Nguyễn Ngọc Quý
Giới thiệu về bản thân
Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, Nguyễn Thành Long là cây bút chuyên viết truyện ngắn và kí với giọng văn nhẹ nhàng, giàu chất thơ. Các tác phẩm của ông thường ca ngợi vẻ đẹp của con người lao động mới trong công cuộc xây dựng đất nước. Lặng lẽ Sa Pa là một truyện ngắn tiêu biểu, được sáng tác năm 1970 sau chuyến đi thực tế của nhà văn lên Lào Cai. Tác phẩm đã khắc họa thành công vẻ đẹp của những con người lao động thầm lặng, sống có lí tưởng và cống hiến hết mình cho Tổ quốc.
Truyện kể về cuộc gặp gỡ tình cờ giữa ông họa sĩ già, cô kĩ sư trẻ và anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn cao 2600 mét. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ba mươi phút, anh thanh niên đã để lại trong lòng mọi người nhiều ấn tượng đẹp bởi lối sống giản dị, tâm hồn đẹp và tinh thần trách nhiệm cao với công việc. Qua đó, tác phẩm ca ngợi những con người lao động âm thầm cống hiến cho đất nước nơi vùng núi Sa Pa lặng lẽ mà thơ mộng.
Nhân vật chính của truyện là anh thanh niên làm công tác khí tượng kiêm vật lí địa cầu. Anh sống một mình trên đỉnh núi cao quanh năm mây phủ. Công việc của anh là “đo gió, đo mưa, đo nắng, tính mây, đo chấn động mặt đất”, rồi báo số liệu về trung tâm đúng giờ. Công việc ấy đòi hỏi sự chính xác, kiên trì và tinh thần trách nhiệm cao. Dù thời tiết khắc nghiệt, đêm mưa tuyết lạnh buốt, anh vẫn không bỏ nhiệm vụ. Điều đó cho thấy anh là người yêu nghề, tận tụy với công việc.Không chỉ có tinh thần trách nhiệm, anh thanh niên còn có lí tưởng sống đẹp. Anh hiểu rằng công việc thầm lặng của mình góp phần phục vụ sản xuất và chiến đấu của đất nước. Khi ông họa sĩ khen ngợi, anh lại cho rằng mình chưa xứng đáng vì còn nhiều người đang âm thầm cống hiến hơn mình. Sự khiêm tốn ấy khiến nhân vật càng trở nên đáng quý.Anh thanh niên còn là người có tâm hồn đẹp và biết tổ chức cuộc sống. Dù sống cô độc trên đỉnh núi cao, anh vẫn trồng hoa, nuôi gà, đọc sách và giữ cho nơi ở gọn gàng, sạch sẽ. Anh sống chan hòa, cởi mở và hiếu khách. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với ông họa sĩ và cô kĩ sư đã cho thấy sự chân thành, nhiệt tình của anh. Chính vẻ đẹp trong tâm hồn và lối sống của anh đã khiến ông họa sĩ xúc động muốn vẽ chân dung, còn cô kĩ sư thì cảm phục, yêu mến.
Bên cạnh nhân vật chính, các nhân vật phụ cũng góp phần làm nổi bật chủ đề tác phẩm. Ông họa sĩ già là người từng trải, yêu nghệ thuật và nhạy cảm trước vẻ đẹp con người. Qua cái nhìn của ông, vẻ đẹp của anh thanh niên hiện lên rõ nét hơn. Cô kĩ sư trẻ đại diện cho thế hệ thanh niên mới đầy nhiệt huyết, sau cuộc gặp gỡ đã thêm tin yêu cuộc sống và công việc mình lựa chọn. Ngoài ra còn có bác lái xe, ông kĩ sư ở vườn rau hay anh cán bộ nghiên cứu sét… tất cả đều là những con người lao động bình dị đang âm thầm cống hiến cho đất nước.
Truyện ngắn Lặng lẽ Sa Pa còn hấp dẫn bởi nhiều nét nghệ thuật đặc sắc. Trước hết là tình huống truyện tự nhiên, giản dị nhưng giàu ý nghĩa: cuộc gặp gỡ ngắn ngủi trên đỉnh núi cao. Tác giả sử dụng ngôi kể thứ ba kết hợp điểm nhìn của ông họa sĩ giúp câu chuyện trở nên chân thực và giàu cảm xúc. Ngôn ngữ truyện nhẹ nhàng, trong sáng, giàu chất thơ. Những chi tiết như vườn hoa, giá sách, ấm trà hay cảnh thiên nhiên Sa Pa mờ sương đã góp phần làm nổi bật vẻ đẹp thơ mộng của thiên nhiên và con người nơi đây. Nghệ thuật xây dựng nhân vật cũng rất thành công, đặc biệt là cách khắc họa nhân vật qua lời nói, hành động và suy nghĩ.
