Dương Thị Ngọc Lan

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Ngọc Lan
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Trong dòng chảy của văn học hiện thực Việt Nam 1930 - 1945, Nam Cao nổi lên như một cây bút nhân đạo sâu sắc, luôn trăn trở về "nhân tính" và "lòng tự trọng" của con người trong cảnh khốn cùng. Truyện ngắn "Lão Hạc" chính là một kiệt tác như thế, nơi vẻ đẹp tâm hồn của người nông dân tỏa sáng giữa bóng tối của cái nghèo và cái đói. Nhân vật trung tâm của tác phẩm là Lão Hạc - một người nông dân già nua, đơn độc. Cả cuộc đời lão là một chuỗi những bi kịch: vợ mất sớm, đứa con trai duy nhất vì nghèo khổ không lấy được vợ đã phẫn chí đi phu đồn điền cao su biền biệt. Niềm an ủi duy nhất của lão là "Cậu Vàng" – con chó mà lão yêu thương, chăm sóc như một đứa con, một người bạn tri kỷ. Qua cách lão gọi "cậu Vàng", cách lão ăn gì cũng chia cho nó, ta thấy được một trái tim nhân hậu, ấm áp và vô cùng cô đơn. Tuy nhiên, đỉnh điểm của nỗi đau là khi lão buộc phải bán đi Cậu Vàng. Vì cái đói, vì muốn giữ lại mảnh vườn cho con, lão đã đưa ra quyết định đau lòng ấy. Hình ảnh lão Hạc sang nhà ông Giáo kể chuyện bán chó với khuôn mặt "co rúm lại", những nếp nhăn "xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra", cái miệng "móm mém mếu như con nít" đã để lại dư vị xót xa khôn nguôi. Lão khóc không chỉ vì thương con chó, mà còn vì tự trách mình đã "lừa một con chó". Lòng tự trọng và lương tâm trong sạch của lão không cho phép lão thanh thản sau hành động đó. Cái chết của Lão Hạc ở cuối truyện là một nốt lặng đầy ám ảnh. Lão chọn cái chết bằng bả chó - một cái chết đau đớn, vật vã để tự trừng phạt mình và cũng để bảo toàn số tiền ít ỏi cùng mảnh vườn cho con trai. Lão chết để không trở thành gánh nặng cho hàng xóm, để giữ trọn vẹn phẩm giá của một người cha, một người lương thiện. Cái chết ấy chính là lời khẳng định mạnh mẽ: dù bị dồn vào đường cùng, con người vẫn có thể lựa chọn sống và chết một cách cao thượng. Bằng nghệ thuật khắc họa tâm lý nhân vật tài tình và ngôn ngữ giản dị, giàu sức biểu cảm, Nam Cao đã xây dựng nên một hình tượng người nông dân Việt Nam bất diệt. "Lão Hạc" không chỉ là câu chuyện về một số phận bi thảm, mà còn là bài ca về tình phụ tử thiêng liêng và lòng tự trọng sáng ngời của con người trước nghịch cảnh.

Đoạn thơ trong trường ca Những người đi tới biển đã khắc họa vẻ đẹp tâm hồn đầy cao thượng của thế hệ trẻ Việt Nam thời kháng chiến chống Mỹ. Với giọng điệu tâm tình nhưng cũng đầy quyết liệt, tác giả thừa nhận một sự thật đầy nhân văn: "Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc". Tuy nhiên, vượt lên trên tình cảm cá nhân vị kỷ, những người lính đã chọn hiến dâng quãng đời đẹp nhất cho độc lập dân tộc. Câu hỏi tu từ "Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn chi Tổ quốc?" như một lời tự vấn, khẳng định lý tưởng sống cao đẹp: sẵn sàng hy sinh cái "tôi" nhỏ bé cho cái "ta" chung của đất nước. Qua đó, đoạn thơ không chỉ ngợi ca chủ nghĩa anh hùng cách mạng mà còn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về lòng biết ơn và trách nhiệm với non sông.

  • Thành phần biệt lập: (Những tuổi hai mươi làm sao không tiếc)
  • Loại thành phần: Thành phần phụ chú
Tác dụng:
  • Về nội dung: Bổ sung thông tin, bộc lộ cảm xúc tiếc nuối chân thực của những người lính trẻ đối với quãng thời gian đẹp nhất của đời người (tuổi hai mươi).
  • Về nghệ thuật: Làm cho lời thơ trở nên đa giọng điệu, khẳng định rằng sự hy sinh của họ không phải vì họ vô cảm, mà là sự tự nguyện cao cả vì lý tưởng chung của Tổ quốc, giúp hình ảnh người lính trở nên đời thường và gần gũi hơn.