Thành Nguyễn
Giới thiệu về bản thân
ai?
(I)
lên phím P❤N
ae lên phím P ❤ N
N cơ à lộ r :))))))))))))))))
Tên truyện: “Anh Bận Họp, Em Bận Khóc (Nhưng Khóc Nhẹ Thôi)”
Phương là nữ chính. Cô có hai kỹ năng đặc biệt:
- Yêu hết mình.
- Tự làm mình quê.
Phương yêu anh suốt ba năm. Ba năm đó cô tin rằng “bận” chỉ là trạng thái tạm thời, không phải tính cách.
Cho đến một ngày:
– Anh bận lắm.
– Bận đến mức không nhắn nổi “ngủ ngon” à?
– Ừ… anh bận suy nghĩ về tương lai.
Nghe cũng oai. Tương lai to thế, chắc Phương không vừa.
Ngày chia tay, Phương quyết định phải ngầu. Cô tập trước gương:
“Em ổn mà.”
“Chúng ta nên dừng lại.”
“Chúc anh hạnh phúc.”
Ra đến quán cà phê, anh nói:
“Anh nghĩ mình không hợp.”
Phương đáp:
“Ừ, em cũng… nghĩ… thế…”
Rồi cô gọi nhầm anh bằng tên crush cũ. Không khí đông cứng như đá viên bỏ quên ngoài nắng.
Anh im.
Phương im.
Cô tự hiểu mình vừa đóng vai nữ chính bi kịch nhưng diễn xuất thuộc dạng… quần chúng đi ngang.
Ba tháng sau, Phương phát hiện anh có người mới. Cô không khóc. Cô chỉ đăng story:
“Đừng bao giờ yêu người bận. Họ có thể bận cả việc nhớ bạn.”
Và 36 người thả tim. Trong đó có… anh.
Cuộc đời đôi khi không cần đau quá sâu. Chỉ cần đủ để sau này kể lại mà cười.
(Chatbbq làm nhé :))
Tôi yêu cầu bạn không đăng linh tinh nữa (nói lần thứ nhất r =)))
Cần chân
288
là sao?