Lặng lẽ Sa Pa là một truyện ngắn giàu chất thơ và ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Qua hình ảnh anh thanh niên và những con người lao động thầm lặng, Nguyễn Thành Long đã ca ngợi vẻ đẹp của thế hệ con người mới trong thời kì xây dựng đất nước. Tác phẩm giúp người đọc thêm yêu quý, trân trọng những con người đang ngày đêm âm thầm cống hiến cho Tổ quốc.
Đoạn thơ trên đã thể hiện sinh động lý tưởng sống cao đẹp và tinh thần yêu nước vô bờ bến của thế hệ trẻ Việt Nam thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Nhà thơ Thanh Thảo không hề né tránh thực tế khi thẳng thắn thừa nhận tâm lý "làm sao không tiếc" cái tuổi hai mươi đầy hoài bão, thanh xuân. Thế nhưng, vượt lên trên nỗi niềm cá nhân chính là sự thức tỉnh đầy bản lĩnh và tự nguyện: "ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?". Câu hỏi tu từ đanh thép ấy như một lời tự vấn, một lời thề thiêng liêng thể hiện quyết tâm đặt vận mệnh đất nước lên trên quyền lợi cá nhân. Qua đó, đoạn thơ không chỉ ca ngợi sự hy sinh thầm lặng, vĩ đại của một thế hệ anh hùng mà còn để lại bài học sâu sắc cho tuổi trẻ hôm nay về trách nhiệm đối với quê hương, xứ sở.
(Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)
Dưới đây là thuật toán theo chương trình Scratch
Bước 1. Chọn màu và đặt bút vẽ xuống.
Bước 2. Lặp 4 lần:
- Di chuyển 100 bước.
-Xoay phải 90 độ.
Bước 3. Lặp 2 lần:
-Xoay trái 120 độ.
-Di chuyển 100 bước.
Dưới đây là thuật toán theo chương trình Scratch
Bước 1. Chọn màu và đặt bút vẽ xuống.
Bước 2. Lặp 4 lần:
- Di chuyển 100 bước.
-Xoay phải 90 độ.
Bước 3. Lặp 2 lần:
-Xoay trái 120 độ.
-Di chuyển 100 bước.
Dưới đây là thuật toán theo chương trình Scratch
Bước 1. Chọn màu và đặt bút vẽ xuống.
Bước 2. Lặp 4 lần:
- Di chuyển 100 bước.
-Xoay phải 90 độ.
Bước 3. Lặp 2 lần:
-Xoay trái 120 độ.
-Di chuyển 100 bước.
Thứ tự câu lệnh là: 1 – 2 – 3 – 6 - 4 – 5.
Vẽ tam giác đều thứ nhất (3 cạnh: đi 100 → xoay 120° lặp 3 lần)
Sau đó di chuyển sang vị trí khác rồi vẽ tam giác thứ hai
Theo em, việc sử dụng danh sách liệt kê (Bullets) giúp trình bày thông tin rõ ràng, ngắn gọn và dễ theo dõi hơn so với viết thành đoạn dài. Các ý chính được tách ra riêng biệt nên người đọc dễ nắm bắt nội dung, không bị rối hoặc bỏ sót thông tin quan trọng. Điều này rất quan trọng vì giúp tiết kiệm thời gian, tăng khả năng hiểu và ghi nhớ, đồng thời làm cho bài viết hoặc bài trình chiếu trở nên khoa học và chuyên nghiệp hơn.
Cần tránh sử dụng chữ màu vàng trên nền trắng trong thiết kế bài trình chiếu vì hai màu này đều sáng nên có độ tương phản rất thấp, khiến chữ dễ bị hòa vào nền và khó đọc. Điều này làm người xem phải căng mắt khi nhìn, gây mỏi mắt và mất tập trung. Ngoài ra, việc lựa chọn màu sắc như vậy còn làm bài trình chiếu trở nên kém rõ ràng, thiếu tính thẩm mỹ và không chuyên nghiệp.