình trước mặt nhiều người, họ sẽ cảm thấy xấu hổ, tự ti và thậm chí mất đi sự tự tin. Một lời nhận xét thiếu cân nhắc có thể để lại vết thương tâm lý dai dẳng, khiến người đó ngại giao tiếp và tham gia các hoạt động tập thể trong thời gian dài. Ví dụ, một học sinh bị giáo viên chê bai cách trình bày bài trước toàn lớp có thể ngại tham gia các cuộc thi nói chuyện trong suốt cả năm học, dù anh ấy thực sự có tài năng trong lĩnh vực này.Thứ hai, việc nhận xét người khác trước đám đông thường dẫn đến sự mất hiệu quả trong giao tiếp. Thay vì tập trung vào việc giải quyết vấn đề, cả hai bên sẽ bị cuốn vào cuộc tranh cãi hay sự bực bội, làm mất đi mục tiêu ban đầu của cuộc trao đổi. Nhiều người khi bị chỉ trích trước đám đông sẽ trở nên phòng thủ, từ chối lắng nghe ý kiến của người khác và không sẵn sàng hợp tác. Điều này làm giảm hiệu quả làm việc trong các nhóm dự án và gây ra mâu thuẫn trong các mối quan hệ xã hội.Tuy nhiên, không phải mọi việc góp ý hay nhận xét trước đám đông đều là sai. Trong một số trường hợp, việc đưa ra ý kiến công khai có thể giúp giải quyết vấn đề nhanh chóng và hiệu quả. Ví dụ, trong các cuộc họp làm việc, việc chỉ trích một ý kiến sai lầm trước toàn bộ nhóm có thể giúp tránh những sai lầm tiềm ẩn trong tương lai. Tuy nhiên, cần đảm bảo rằng việc nhận xét được thực hiện một cách xây dựng, tập trung vào hành động thay vì cá nhân và được thực hiện với sự tôn trọng đối với người nhận.Để tránh những tác động tiêu cực của việc nhận xét người khác trước đám đông, chúng ta cần học cách đưa ra ý kiến một cách riêng tư và xây dựng. Thay vì chỉ trích người khác trước mặt nhiều người, hãy tìm thời gian riêng để nói chuyện với họ, lắng nghe quan điểm của họ và cùng nhau tìm ra giải pháp cho vấn đề. Đồng thời, cần học cách chấp nhận ý kiến của người khác một cách cởi mở, không bị cảm thấy bị xúc phạm hay tự ti khi nhận được phản hồi.

Tóm lại, việc góp ý và nhận xét người khác trước đám đông là một hành vi phức tạp, cần được cân nhắc kỹ lưỡng trước khi thực hiện. Chúng ta cần học cách tôn trọng lòng tự trọng của người khác, đưa ra ý kiến một cách xây dựng và tìm ra phương pháp giao tiếp hiệu quả nhất trong từng tình huống cụ thể. Bằng cách này, chúng ta có thể xây dựng các mối quan hệ xã hội lành mạnh, nâng cao hiệu quả làm việc và tạo ra một môi trường sống hòa bình, tôn trọng lẫn nhau.

câu 1:

Nhân vật trữ tình đang ở một nơi xa lạ (Xan-đi-ê-gô), cảm thấy lạc lõng và cô đơn.Dù khung cảnh xung quanh có những nét tương đồng với quê nhà, nhưng sự xa cách về địa lý và sự khác biệt trong văn hóa, nếp sống đã làm nổi bật nỗi nhớ quê hương, sự hoài niệm và một chút buồn man mác.

câu 2:

Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê nhà bao gồm:

◦ Nắng trên cao

◦ Mây trắng bay phía xa

◦ Đồi nhuộm vàng trên đỉnh ngọn

◦ Cây lá (dù không phải cây lá quen)

◦ Bụi đường

câu 3:

Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là nỗi nhớ quê hương, sự khắc khoải, hoài niệm về cội nguồn khi đang sống xa quê.

câu 4:

◦ Khổ 1: Khi nhìn nắng, mây, đồi vàng, nhân vật có cảm giác ngỡ là mình lúc ở nhà. Đây là khoảnh khắc của sự tưởng tượng, mong manh, khi những hình ảnh quen thuộc thoáng đưa con người về với quê hương. Tâm trạng ở đây có chút lạc quan, hy vọng khi tìm thấy sự đồng cảm với quê nhà nơi xứ người.

