Phùng Ngọc Huyền Trang
Giới thiệu về bản thân
Aww… you are so cute!!
Ko biết:)
Trong văn học Việt Nam, nhân vật khiến tôi ấn tượng sâu sắc là **Dế Mèn** trong truyện **“Dế Mèn phiêu lưu ký”** của Tô Hoài. Dế Mèn là một chú dế trẻ tuổi, mạnh mẽ, hiếu thắng và đầy nhiệt huyết. Ban đầu, Dế Mèn tự tin đến mức **tự cao, coi thường mọi người**, thích thử thách, đôi khi gây tổn thương cho những loài vật nhỏ hơn. Tuy nhiên, chính những sai lầm này đã giúp Dế Mèn **học hỏi và trưởng thành** trong suốt hành trình phiêu lưu của mình.
Điều làm tôi ấn tượng ở Dế Mèn là tinh thần dũng cảm và chính trực. Trong những lần phiêu lưu, Dế Mèn luôn sẵn sàng đối mặt với nguy hiểm, bảo vệ bạn bè và đấu tranh chống lại cái ác, bất công. Hình ảnh Dế Mèn chiến đấu với bọ hung, rắn độc hay dũng cảm vượt sông vượt suối không chỉ thể hiện sức mạnh thể chất, mà còn cho thấy lòng quả cảm và tinh thần trách nhiệm.d
Bên cạnh đó, Dế Mèn còn là **hình ảnh của sự trưởng thành và biết sửa sai. Sau khi gây ra lỗi lầm với Dế Trũi, Dế Mèn nhận ra **những hành động bồng bột, ích kỷ của mình có thể gây tổn thương người khác, từ đó học cách sống có trách nhiệm, biết quan tâm và yêu thương bạn bè. Qua đó, nhân vật thể hiện sự thay đổi, từ một chú dế hiếu thắng thành một tấm gương dũng cảm, biết yêu thương và trưởng thành.
Qua Dế Mèn, Tô Hoài muốn nhắn nhủ rằng **tuổi trẻ là thời gian để khám phá, thử thách và trưởng thành**, nhưng cũng cần đi kèm với lòng dũng cảm, sự khiêm tốn và biết sửa sai. Nhân vật Dế Mèn để lại cho tôi bài học quý giá: **mỗi người đều có thể mắc lỗi, nhưng quan trọng là biết nhận ra, học hỏi và hoàn thiện bản thân**. Chính những nét tính cách này làm cho Dế Mèn trở thành một hình tượng sống động, gần gũi, và in đậm trong lòng người đọc.
Câu 1.Thể loại: Tự sự kết hợp miêu tả. Văn bản kể về những cảnh ăn quà rong ở Hà Nội, đồng thời miêu tả chi tiết các món ăn, không khí phố phường và con người.
Câu 2. Điều làm nên “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội là biết ăn đúng giờ, chọn người bán hàng hợp khẩu vị và thưởng thức một cách tinh tế, sành điệu.
Câu 3. Câu văn “Con dao cắt, sáng như nước, và lưỡi đưa ngọt như đường phèn.” sử dụng biện pháp so sánh.
Tác dụng: Giúp hình ảnh con dao và lưỡi dao trở nên sinh động, gợi cảm giác sắc bén, tinh khiết và ngọt ngào, làm nổi bật sự tỉ mỉ, tinh tế trong cách bày biện và thưởng thức món ăn.
Câu 4. Chủ đề của văn bản: Tình yêu, sự trân trọng của người Hà Nội đối với những món ăn truyền thống, giản dị nhưng tinh tế, thể hiện văn hóa ẩm thực và phong cách sống của người Hà Nội.
Câu 5. Cái tôi trữ tình của tác giả được thể hiện qua sự say mê, tinh tế và tỉ mỉ trong việc quan sát, miêu tả các món quà, âm thanh, mùi vị và con người xung quanh, vừa giàu cảm xúc, vừa khách quan, cho thấy tình yêu sâu sắc với Hà Nội và ẩm thực nơi đây.
Câu 6. Suy nghĩ về sự gắn bó với quê hương:
Tình yêu dành cho quà ăn Hà Nội cho thấy mỗi người đều có thể gắn bó sâu sắc với quê hương qua những điều bình dị, quen thuộc hàng ngày . Món ăn, tiếng rao, con phố… đều trở thành ký ức, tạo nên cảm giác thân thuộc và yêu thương. Nhờ những điều giản dị ấy, người ta càng trân trọng nơi chôn nhau cắt rốn và có ý thức gìn giữ văn hóa, truyền thống quê hương.