🎀✨ 𝑩𝒂𝒍𝒍𝒆𝒓𝒊𝒏𝒂 𝑪𝒂𝒎𝒑𝒖𝒄𝒉𝒊𝒏𝒂 ✨🎀

Giới thiệu về bản thân

*😘💖: Hello các tình iu nha, mình tên là Nguyễn Thị Hà My ( Trần Thủy Tiên ), năm nay mình lớp 5, mình học lớp 5A mình học ở trường Tiểu học Yên Nhân, hiện mình đang ở tỉnh Ninh Bình, xã Yên Cường các bạn nhé! À nếu mình trả lời các câu hỏi của các bạn trên diễn đàn mà đúng thì các bạn hãy cho mình xin 1 tick để động viên mình nhé, nếu mình sai các bạn hãy nhắn tin với mình trên đó nhé! Cám ơn các bạn rất nhiều nha! Nhưng mà mình có chơi game Poki đó nhé, ai chơi thì vào chơi cùng mình nha! Nick mình là "AlexCuTe", tên game là "MineFun.io" và game " Vortella's Dress up" thì nick name mình là "Poppy Princess" nha! Cả game "Blox.io" nữa. Skin của mình là toàn bộ màu trắng với cả tóc vàng nữa nhé. Giới thiệu: 🎀✨ 𝕿𝖎𝖊̂̉𝖚 𝕿𝖍𝖚̛ đ𝖔̉𝖓𝖌 đ𝖆̉𝖓𝖍 ✨🎀.
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Mình có 1 số bài thơ để bạn tham khảo nhé:

Năm học kết thúc hay sắp phải chuyển trường là lúc chúng ta bắt đầu suy ngẫm về những điều làm nên sự đặc biệt của khoảng thời gian học tập cùng nhau. Đối với giáo viên, những khoảnh khắc này có thể vừa ngọt ngào vừa tiếc nuối.

Niềm vui khi khép lại một học kỳ thành công và bổ ích, nhưng cũng có thể mang đến nỗi buồn khi chúng ta phải chia tay học sinh và những hoạt động yêu thích sau nhiều tuần gắn bó.

Để diễn tả thành lời những cảm xúc phức tạp khi kết thúc học kỳ, tại sao không thử tìm đến thơ ca?

Từ việc bày tỏ lòng biết ơn với những kiến thức mới học được cho đến việc tận hưởng những ngày hè bận rộn đang đến gần – những bài thơ lột tả mọi khía cạnh của việc kết thúc một năm học hay phải chia tay bạn bè dưới đây sẽ chạm tới cảm xúc sâu lắng nhất của tất cả chúng ta.

Tuổi học trò, cái tuổi ngây ngô mà rực rỡ, nhưng rồi chúng ta ai cũng đến lúc phải tạm biệt. Tạm biệt ghế đá sân trường, bảng đen phấn trắng, và cả những ánh mắt lặng thầm của một thời vụng dại.

Trong khoảnh khắc ấy, từng vần thơ như một nhịp cầu đưa cảm xúc đi xa hơn những lời nói, ghi lại từng kỷ niệm, từng nỗi nhớ không tên. Những bài thơ chia tay tuổi học trò chính là tiếng lòng của biết bao người, tha thiết, dịu dàng... Quantrimang.com chúng tôi sẽ đưa những vần thơ đầy cảm xúc đến khoảnh khắc cuối cùng của tuổi được coi là đẹp nhất của đời người.

Mùa ve gọi nhớ

Ve ngân gọi gió về trời
Phượng đỏ từng cánh rụng rơi sân trường
Chúng mình tay nắm vấn vương
Còn đâu tiếng gọi thiết tha buổi đầu.

Hành lang trắng tỏa hương ngâu
Vẫn in bóng nắng trên màu áo xưa
Bảng đen còn viết giấc mơ
Mà tay đã lỡ hững hờ dòng tên...

Giữ hộ tôi

Ai đi qua tháng năm bỡ ngỡ
Giữ hộ tôi một thuở học trò
Giữ lời nhắn ghi vào tay áo
Giữ mẩu thư ai nắn nót trao

Giữ cả nụ cười trong đôi mắt biếc
Giữ niềm vui nơi ngõ nhỏ sân trường
Dẫu mai đây nơi trời cao đất rộng
Xin đừng quên đã một thuở... dễ thương.

Cánh hoa năm đó

Thuở ấy áo trắng tinh khôi
Ta đi qua tuổi rạng ngời mộng xanh
Hành lang vương nắng mong manh
Lá rơi khe khẽ như dành cho nhau.

Phượng hồng rực cháy cuối đầu
Tiếng ve khắc khoải gọi sầu chia xa
Giấy nháp còn vẽ tên ta
Giờ đây đã hóa nhạt nhòa thời gian

Bài ca không lời tuổi học trò

Có ai đó cất tiếng hát cho mùa hạ
Mà lòng nghe như tiếng khóc thì thầm
Bài ca ấy chẳng lời nhưng da diết
Chỉ có hồn tuổi ngọc mới lặng câm.