◦ Khổ 3: Khi lại nhìn mây trắng, nắng vàng, nhân vật nhận ra mình là “lữ thứ” và “bụi đường cũng bụi của người ta”. Lúc này, sự đối lập giữa mình và quê hương trở nên rõ nét. Nắng, mây, bụi đường dù giống quê nhà nhưng giờ đây chỉ là sự đồng nhất với hoàn cảnh xa xứ. Tâm trạng ở đây là sự chấp nhận thực tại, pha lẫn chút buồn thương, cô đơn và nhận thức rõ sự khác biệt.

câu 5:

Phần này dành cho bạn trả lời dựa trên cảm nhận cá nhân). Tuy nhiên, nếu được gợi ý, hình ảnh “Bụi đường cũng bụi của người ta” rất đáng suy ngẫm. Nó thể hiện một cách tinh tế sự đồng nhất thân phận của người lữ hành. Dù ở đâu, bụi đường vẫn là bụi đường, và dù là “người ta” (người của quê hương này hay người của quê hương ta), họ đều mang trong mình những dấu vết của cuộc đời, của những chuyến đi. Hình ảnh này vừa mang nét khái quát, vừa gợi lên sự đồng cảm sâu sắc về kiếp sống tha hương.

câu 1:

- ptbđ chính là: biểu cảm và tự sự

câu 2:

- Nhân vật “tôi” (sợi chỉ) được hình thành từ sự kết hợp của nhiều “đồng bang” (những sợi nhỏ, đơn lẻ) hợp lại với nhau thành sợi dọc và sợi ngang.

câu 3:

Biện pháp tu từ : ẩn dụ và so sánh.

Phân tích:

◦ Ẩn dụ: Hình ảnh “sợi chỉ” và “tấm vải” là hình ảnh ẩn dụ cho đoàn kết của nhân dân/cán bộ cách mạng. Mỗi sợi chỉ nhỏ bé (đồng bang) là một cá nhân. Khi tập hợp lại (sợi dọc, sợi ngang) sẽ dệt nên sức mạnh to lớn (tấm vải).

◦ So sánh: Câu thơ “Đã bền hơn lụa, lại điều hơn da” sử dụng phép so sánh (dùng từ “hơn”) để nhấn mạnh sự vượt trội về độ bền và giá trị của tập thể được tạo nên từ sự đoàn kết so với những vật liệu đơn lẻ, quý giá khác (lụa, da).

câu 4:

Sức mạnh của sợi chỉ: Sức mạnh của sợi chỉ nằm ở sự đoàn kết, tập hợp lại với nhau thành một thể thống nhất, tạo thành “lực lượng” và “vẻ vang”. Sức mạnh cá nhân yếu ớt sẽ trở nên to lớn khi hợp nhất.

câu 5:

Bài học về sức mạnh vô địch của tinh thần đoàn kết. Giống như những sợi chỉ nhỏ bé, đơn lẻ không thể làm được gì, nhưng khi biết hợp sức, tạo thành một khối thống nhất, chúng sẽ tạo ra sức mạnh to lớn, bền vững, không gì lay chuyển nổi. Đây là bài học quý giá cho việc xây dựng tập thể, cộng đồng và đất nước.

câu 1:

- ngôi kể thứ nhất của nhân vật “tôi”

câu 2:

- điểm nhìn được sử dụng là “điểm nhìn bên trong”

câu 3:

Biện pháp nghệ thuật: Phép đối lập (tương phản) và Kỹ thuật đan xen hồi tưởng/miêu tả.

Tác dụng:

◦ Nhấn mạnh sự chia cắt vật lý và có thể là cả mặt tình cảm giữa mẹ và con gái trong những khoảnh khắc quan trọng.

◦ Tăng tính bi kịch, sự xót xa của người kể chuyện khi nhận ra sự kiện lớn xảy ra với mẹ lại diễn ra trong lúc mình đang bận rộn với công việc cá nhân.

câu 4:

Phẩm chất: Sự hy sinh, tình yêu thương vô bờ bến dành cho gia đình.

Câu văn thể hiện (dựa trên đoạn giới thiệu chung): “hi sinh mà người mẹ này đã dành cho gia đình.”

câu 5:

Khi nhớ về mẹ trong những khoảnh khắc đáng lẽ phải ở bên cạnh, Chi-hon chắc chắn đã chất chứa niềm hối tiếc khôn nguôi về sự xa cách và những hành động vô tâm của mình. Điều đáng buồn nhất trong quan hệ gia đình chính là những hành động tưởng chừng nhỏ nhặt, vô tình lại có thể tạo thành vết thương sâu sắc cho những người thân yêu. Đôi khi, sự bận rộn với công việc hay những mối quan tâm cá nhân khiến chúng ta lơ là việc lắng nghe, chia sẻ hay đơn giản là một cái ôm kịp thời. Những lời nói thiếu suy nghĩ, sự thờ ơ trước khó khăn của cha mẹ có thể bào mòn tình cảm gia đình theo thời gian. Do đó, việc nhận ra và trân trọng từng khoảnh khắc bên cạnh người thân là điều cần thiết, trước khi sự hối tiếc trở thành nỗi đau không thể xoa dịu.