Đỗ Tuấn Mạnh
Giới thiệu về bản thân
Trong dòng chảy của văn học Việt Nam hiện đại, có những tác phẩm không cần đến những tình huống kịch tính hay xung đột nảy lửa nhưng vẫn đủ sức chạm đến trái tim người đọc bởi vẻ đẹp của tình người và lý tưởng sống. "Lặng lẽ Sa Pa" của nhà văn Nguyễn Thành Long là một tác phẩm như thế. Truyện ngắn là một bài ca về những con người lao động thầm lặng, đang ngày đêm cống hiến sức trẻ cho Tổ quốc trên đỉnh núi cao mây mù bao phủ.
Truyện ngắn được xây dựng trên một cốt truyện khá đơn giản: đó là cuộc gặp gỡ tình cờ trong vòng ba mươi phút giữa ông họa sĩ già, cô kỹ sư mới ra trường và anh thanh niên làm công tác khí tượng trên đỉnh Yên Sơn. Dù thời gian ngắn ngủi, nhưng cuộc gặp gỡ ấy đã đủ để tác giả khắc họa nên chân dung những con người đẹp đẽ với tâm hồn trong sáng và đầy trách nhiệm.
Trước hết, nhân vật anh thanh niên hiện lên là linh hồn của toàn bộ tác phẩm. Anh sống và làm việc một mình trên đỉnh núi cao 2600m, nơi bốn bề chỉ có cỏ cây và mây mù lạnh lẽo. Công việc của anh là "đo gió, đo mưa, đo chấn động đất", đòi hỏi sự tỉ mỉ và kỷ luật cao độ. Dù hoàn cảnh sống vô cùng khắc nghiệt, anh thanh niên vẫn bộc lộ những phẩm chất đáng quý. Anh yêu công việc của mình một cách thiết tha, bởi anh hiểu rằng những con số anh gửi về có thể giúp ích cho sản xuất, cho chiến đấu. Quan niệm về hạnh phúc của anh thật giản dị nhưng sâu sắc: "Mình với công việc là đôi, sao gọi là một mình được?". Không chỉ vậy, anh còn là người có tâm hồn phong phú khi biết trồng hoa, nuôi gà và đặc biệt là say mê đọc sách để mở mang tri thức. Sự hiếu khách và tính cách khiêm tốn đến mức đáng yêu của anh khi từ chối lời đề nghị vẽ chân dung của ông họa sĩ đã để lại ấn tượng khó phai trong lòng người đọc.
Bên cạnh anh thanh niên, các nhân vật khác như ông họa sĩ và cô kỹ sư cũng góp phần làm nổi bật chủ đề của truyện. Ông họa sĩ già, với niềm đam mê nghệ thuật cháy bỏng, đã nhận ra rằng "nghệ thuật không bao giờ đi hết được cuộc sống". Hình ảnh anh thanh niên đã trở thành nguồn cảm hứng lớn lao, thôi thúc ông cầm bút sáng tác. Cô kỹ sư trẻ, người vừa mới rời ghế nhà trường, đã tìm thấy ở anh thanh niên một tấm gương về sự dấn thân, giúp cô thêm vững tin vào con đường mình đã chọn. Tất cả họ, dù ở những lứa tuổi và ngành nghề khác nhau, nhưng đều gặp nhau ở một điểm chung: đó là lòng yêu nghề và khát vọng cống hiến cho đất nước một cách thầm lặng.
Về nghệ thuật, Nguyễn Thành Long đã rất thành công khi xây dựng tình huống truyện tự nhiên, ngôn ngữ giàu chất thơ và đậm chất hội họa. Cách kể chuyện qua cái nhìn của ông họa sĩ giúp nhân vật anh thanh niên hiện lên một cách khách quan nhưng cũng đầy chất trữ tình. Tác giả đã khéo léo biến những công việc thô sơ, khô khan thành những nét vẽ đẹp đẽ về tâm hồn con người.
Tóm lại, "Lặng lẽ Sa Pa" không chỉ là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp về vùng đất phía Bắc của Tổ quốc mà còn là bài ca về vẻ đẹp của con người lao động. Qua tác phẩm, chúng ta hiểu thêm về giá trị của sự cống hiến thầm lặng. Bài học lớn nhất mà mỗi học sinh có thể rút ra chính là: dù ở bất kỳ vị trí nào, chỉ cần chúng ta làm việc với tất cả trái tim và trách nhiệm, chúng ta đều đang góp phần làm cho cuộc sống này trở nên tốt đẹp hơn.
Đoạn thơ trên đã khắc họa lý tưởng sống cao đẹp của những người lính. Dù họ yêu quý chính mình nhưng họ vẫn hi sinh vì tổ quốc. Cụm từ "tuổi hai mươi" biểu tượng cho quãng thời gian thanh xuân rực rỡ và đầy khát vọng nhất của đời người. Từ tiếc lại càng làm nổi bật nên tấm lòng tốt đẹp của những người lính. Câu hỏi tu từ ở cuối đoạn như một lời khẳng định đanh thép về tinh thần trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với vận mệnh đất nước. Chính sự hy sinh tự nguyện và cao cả đó đã tạo nên sức mạnh vô song để bảo vệ chủ quyền thiêng lêng của Tổ quốc.
Thành phần biệt lập : Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc.
Tác dụng :
+Bổ sung ý nghĩa cho câu thơ đứng trước, cụ thể hóa cảm xúc "tiếc" của những người lính trẻ. Nó khẳng định rằng người lính không phải là những "cỗ máy" vô cảm; họ biết yêu quý tuổi trẻ và sự sống của chính mình.
+Tạo sự đối lập giữa cái tôi cá nhân (biết tiếc nuối) và lý tưởng cao cả (sẵn sàng hy sinh). Qua đó, nhấn mạnh tinh thần tự nguyện và vẻ đẹp tâm hồn của thế hệ trẻ thời chống Mỹ: họ sẵn sàng gác lại nỗi niềm riêng vì sự nghiệp chung của Tổ quốc.
+Thể hiện tình cảm của nhà thơ đối với những người lính đã hi sinh vì tổ quốc.