Chúng ta đã cùng nhau qua giấc mộng
Ngỡ ngắn thôi... mà hóa cả đời người
Chia tay nhé, xin đừng buông ánh mắt
Bởi quay đi là lệ đã chơi vơi...

Tạm biệt không lời

Không ai nói, mà sao lòng đau thế
Nhìn nhau cười mà nước mắt cứ tuôn rơi
Từng cái nắm tay thôi mà lưu luyến
Bởi sau này... biết có gặp lại nhau

Hoa phượng rụng, không níu được thời khắc
Ve gọi hè, gọi cả một chia xa
Bảng tên nhỏ một thời ta gắn bó
Ngày mai thôi... chẳng còn gọi là “ta”.

Giờ phút cuối

Chiều nay gió thổi qua hàng phượng
Áo trắng bay như gợn sóng thời gian
Chút nắng tàn rơi nghiêng theo ánh mắt
Lớp học xưa nay hóa kỷ niệm vàng

Bảng đen, phấn trắng – ai còn viết
Tiếng trống trường bỗng nghẹn ở tim ai
Bạn bè đó, từng tên từng tiếng gọi
Mai xa rồi... liệu có nhớ hôm nay

Vẫn còn đó

Chúng ta lớn lên giữa màu phấn trắng
Đã trưởng thành trong sắc nắng sân trường
Tiếng trống cuối như lời tạm biệt
Vẫn ngân vang theo bước chân thân thương

Dẫu xa rồi, lòng như còn ở lại
Nét phấn xưa còn chưa kịp nhòa tên
Bạn có nhớ những khi ngày trong trẻo
Mắt nhìn nhau... vốn chẳng nói mà quen.

Lá thư cuối gửi lại mùa thi

Gửi mùa thi với những chiều nhòe nắng
Giấy trắng in giấc mộng tuổi mười hai
Ta cất bước giữa ngập ngừng bịn rịn
Chút ngây thơ còn đọng lại ở mi ai.

Gửi ánh mắt trao nhau không nói hết
Bài thơ xưa giờ hóa khúc chia ly
Dư âm ấy – bạn ơi, xin giữ lại
Để đời sau còn biết có thời ni

Dư âm trong đôi mắt biếc

Áo trắng mỏng manh bay qua kỷ niệm
Mắt ai còn lặng lẽ tiễn mùa thi
Hàng phượng đỏ cháy lên điều chưa nói
Lời chia tay rơi mãi chẳng thành khi.

Vở cũ gấp trang thơ chưa kịp đọc
Mực còn lưu thơm hương tháng năm xanh
Tay khẽ chạm mà lòng như níu giữ
Một ánh nhìn... rồi cũng hoá mong manh

Gửi lại dưới tán phượng xưa

Gửi lại ghế đá buổi chiều im vắng
Nơi từng trao ánh mắt vụng đầu tiên
Gửi sân trường những bước chân ngày cũ
Chưa kịp xa... đã thấy nhớ triền miên

Gửi bảng đen nỗi buồn không ai viết
Gửi hành lang tiếng cười tựa mây bay
Ta cất lại tuổi thơ vào ngăn nhớ
Khóa thật sâu, sợ gió cuốn ngày mai

Mực tím

Từng trang vở vẫn còn thơ viết vội
Chữ nguệch ngoạc cũng hóa nét thân thương
Mực tím nhạt theo ngày hè chậm đến
Chia tay rồi... còn ai gọi “bạn ơi”

Cổng trường cũ – ta ngồi nghe gió kể
Chuyện ngày xưa, có nắng lẫn niềm vui
Giờ tan học, không ai chờ nhau nữa
Tuổi học trò – lặng lẽ khuất sau lưng...

Hẹn nhau trong giấc mơ

Nếu một mai không còn chung lối nhỏ,
Hãy hẹn nhau trong giấc mộng hôm nào.
Ở nơi đó – áo trắng còn thắp nắng,
Và thời gian chưa biết nghĩa chia xa.

Ta sẽ lại ngồi bên nhau kể chuyện,
Chuyện con ve, chuyện cánh phượng đầu hè.
Chuyện cây bút từng mượn rồi quên trả,
Chuyện một người... chẳng dám ngỏ lời yêu...

Cho mình xin 1 tick nhé, mấy bài này mình viết từ hè năm ngoái cơ bạn ạ.


Kỉ niệm mình nhớ nhất năm 2025 là đi du lịch ( miền Trung ) và được ba mẹ cho đi chơi nhiều nới nữa! ^^

Cám ơn bạn nhiều nha! Mình cũng chúc bạn 1 năm mới vui vẻ, sức khỏe dồi dào, gặp nhiều may mắn và học tập tốt nha! ^^

Cám ơn bạn nhiều nha! Mình chúc bạn 1 năm mới sức khỏe dồi dào, gặp nhiều may mắn và học tập tốt nha! ^^

Thời thơ ấu là quãng thời gian có biết bao kỉ niệm đáng nhớ, nhiều khi nhớ lại chỉ biết tự bật cười vì sự ngây ngô của mình. Sau mỗi kỉ niệm em thấy mình trưởng thành hơn, chín chắn hơn. Câu chuyện trong lần bố mẹ em đi công tác chính là kỉ niệm em nhớ mãi không thể nào quên.

    Từ nhỏ em chưa bao giờ phải ở nhà một mình, lúc nào bố mẹ luôn ở bên quan tâm, lo lắng cho em từng li từng từng tí. Thế nhưng, có một lần em phải tự chăm sóc cho mình và cô em gái năm tuổi. Đó là vào năm ngoái, cơ quan bố mẹ em có việc bận đột xuất, nên cả hai người phải đi công tác xa một chuyến. Buổi tối hôm trước vừa nhận thông báo mà sáng hôm sau bố mẹ em đã phải lên đường ra sân bay rồi. Mẹ em vừa chuẩn bị đồ đạc vừa cuống quýt gọi điện cho ông bà ở dưới quê lên trông hai anh em trong mấy ngày hôm đó. Lúc ấy em và em gái chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau, không biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu hai đứa tự trông nhau.

    Sau khi thu xếp hành lí xong, bố mẹ gọi cả hai đứa xuống dưới bếp để dặn dò. Em thắc mắc: “Sao bố mẹ không dặn luôn ở đây mà phải xuống tận dưới bếp làm gì nhỉ?”. Hai chị em vừa bước vào, mẹ liền nói:

    - Vì bố mẹ gọi gấp quá nên sáng mai ông bà mới bắt xe từ quê lên đây, có thể đến trưa mai ông bà mới đến nơi. Thế nên, sáng mai hai đứa phải tự chăm sóc nhau, tự nấu ăn cho đến khi ông bà lên. Các con đã nhớ chưa?

    Nói xong, mẹ dẫn em đến gần tủ lạnh để chỉ cho em vị trí từng loại đồ ăn đã nấu sẵn mẹ đã chuẩn bị. Mẹ còn chỉ cho em cách bật, tắt bếp như thế nào để hâm nóng lại đồ ăn trong tủ. Khi ấy, em cảm thấy rất lo lắng vì chưa bao giờ tự nấu cơm, cũng chưa bao giờ ở nhà một mình, không những thế còn trông cả em gái nữa.

    Sáng hôm sau, bố mẹ em xuất phát sớm ra sân bay. Chắc mẹ cũng không an tâm nên dặn đi dặn lại hai chị em ở nhà phải cẩn thận. Hai chị em phải tự ngồi ăn sáng, sau đó em phải tự dọn bàn, rửa bát. Đến gần trưa, ông bà em lại gọi điện nói rằng ông bà bị lỡ chuyến xe sáng nên chiều mới đến nơi. Thế là đến buổi trưa hai đứa phải tự vào bếp nấu ăn. Chẳng hiểu sao lúc bật em không thấy nó lên. Em đã thử bật đi bật lại đúng như cách mẹ dạy nhưng không có tác dụng. Lúc ấy, em chợt hoảng hốt:

    - Hay là bếp hỏng rồi, có khi nào sẽ dẫn đến cháy nổ không em nhỉ?

    Em gái em đột nhiên khóc ầm lên, nó cứ luôn miệng nói:

    - Chị ơi em sợ lắm, em sợ lắm! Sắp cháy rồi!

    Đã thế em lại càng cuống hơn, em chỉ biết kéo tay em chạy thật nhanh xuống phòng bác bảo vệ khu chung cư để kêu cứu. Bác cũng vội vã lên xem tình hình ra sao. Sau một hồi kiểm tra bác nói:

    - Không sao đâu nhé, chỉ là hết gas thôi, hai đứa yên tâm!

    Lúc đó em mới thở phào nhẹ nhõm. Nhưng đến trưa cả hai anh em đều đói meo, biết làm cách nào để hâm lại thức ăn bây giờ. Em đành sang nhấn chuông nhà hàng xóm và nhờ cô hàng xóm nấu hộ, hai đứa còn ăn cơm luôn cùng gia đình cô. Đến chiều ông bà mới lên đến nơi, em kể hết mọi chuyện cho ông bà nghe. Ông bà khen em ngoan, nhanh trí khi biết nhờ đến sự giúp đỡ của người khác, không những tự chăm sóc mình mà còn chăm sóc cả em gái nữa.

    Sau lần ấy, em đã cố gắng tự học, tự làm những công việc đơn giản trong nhà để bố mẹ không phải lo lắng mỗi khi đi vắng. Em thấy kỉ niệm lần đó là một trải nghiệm đáng nhớ đối với em, nó giúp em trưởng thành hơn.